Đó là nước Việt Nam ta. Rất tiếc Tổng cục Thống kê chưa tính tổng số bài thơ được sản xuất mỗi quý mỗi năm là bao nhiêu để bổ cho đầu người, nhưng tôi đồ rằng số bài thơ “bình quân đầu người” của Việt Nam ta chắc phải cao nhất thế giới. Ngoài sản lượng thơ được in ấn thành tập và đăng trên báo giấy, báo điện tử có giấy phép, còn lượng thơ ca đăng trên các trang mạng nữa, cần được ước tính như người ta ước tính kinh tế ngầm, để đưa vào thành tựu. Tự hào không biết để đâu cho hết.😛

Thơ lãnh tụ và thơ của các nhà lãnh đạo là loại thơ rất đặc biệt, không chỉ ở chỗ ưu tiên đọc trên đài in trên báo. Nó còn tạo ra rất nhiều văn nhân mà sự nghiệp là ca tụng những bài thơ này. Đó là sự nghiệp đồ sộ với rất nhiều sách báo không sao đếm xuể. Vẫn chưa hết, sự nghiệp của các văn nhân này còn đẻ ra một lớp văn nhân khác chuyên khảo cứu sự nghiệp đó. Thơ đẻ ra văn, văn mẹ đẻ ra văn con, liên tu bất tận, thật là lợi hại.

Từ khi cụ Phạm Quỳnh bảo “Truyện Kiều còn tiếng ta còn, tiếng ta còn nước ta còn”, dù bị các cụ Huỳnh Thúc Kháng, Ngô Đức Kế dìm hàng, nhưng Truyện Kiều của Nguyễn Du lập tức trở thành một tác phẩm thần thánh. Ông Nguyễn Du vốn nhút nhát, nhưng đã đẻ ra một lớp văn nhân mà sự nghiệp “bình Kiều” đồ sộ nếu sống dậy thì phận mỏng canh chuồn như ông chắc sẽ ngạt thở.

Các thi sĩ có tên tuổi từ ông Nguyễn Trãi trở lại đây cũng đã đẻ ra vô số lớp văn nhân ăn theo mà “thành danh” với lượng tác phẩm bình giảng nhiều không kể xiết.

Tội nghiệp nhất là những đứa học trò, trong đó có tôi hồi nhỏ, đã phải đánh vật với các cụ chính và các cụ ăn theo, khi lớn lên mỗi lần nhớ lại thì nhớ đến thơ văn của các cụ thì ít mà nhớ đến sự phiền não thì nhiều. Nhiều người lớn chúng ta mỗi khi nhắc đến Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Chế Lan Viên, Huy Cận, Xuân Diệu… vẫn còn bị ám ảnh một thời khổ ải trên ghế nhà trường. Thế nhưng sự kinh hãi vẫn không ngăn được lớp lớp người Việt chúng ta muốn trở thành thi sĩ, chắc là muốn đày ải người khác để “trả thù” chăng ?

Nhà thơ Bút Tre

Thành thật xin lỗi các thi sĩ mà tôi cho rằng ở Việt Nam ta không có nhiều, tôi không hề có ý động đến các tác phẩm thi ca chân chính. Nhưng trong cường quốc thơ của chúng ta, tôi thích đọc thơ Bút Tre nhất, trước hết là do nhà thơ này không được mang vào nhà trường bắt học trò phải học, thứ nữa là đọc thơ ông thấy vui vẻ thoải mái. Xin trích dẫn vài câu :

Tin đâu như sét đánh ngang
Cụ Hồ đang sống chuyển sang từ trần

*
Hoan hô đồng chí Trường Chinh
Trước thân Trung Quốc nay hình như thôi

*
Hoan hô bộ trưởng Đỗ Mười
Tác phong chậm chạp mọi người vẫn khen

*
Hoan hô Cục trưởng Hà Đăng
Ấn cho tàu chạy băng băng như rùa
(Cục trưởng đường sắt Hà Đăng Ấn)

*
Hội trường yên ắng ngủ say
Thuyết trình vừa dứt… vỗ tay ra về

*
Con đò dịch đít sang ngang
Xa xa có một cái làng thò ra.
Đằng kia là một vườn na
Đằng này thì có mấy bà chổng mông.

Thơ Bút Tre để lại không nhiều nhưng được truyền rất rộng rãi, nhiều người tiếp tục cách làm thơ của ông tạo thành một “trường phái Bút Tre”, có hàm ý chống lại “thi ca bác học” dù không ai tuyên bố. Mấy câu trên có câu là của ông và có câu có thể của người khác, nhưng dù là Bút Tre thật hay Bút Tre giả thì đọc vẫn vui vẻ trường thọ, nếu nó vẫn không được đưa vào nhà trường bắt học trò phải phân tích “tư tưởng”, “bút pháp”.

 

Hoàng Hải Vân

Nguồn: Trang FB của HHV

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up