Câu nói ấy có cái lực lượng của một ngọn lửa man dã đang bốc cháy lên.

“Mi có muốn lấy cô ta làm vợ không ?” Hà Phú Mãnh gọi Hà Bình lại Đức Thi Sảnh, hỏi y một câu như vậy, “như nếu mi muốn, chúng ta có thể đứng ra chủ hôn, hứa cô ta cho mi, bất quá, trước khi mi cưới cô ta, mi phải hoàn thành một công chuyện trước đã.”

“Giết Chiến Tăng.”

Giết Chiến Tăng đi.

Giết Chiến Tăng đi !

… Giết Chiến Tăng đi ? !

Câu nói ấy nổ bùng lên một tiếng, đánh mạnh vào sâu trong trí não của Hà Bình, trong khoảnh khắc đó, trong lòng y hình như đang bị lâm phải mấy cơn trọng bệnh, mấy cơn biến đổi, mấy đợt kinh hoàng, còn có mấy trận không hư tan nát, vạn kiếp luân hồi.

Giết đi Chiến Tăng. Giết đi Chiến Tăng. Giết đi Chiến Tăng. Giết đi Chiến Tăng. Giết đi Chiến Tăng. Giết đi Chiến Tăng. Giết đi Chiến Tăng. Giết đi Chiến Tăng. Giết đi Chiến Tăng. Giết đi Chiến Tăng. Giết đi Chiến Tăng. Giết đi Chiến Tăng. Giết đi …

… Vì Lâm Vãn Tiếu, Giết Chiến Tăng đi.

… Vì cô ấy, giết gã ấy.

… Vì yêu người, do đó giết người …

Y làm được chuyện đó sao ?

… Rốt cuộc đây là mệnh lệnh của môn chủ ? Hay là ý kiến của sảnh chủ ?

Trước mắt, lão già ốm tong teo cầm đầu một tộc đảng của họ Hà Hạ Tam Lam, một người chỉ dưới một người khác và trên đầu cả vạn người, đang dùng một nét mặt thật kỳ quái, nhìn dính vào y, đợi y trả lời câu hỏi đó của lão.

Y phải nên trả lời ra sao đây ?

Rồi thì y nghĩ đến Chiến Tăng: cái gương mặt đầy nét phấn đấu đó của y, cái vẻ mặt tràn đầy một lực lượng vô cùng vô cùng đó.

Y sực nhớ lại câu nói Chiến Tăng đã từng thốt với y:

“Hắc đạo ở chung lâu ngày rồi, miệng hắc ám, mặt hắc ám, chẳng làm sao tránh khỏi.”

Y tự dưng nghĩ đến câu nói đó, tại giờ phút này bỗng dưng cảm thấy buồn cười, y cảm thấy: nếu như Chiến Tăng là người phải trả lời câu hỏi này, Chiến Tăng nhất định sẽ quyết định còn nhanh hơn y nhiều lắm, còn to gan hơn y nhiều lắm, còn thống khoái hơn y nhiều lăm.

Gã hán tử nhướng cặp lông mày lên nhìn tời Bát VưƠng Trung của Thái Bình Môn là Thụ Vương Lương Tiêu Hàn, nói: “Ngươi muốn ta giết Hài Tử Vương Hà Bình ! ?”

Lương Tiêu Hàn tuy cách xa y cả một khoảng, vẫn còn bị người này nhìn cho lạnh cả xương sống, bất quá hiện giờ sau lưng lão là bảy lần bảy bốn mươi chín thân cây không giống nhau, mà lão còn bố trí hai bên bệ đá mười một tay trợ thủ, bảy tay bang thủ, còn có mười ba tay hảo thủ, mà Chiến Tăng thì đang còn tám mươi bốn bực thang phía dưới kia, lão có thể chưa phải sợ.

Một người nếu muốn không sợ, cũng phải trước hết không sợ gì đã.

Hiện tại, lão không sợ gì … bởi vì lão có người nhiều thế mạnh.

“Tại sao muốn ta giết y ? !”

“Bởi vì chỉ có ngươi mới giết nổi hắn.”

“Tại sao ta muốn giết y ? !”

“Bởi vì giết hắn rồi, sẽ có chuyện hay ho cho ngươi.”

“Hay ho chỗ nào ? !”

“Hà Bình từ lúc Hạ Tam Lam quật khởi đến giờ, tranh hết danh tiếng của ngươi, đè ép không biết bao nhiêu oai vọng của ngươi, ngươi giết hắn rồi, ngươi sẽ có thể trùng chấn lại hùng phong.”

“Đừng có quên, ta cũng là họ Hà.”

“Chính vì ngươi họ Hà, không những vậy còn là phản đồ bị bọn nguyên lão của Hạ Tam Lam trục xuất ra khỏi môn tường, truy lùng giết cho bằng được.”

“Tại sao ta phải đáp ứng chuyện này với lão ?”

“Bởi vì ngươi đã lại đây.”

“Ta lại chưa chắc là đã đáp ứng lão.”

“Hắc hắc.” Lương Tiêu Hàn chỉ cười nhạt, không nói gì thêm. Cái cười nhạt của lão còn nói nhiều hơn cả lời nói. Lão không nói mà chỉ cười nhạt là có ý nói: ngươi đã lại đây rồi, nếu còn không chịu đáp ứng, còn sống sót được mà ra khỏi nơi này chăng ? Lão không nói thẳng ra, chỉ là vì muốn lưu lại chút thể diện thế thôi.

“Thế thì ngươi lại đây làm gì ?” Lão hỏi ngược lại.

Không phải là để đối phó với một kẻ địch chung là Hạ Tam Lam, ngươi hà tất phải lại đây !

Chiến Tăng và Lương Tiêu Hàn cách nhau tám mươi bốn bực thang, Lương Tiêu Hàn ở trên cao thật cao kia, Chiến Tăng bị nằm trong thế hạ phong, nhưng y vẫn có cái thanh thế muốn nuốc cả thiên hạ kia.

“Tại sao ta lại đây ?” Chiến Tăng không biết có phải đang cười hay không, nhưng cặp lông mày của y vừa nhướng lên, cái sẹo trên mặt bèn muốn “cười” lên: “Không phải các ngươi có bắt giữ một người đàn bà sao ?”

Lương Tiêu Hàn bật cười lên: “Tin tức quả thật linh thông. Đấy là đứa con gái mà Hài Tử Vương yêu quý nhất, bắt giữ cô ta, bảo đảm Hà Bình chẳng thể làm càn gì được.”

Sau đó lão dùng một kiểu “ta ngươi đều là đàn ông đều hiểu như nhau” nói: “Ngươi cũng muốn cô ta sao ? Cô ta là người con gái đẹp xuất sắc thật.”

Chiến Tăng nói: “Ta đòi cô ta.”

“Tốt!” Lương Tiêu Hàn nói: “Giết Hài Tử Vương Hà Bình rồi, Lâm Vãn Tiếu sẽ là của ngươi.”

Chiến Tăng lắc đầu: “Không nhất định là phải giết Hà Bình, ta cũng đã đòi chắc cô ta.”

Lương Tiêu Hàn sa sầm nét mặt: “Thế là thế nào !”

Chiến Tăng nhìn nhìn tám mươi bốn bậc thang cấp, sau đó bắt đầu cất bước, vừa tiếp tục nói cho hết câu của y: “Chỉ cần giết lão đi, cũng đòi được cô ta thế thôi …” Y nói xong mười hai chữ đó, đã xông lên ba mươi tám bậc thang cấp. Mười sáu tay cao thủ đã ngã xuống một hàng theo ánh kiếm loang loáng uốn éo của y.

Y xông một mạch lên, còn sợ gì có đến một trăm tám mươi bậc thang cấp.

Người nào ngăn cản bước tiến của y, đều bị y chém ngã lăn ra đó, chém như chém từng khúc từng khúc cây.

… Chiến Tăng đã chẳng chịu giết Hà Bình, còn ngược lại xông lên đòi giết mình, làm cho Lương Tiêu Hàn cũng muốn quýnh quíu tay chân lên !

(Nếu đã biết thế, chẳng đi chọc cái tên sát tinh này cho xong !)

Sau ba mươi tám bậc thang cấp, cái thế xông lên của Chiến Tăng đã có bề chậm lại nhiều lắm.

Bởi vì những người cản trở y xông lên càng lúc càng nhiều.

Mà trong những kẻ cản trở đó, vũ công cũng càng lúc càng cao.

Nhưng Chiến Tăng vẫn còn cứ xông lên.

Kẻ địch càng nhiều, y càng đánh hăng say.

Cao thủ càng nhiều, y càng chém giết lâm ly.

Y đã xông lên đến bậc thang cấp thứ năm mươi hai.

Lương Tiêu Hàn rút cung ra.

Cung lớn như con trâu.

Bắn thân cây.

… Dùng thân cây làm tên.

Giương cung gắn thân cây vào …

Vận kình.

Nhắm kỹ.

Bắn !

Lương Tiêu Hàn ốm đến độ ngay cả da cũng còn bao không hết mấy cọng xương ốm tong teo kia

Nhưng bắp thịt trong toàn thân người lão rắn chắc như làm bằng xương bằng sắt.

Cái thân cây to lớn như vậy, bắn một cái, bay vèo vèo xuống Chiến Tăng, tưởng tượng sẽ có bao nhiêu là sức là kình mạnh bạo lớn lao đến chừng nào !

Trúng !

Chiến Tăng hét lên một tiếng lớn.

Y đưa một tay ôm ngay lấy thân cây.

Thân cây thình lình đứng sững lại, chỉ có nửa thước nửa là đụng ngay vào giữa ngực y.

Sau đó rồi người và thân cây đồng thời bắn ngược trở lại.

Đấy là vì Chiến Tăng đang ôm lấy thân cây xông ngược trở lên.

Thanh thế như một mủi tên !

Thân cây bèn thành ra vũ khí của y, Hoành Tảo Thiên Quân, những người đang ngăn trở y thành ra như bị cuồng phong thổi lá ào ào lả tả rớt xuống.

Gương mặt của Lương Tiêu Hàn như đang bị bệnh thương hàn.

Lão là Thụ Vương.

Trước giờ chỉ có lão là chuyên môn dùng thân cây làm vũ khí … có điều hôm nay thứ vũ khí ấy đã lọt vào tay kẻ khác, vận dụng nó oai lực còn hùng mạnh thanh thế hơn cả lão.

Lão cũng hú lên một tiếng dài.

Đấy là một tiếng hú đặc biệt.

Đặc biệt cũng là một thứ kỳ quái.

Tiếng hú quái dị đó vừa nổi lên, cây cối căn rễ động dao.

Chiến Tăng đã xông lên đến bậc thang cấp thứ sáu mươi ba !

Thình lình, bệ đá nứt ra thành mấy kẻ hở lớn, thân cây chỉa ra đột ngột, như một con bạch tuộc đang cử động, chèn cứng cổ chân của Chiến Tăng.

Chiến Tăng vậy mà vẫn chẳng thèm để ý đến.

Thân pháp của y tuy nhanh, không những vậy còn quái dị, nhưng vẫn còn bị mấy thân cây to hơn cả bắp đùi chặn cứng và cổ chân, vào bắp chân.

Có điều y chẳng ngừng chút nào.

Người y vẫn còn xông về phía trước, hoàn toàn không một chút gì bị chướng ngại.

Thân cây gãy răn rắc, phát ra những tiếng động làm người ta muốn ghê cả răng.

Chiến Tăng thân hình vẫn còn xông lên trước.

Thế xông lên không thể nào vãn hồi.

Sau đó Lương Tiêu Hàn phát hiện ra một chuyện:

Mấy thân cây đó, không hề giữ cứng lại được cổ chân của Chiến Tăng, ngược lại còn bị Chiến Tăng đạp xuống trở lại kẻ hở, sau đó, hai chân của Chiến Tăng như bị mấy đứa nhỏ níu chân lại … mấy thân cây đó, bình bành bình bành bị Chiến Tăng kéo lết lên trên thang cấp !

Chiến Tăng còn đang ôm một thân cây trong tay, nhưng thân pháp không vì thế mà bị giảm đi tốc độ.

Thậm chí y đã hồi phục lại thanh thế của ba mươi tám bậc thang cấp lúc đầu.

Lương Tiêu Hàn lại gầm lên một tiếng lớn.

Năm thân cây đều đã động đậy, không những vậy còn đang bước về phía Chiến Tăng.

Chiến Tăng bấy giờ đã xông lên tới bậc thang cấp thứ tám mươi mốt.

Y chẳng thèm nhìn gì ngó gì, thân cây trong tay bay thẳng về phía trước, đồng thời vận kình lên, bao nhiêu thân cây quấn dưới chân đều đã bị gãy hết ra, ngay cả bệ đá dưới chân cũng chấn động nứt ra luôn, kẻ địch đang rượt theo phía sau, đều lắc lư đứng không vững.

Thân cây trong tay y, đụng vào mấy thân cây biết đi kia, dính chùm hết vào một nơi, trong tiếng rên rỉ không ngớt, Chiến Tăng đã xông lên đến bậc thang cấp thứ tám mươi bốn, sau đó y bỗng dùng Tứ thập Nhất Ức Ngũ Thập Thất Phục, xuyên thẳng qua khu rừng, vừa chém ngã luôn chín thân cây, vừa thần tốc vừa ngụy dị xông gần lại Lương Tiêu Hàn.

Lương Tiêu Hàn phách một chưởng vào một thân cây kế bên.

Thân cây đó ít nhất là có hai ba vạn lá cây, lá nào lá nấy như lưỡi dao bén nhọn, bay ào ào như gió cuốn tới Chiến Tăng.

Cái thứ ám khí dày đặc như vậy, chẳng ai mà tránh né cho nổi, chống đở cho nổi.

Bất quá Lương Tiêu Hàn phát hiện ra mấy thứ đó cũng chẳng ăn thua gì cả.

Bởi vì Chiến Tăng chỉ trong một khoảnh khắc đứng lên ngồi xuống, đã hiện ra ngay trước mắt lão.

Y cầm ngang thanh kiếm có hình uốn éo, đứng sát ngay cách lão chừng một bước.

Phi đao hoàn toàn trật mục tiêu.

Sau đó lão nghe Chiến Tăng chầm chậm, chầm chậm chầm chậm, chầm chậm hỏi:

“Thụ Vương, lão còn bao nhiêu thân cây vô dụng nữa ?”

Lương Tiêu Hàn cũng hít vào mộthơi dài nói: “Hai mươi bảy cây.”

Chiến Tăng nói: “Còn muốn đem hết ra sử dụng nữa không ?”

Lương Tiêu Hàn nói: “Khỏi cần. Hà tất phải tự làm nhục lấy mình, huống gì, ngươi cũng không phải là nhất định phải giết ta có phải không ?”

Chiến Tăng nói: “Ta chỉ cần lão giao Lâm Vãn Tiếu ra.”

Luơng Tiêu Hàn nói: “Được, cô ta chẳng mất đi một sợi lông con nào cả.”

(Chỗ này nguyên văn có thể bị mất đi một đoạn)

Lương Tiêu Hàn hỏi: “Chúng ta còn là bạn bè không ?”

“Lão còn chưa đụng vào hai mươi bảy thân cây còn lại kia, ta mới chỉ đánh cho thủ hạ của lão bị thương chưa chết, ” Chiến Tăng nói: “Ít nhất, chúng ta không phải là kẻ địch của nhau”

“Nếu không phải là địch, ta có một chuyện xin thỉnh giáo, một chuyện muốn khuyên can.”

“Xin nói.”

“Cái thân pháp Tứ Thập Nhất Ức Ngũ Thập Thất Phục đó, có phải là khinh công tuyệt môn, Khưu Dẫn đại pháp của Hạ Tam Lam không ?”

“Tiểu đạo tiểu kỹ, chỉ có thể xem là tiểu pháp.”

“Ta chẳng thu phục được ngươi, có điều, ngươi không giết Hà Bình, là cũng bằng như vẫn còn là người của họ Hà trong Hạ Tam Lam, Thái Bình Môn nhất định chẳng buông tha ngươi, vì họ Hà mà phải chịu mang họa, có đáng không ?”

“Đấy là chuyện của ta.”

“Chưởng môn hiện giờ của bọn ta, Lương Bát Công, ngươi có nghe qua bao giờ không ?”

“Kỳ Vương ?”

“Ông ta nhất định chẳng tha cho ngươi.”

“Bình sinh ta chỉ có tha người khác, chẳng thích thú tý nào cho người khác tha mình.”

Được y cứu ra khỏi là Lâm Vãn Tiếu đó, vẫn còn đang đẹp muốn hãi hùng, ánh lữa chiếu trên gương mặt cô, như đượm một lớp tuyết trên đó, ôn nhu quá độ muốn cướp đoạt, nhẹ nhàng quá độ như muốn nhức cả tim.

Nơi cô đang ở, thật thơm tho.

… Nhưng lại giống như cô không còn ở đó, chỉ có dư hương để lại.

Hai hàng lông mi dài thật dài, như một cơn mộng miên man tuyệt kỳ.

“Tại sao anh muốn cứu tôi ?”

Cô u u hỏi.

“Tôi chẳng phải cứu cô, ” Chiến Thăng nhìn chăm chú vào cô, ôn nhu mạnh mẻ như cọp, y nói: “Thật ra, rõ ràng là cô cố ý để bọn họ tóm lấy cô, phải thế không ?”

“…”

Hàng mi dài khẻ run rẫy lên một cái.

“Cô vì muốn giúp lệnh huynh quang phục lại Bất Sầu Môn, do đó mà cố ý để cho bọn họ bắt được, phải thế không ?”

“… phải.”

“Cô cho là không vào hang cọp là không bắt được cọp con, do đó đem thân vào miệng cọp, tính chuyện thuyết phục bọn Thái Bình Môn, vì cô mà khôi phục lại đại nghiệp của Bất Sầu Môn ?” Chiến Tăng đang tức giận đến nổi cái áo trên người đang phồng lên, phần phật như những đợt sóng, “cô lầm rồi, cô là con nhà lương gia phụ nữ, vì sự nghiệp của đàn ông, không tiếc chi đến thanh danh của mình, tôi bội phục cô có cái can đảm dũng khí, nhưng tôi cũng khinh bỉ cái hành động đó của cô !”

Giọng nói của y như một ngọn lửa đang thiêu hừng hực, kinh nộ nhưng ấm áp, “cô đem thân vào chỗ nhơ nhớp, cô cho là chỉ cần cái ý chí kiên quyết đó của cô là có thể không bị nhiễm bùn sao ? Cũng không nghĩ kỹ thử xem bọn người cô đang chung đụng đó là hạng người nào, vạn nhất cô thất trinh thất tiết mà chẳng được gì, không phải là ngu vô cùng lắm sao, tự cam lòng trụy lạc đó sao ? Nếu như cô làm cho Hà Bình lại cứu cô, vạn nhất y bất hạnh bị người khác hãm hại, lương tâm của cô làm sao an ổn được ? Đem cái thân thanh bạch của mình ra làm hèn, tôi xem thường lắm !”

Chiến Tăng càng nói càng hung hăng giận dữ, y vỗ vào ngực mình ba cái thật mạnh, “Trung hưng môn hộ, là chuyện của đàn ông, cô là phụ đạo nhân gia, xen vào làm gì !”

Lâm Vãn Tiếu chẳng hề khích động, cô chỉ lạnh nhạt nói: “… tôi đúng là một đứa con gái, tôi đúng là một đứa con gái mềm yếu ! Có điều trong người mang mối thù nhà, làm sao tôi không báo được ? Anh muốn tôi làm sao, tôi làm được gì ? !”

Chiến Tăng nhìn lại cô, bấy giờ mới biết người con gái này thì ra đang rơi lệ, nhưng giọng nói của cô vẫn lạnh lùng bình tĩnh còn hơn băng tuyết. Y thấy dáng điệu thương tâm rơi lệ của người con gái này, vẫn còn đẹp đến mức muốn đấm cho y một quyền bổ ngửa ra.

Y cảm thấy cái đẹp kiểu đó của cô, ngồi ở nơi đó cũng là một câu nói kinh hồn với mình.

“Cô đừng khóc, ” y dùng cái giọng mạnh bạo lạnh nhạt hết mức nói với cô: “Đấy là chuyện riêng của nhà cô, cô có khóc tôi cũng chẳng giúp gì cô.”

Lâm Vãn Tiếu quả nhiên không khóc nữa.

Cô dùng ánh mắt băng tuyết đó của cô để nhìn lửa, phảng phất như có thể từ trong đám lửa đó lấy ra được một câu nói.

Chiến Tăng bỗng bực dọc mở cái hồ lô đeo bên hông ra, tu ừng ực mấy ngụm rượu lớn, sau đó thò cánh tay dài như vượn qua Lâm Vãn Tiếu: “Cô có uống không ?”

Lâm Vãn Tiếu mỉm cười lắc đầu, nhẹ như sợ làm rơi giọt nước mắt lóng lánh đọng trên rèm mi.

“Tôi là người trời sinh thể chất không thể uống ngay cả một giọt rượu, ” cô nói: “Tôi sẽ ho.”

Chiến Tăng cũng không cưỡng ép, tự mình uống thêm mấy ngụm nữa, rồi bỗng hỏi: “Bất Sầu Môn rốt cuộc là chuyện như thế nào ? Phải làm sao mới quang phục lại được ? Thật là !”

Giọng nói của y cực kỳ hung ác.

Vẻ mặt thì lại cực kỳ ôn nhu.

Lâm Vãn Tiếu cười.

Cô rón rén, len lén, ôm miệng cười.

Cô không trả lời, lại đi hỏi ngược lại:

“Sao anh biết được tôi cố ý để cho bọn họ bắt lại đây ?”

“Hắc !”

Chiến Tăng hùng hùng hỗ hỗ nói: “Hạng người con gái như cô, nếu mà không có vài phần tình nguyện trong đó, dựa vào lũ Thái Bình Môn tép riu đó làm gì túm được cô ? !”

Thật ra Lâm Vãn Tiếu chẳng còn có thế đoán chuẩn được, lại càng không chắc trong tay, cô bị Thái Bình Môn bắt đi rồi số mệnh của mình sẽ ra làm sao.

… Bây giờ ngồi ngẫm nghĩ lại, thành ra bỗng dưng kinh hãi cả lên.

Có điều, cô không thể không làm như vậy.

Thật ra, Chiến Tăng cũng không hiểu rằng, Lâm Vãn Tiếu từ nhỏ, bởi vì Bất Sầu Môn bị phản đồ hãm hại cho nhà tan cửa nát rồi, phải ở nhờ ở đậu nhà người ta, tuy thông minh lanh lợi khác thường, nhưng cũng đã chịu không biết bao nhiêu là khổ cực, chịu đựng không biết bao nhiêu là cay đắng, cho đến lúc cô còn bị một tay đại hiệp nổi tiếng trong vũ lâm là Long Hỷ Dương gian dâm ô nhục, tuy một người không biết vũ nghệ chỉ dựa vào can đảm và cơ trí phi thường của mình để thiết kế giết được kẻ địch và Long Hỷ Dương, nhưng lòng thì cũng đã đau quá mức, trái tim đã đau đớn đến mức đó tự nhiên cũng không còn tiếc gì đến bản thân mình nữa.

Vì vậy, mối thù trong lòng lại càng nung nấu thêm ra.

Ý nguyện khôi phục Bất Sầu Môn càng lúc càng mãnh liệt.

Cứ thế mà chuyện gi cô cũng không ngại ngùng. Cô là đứa con gái băng tuyết thông minh, tự mình cũng biết mấy tay nắm đại quyền trong Hà gia của Hạ Tam Lam, tựa hồ không hề nhiệt tâm gì đến chuyện giúp cô và huynh trưởng Lâm Đạt Tiếu quang phục lại Bất Sầu Môn, cô chỉ có nước dựa vào chính mình.

… Có điều, ít nhất là, trong cả cái phái Hạ Tam Lam đó cũng có hai người đối với mình thành tâm thành ý thật.

Là Hà Bình đứa con kiêu ngạo của trời.

Còn có Chiến Tăng một gã vong thân vong mệnh.

Hai người đều là những tay có bản lãnh.

“Anh có phải là kẻ xuất gia đâu, ” Lâm Vãn Tiếu đã chuyển qua đề tài khác, lộ vẻ hứng thú hỏi, “Tại sao người ta gọi anh là Chiến Tăng ?”

“Hồi nhỏ tôi đã từng học vũ nghệ ở chùa Thiếu Lâm, cũng có xuất gia, sau này ra khỏi chùa rồi, trước giờ vẫn không thích để tóc, ” y có vẻ lúng túng đưa bàn tay vĩ đại ra xoa xoa đầu tóc ngắn ngủn cứng như bàn chải của mình một hồi, cười cười nói: “Tôi hiếu chiến, có tôi chỗ nào là có chiến tranh chỗ đó, vì vậy, mọi người đều gọi tôi là Chhiến Tăng.”

“Còn Hà Bình ?”

“Y không như vậy.” Chiến Tăng cười lên ha hả, giọng cười thật hào sảng, giọng nói lại đượm đầy vẻ con nít, “tính tình của y quả thật ôn hòa vô cùng.”

Lâm Vãn Tiếu rất thích mẫu đàn ông như vậy.

Thôi cử tôn trọng một người không giống mình, như vậy mới đúng là đàn ông: lòng dạ bao la, không hề ganh tỵ, tự tín mà hào sảng.

“Lúc nãy anh sử thân pháp gì vậy ?”

“Thân pháp gì là gì ?”

“Không phải lúc nãy anh dùng Tứ Thập Nhất Ức Ngũ Thập Thất Phục thân pháp, phá Lâm Trận của Lương Tiêu Hàn sao ? Tôi chính là bị giấu trong một trong những thân cây đó.”

“Hơi đâu lo đến chuyện thân pháp gì, chỉ cần dùng được là được rồi ! Chỉ cần phá được trận giết được kẻ địch, thật ra có cái tên Tứ Thập Nhất Ức Ngũ Thập Thất Phục cũng chẳng hề gì !”

“Do đó …” Lâm Vãn Tiếu lúc đang cười, tựa như mùa xuân đang về trên băng tuyết, cái đẹp không thể hình dung, không cách nào che dấu đó, làm cho trái tim của Chiến Tăng rên rỈ lên một tiếng. Bấy giờ Lâm Vãn Tiếu đang nói đến chuyện: “Tuy anh không phải hòa thượng, nhưng cũng có cái tên là Chiến Tăng …”

Tuy bọn họ hình như đang nói đến chuyện xuất gia, nhưng gã và cô hai người, đều đang ở sâu thật sâu mười trượng trong chốn hồng trần.

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up