Đi về


 

Khuya rồi, nước đã đầy trăng,
Đi về suốt bãi sông Hằng, gặp ai?
Lạnh trời, đâu lửa hơ tay?
Đêm còn, cứ bãi sông này lại đi.
Thấy gì chăng, chẳng thấy gì,
Nước rào, trăng rạt, ta thì mỏi mê…
Chầy khuya, nước ủ trăng ê,
Uổng công, bãi ấy đi về một ta…
Mãi rồi trời cũng sáng ra,
Phần trăng trăng lặn, phần ta ta về.
Vẫn sông, vẫn bãi bốn bề,
Sang đêm, ai nữa đi về, gặp ai?

 

Kẻ vong tình

Chôn lấp chính mình như giếng lạn,
Bỏ ra đi làm kẻ khác nào,
Đồng đất lạ,
Sống chết không màng,
Trăm năm làn gió thổi.

Lánh mặt những thâm tình,
Cài lại thời gian im ỉm ngủ
Một cái hẹn vô chừng,
Máu xương khắc khoải.
Rừng khuya, hè tận, tiếng chim kêu.

Thử tiếp tới lầm than sấp ngửa,
Thêm một lần mông muội xem sao.
Nghe sóng chênh chao biết có biển,
Nghe hồn chênh chao biết còn mình.
Ôi đêm tối lền, xòe tay cũng chẳng thấy.

1989

 
Tô Thùy Yên
 
Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minnesota, 1995

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up