Nguyễn Ngọc Tư

thư nháp ♦ ví von ♦ một giao thừa nào

không sao ngăn được thở dài
của bầy tính từ
trong lúc chờ ngược sáng
yếu đuối nhường nào

ngụ ngôn mùa tưởng ra hoa ♦ căn cước ♦ sớm nhẹ

núi tan chảy vào lòng cỏ
cỏ nghĩ mình đã gần chạm đến mây
mùa thu dài bằng lời hứa
ngọn đèn tin mình không bao giờ tắt

chiều đông ở ngã tư Sương ♦ con mèo cào rách vỏ giấc mơ ♦ khoảng cách trong khoảng cách

hàng cây xuống tóc
những con đường biếng nhác cắt qua nhau
gánh chè rong oằn nặng dải chuông chiều
gió mùa qua sông cơn nữa

Nghệ thuật sống sót

(Địa phủ phát hành cho những linh hồn lỡ lấy vé đầu thai làm người Kỳ Cục) 1. Nói chuyện ăn trước, bởi có thực mới giựt được tùm lum. Ở Kỳ Cục, không ăn thì chết đói, ăn thì...

Những biển

Vào buổi sáng của ngày thứ mười hai, khi kéo tấm rèm không thể đoán nổi từng có màu gì, nhìn mặt trời ủ lửa bên dưới lớp sóng thớ lợ, Nhị tưởng đã ở đây một trăm lẻ...

Tiều tụy vòng quanh

Nhiều năm trước, ở ngay chỗ tôi nhìn người đàn ông cất vó sông, chính ông cất vó khi ấy vẫn trẻ ranh hôi nắng, cũng đang ngó cha mình cất lên một lưới đầm đìa nước. Đó là một...

Dây diều

Chỉ ba mươi giây là mình chạy khỏi đồng diều, Trọng nghĩ vậy, nghe dòng mồ hôi trườn chậm rãi men theo sóng lưng xuống xương cụt. Rủi gặp bầy bò ăn rong dềnh dạng trên đường, nhiều lắm...

Đi thật xa mới đến nhà bạn cũ

Ở khoảnh khắc chốt cài bên trong căn nhà lích kích mở, Vĩnh nghe tiếng kêu của chính mình, trời ơi rốt cuộc cũng đến nơi, và Miền đang ở phía sau cánh cửa dần hé. Không nhớ rõ mặt...

Tình Lơ

1 Lâu rồi, má tôi có đi coi phim Công lý báo thù người ta chiếu đằng sân Xã ủy. Dượng Bảy (lúc chưa phải là dượng Bảy) bữa đó cũng coi chung, ngồi kế bên má, gần cái phông...

Ngày Đùa

San có điện thoại . Chẳng sung sướng gì khi phải chạy cồng cộc qua hai mươi tư bậc thang lên tầng hai , mở cánh cửa kiếng mới vào được văn phòng nhà văn hoá huyện. Giọng bên...

BÀI MỚI