Mẹ hạt- bụi- mênh- mông- mặt- đất
Mặt Đất-hạt- bụi- mênh- mông- thiên- hà

Hai hạt bụi suốt đời ta đi chẳng hết
Đêm nhìn trời đụng cõi bao la

Mẹ đau đớn hạt- buồn- con tách vỏ
Nén hơi dài ru tròn giọng dân ca

Ta lêu lổng Mẹ còng lưng dấu hỏi
Mắt hiền từ thằng bé hệt dáng Cha

Ta dẫm Mặt Đất đau dấu chấm
Gót cô đơn lưu lạc giữa quê nhà

Rồi một ngày ta về với Mẹ
Ôm vào lòng Mặt Đất lại ru ta.

Trần Viết Dũng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Scroll Up