Nhưng Từ Vũ thì quên chẳng nổi.
Từ Vũ cái lần đầu gặp Đường Phương đó, y đã thấy trước hết đóa hoa.
Cánh hoa màu trắng như năm ngón tay tựa vào ly ngọc, bất quá y phát hiện ngay...
Từ Vũ muốn hít một hơi dài hạnh lẽo, y thoái lui một bước "... ông nói gì ?"
Đường Bi Từ lộ vẻ nghiêm nghị nhìn nhìn y rồi hỏi: "Chú có bao giờ nghe tới Ngũ Phi Kim...
Hai người nói chuyện với nhau một hồi, đều cảm thấy rất hợp, chẳng có ai làm bộ làm tịch (muốn nói làm ta đây, e rằng một Đường Phương mất hết vũ công còn làm bộ làm tịch...
Nước nhỏ long tong nghe thật tịch mịch.
Nước chảy róc rách cũng vậy.
Rốt cuộc, kiếp người là tịch mịch.
Đường Phương ngắm dòng nước từ ao chạy vào trong chỗ ám, rồi lại từ miệng con rồng phun ra, nước...
Bàn tay trái như bạch ngọc chạm trổ của cô đó, vốn có màu hồng hồng nhuận nhuận, bây giờ đã như kết một tầng băng, thoáng nhìn như bàn tay xanh rờn lạnh lẽo của người chết.
Đẹp muốn...
Rốt cuộc cô đã gặp được y.
Nhưng mặt mủi của y ra làm sao nhĩ ?
Chắc phải là mày kiếm mắt sáng, cổ nhân đã chẳng hình dung đàn ông mặt mày như vậy đó sao ?
Có điều mày...
Ngọn lữa bị chia ra làm hai. Cái thứ nhỏ bé đen thùi đó, còn chưa hết đà, ngược lại càng thêm mãnh liệt, bay nhanh như chớp lại Lôi Bạo Quang! Lôi Bạo Quang hét lên một tiếng...
Dương Thoát vung tay lên một cái, ném nguyên cả cái khóa đá tới Đường Phương, y đang sử dụng ám kình.
Cái khóa đá giữa không trung sẽ mở tung ra.
Dương Thoát biết ít nhất cũNg sẽ có mười...
Đường Phương đối đãi với người, trước giờ vốn có một nguyên tắc: người ta đối đãi tốt với cô, cô đối đãi càng tốt với người ta; người ta xấu xa với cô, cô mới đối đãi xấu...
Cô là người con gái chưa bao giờ khóc trước mặt người khác.
Cô cho rằng khóc chỉ là chuyện của kẻ nhu nhược.
... Làm một người con gái, có thể ôn nhu, có thể ôn thuận, nhưng không được...