Hồi đấy, chúng tôi làm báo tường. Để in được tờ báo, chúng tôi phải ra tiệm vi tính. Chỉ khoảng 3 phút vào xem tờ báo in đến đâu, chiếc xe của tôi bị lấy cắp.

Tôi trình báo công an, rồi đi tìm cả đêm ở các bãi gởi xe. Nhưng việc làm tôi buồn nhất chưa hẳn là việc mất cái xe, mà là việc tôi không nhìn thấy bất cứ một cử chỉ gì, cho thấy mấy anh công an mà tôi báo mất sẽ đi tìm chiếc xe ấy, cho dù tôi biết mặt nhóm ăn cắp xe.

Tôi bị một nhóm xã hội đen khủng bố. Chúng đến phòng khám đe dọa, rồi về nhà tôi, tạt sơn vào xe để trong nhà. Tôi trình báo công an. Ban đầu, công an rất nhiệt tình. Nhưng chỉ sau một ngày, mọi thứ như cái xe thắng gấp. Các anh công an bảo rằng, việc tạt sơn vào nhà thì chỉ có tiền hay tình mà thôi. Và các anh ấy không can thiệp.

Tôi trở nên tuyệt vọng. Ngay cả khi đó là do tiền hay tình, thì đó cũng là việc đe dọa an ninh thân thể của công dân. Không biết tôi hiểu có đúng không, nhưng tôi nghĩ, nếu muốn họ làm việc, phải trả thêm tiền cho họ. Tôi làm việc, đóng thuế để nuôi bộ máy. Và tôi tin là tôi đóng khá nhiều thuế. Nhưng khi tôi cần đến bộ máy ấy bảo vệ cho tôi, thì bộ máy ấy bỏ mặc tôi, đẩy tôi vào giữa bầy lang sói.

Tôi đã có cái cảm giác tuyệt vọng vì không được công an trợ giúp khi bị bọn xã hội đen làm hại như vậy đấy. Hôm nay, tôi liên tưởng đến gia đình cô sinh viên đi giao gà bị bắt cóc, bị hãm hiếp, rồi bị giết chết. Chắc họ cũng tuyệt vọng như khi tôi nhận thấy mình trơ trọi trong xã hội này.

Bài báo trên Tuổi Trẻ về việc công an được thưởng sau vụ án mạng, 19/2/2019

Những công an được trình báo, có quá nhiều dữ liệu, có quá nhiều manh mối để có thể tìm thấy cô gái khi cô còn chưa bị giết. Tôi không chắc họ có làm gì không. Chỉ mãi đến khi người dân tìm thấy xác cô gái, xin lưu ý, người dân tình cờ tìm thấy, chứ không phải công an chủ động đi tìm và thấy, khi đó công an mới tìm được hung thủ.

Có xác nạn nhân rồi, họ tiến hành làm pháp y. Nạn nhân đã qua hai trận bị hiếp dâm tập thể. Vậy mà pháp y không phát hiện. Để đến khi bắt tiếp những kẻ thủ ác khác, lại phải quật mồ cô gái xấu số kia lên để làm pháp y lại. Cái này thì hoặc là quá ngu dốt, hoặc là quá tắc trách.

Khó mà có thể tìm ra một người có thể thi vào và học ngành y, rồi được đào tạo chuyên ngành pháp y, mà có thể không phát hiện nạn nhân nữ, chết vì án mạng, bị hiếp dâm trước đó. Chỉ có thể là sự tắc trách, sự vô cảm với cái chết của cô gái xấu số kia.

Nhưng điều phản cảm nhất trong vụ án bắt cóc, hãm hiếp, giết người kia vẫn chưa phải là việc không cứu được cô gái, cho dù đó là điều có thể làm được nếu người điều tra thực sự có trái tim. Cũng chưa phải là việc ngu dốt hay vô cảm, tắc trách của đội pháp y. Mà phản cảm nhất chính là việc khen thưởng.

Bài báo trên Thanh Niên về việc công an được thưởng sau vụ án mạng, 19/2/2019

Kể cả người khen và người nhận khen đều thực sự rất trơ trẽn và vô liêm sỉ. Lẽ ra, lãnh đạo công an phải xin lỗi gia đình nạn nhân, xin lỗi cả xã hội này, vì đã không tìm thấy, không cứu được cô gái. Lẽ ra, phải kỉ luật nhóm pháp y. Nhưng, họ lại bày trò khen thưởng, tươi cười lãnh thưởng bên cạnh xác của cô sinh viên chôn xuống rồi lại quật lên, trong tiếng khóc xé lòng của gia đình nạn nhân.

Bộ máy này đã hỏng hoàn toàn rồi.

 

Võ Xuân Sơn

Nguồn: Trang FB của Võ Xuân Sơn

 

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up