Chopin

Nhạc: Mai Xuân Vỹ
Lời: Quốc Bảo
Hòa âm: Quốc Bảo
Trình bày: Nguyên Hà

Đàn Về Với Im Lặng
Đàn Về Với Im Lặng

Ghi chú thêm của Quốc Bảo:

Anh Mai Xuân Vỹ bạn tôi là một người sùng bái Chopin. Cảm hứng từ chất trữ tình trong nhạc Chopin, anh đã viết một nhạc khúc nhịp ba mà tôi đặt lời. Đàn Về Với Im Lặng không nói về tình yêu, mà về cái chết, hay chính xác hơn, về những giờ phút cuối của nhạc sĩ thiên tài Ba Lan Frédéric Chopin.

Chopin chết vì lao phổi. Ở lúc bệnh tật hoành hành nhất, thì thời gian chỉ còn được tính bằng ngày bằng giờ. Buổi hoàng hôn, nắng tắt trên sườn đồi và bóng tối lan dần cũng giống như trực khuẩn Koch ăn mòn hai lá phổi người. Tiếng đàn người bệnh tối dần cùng với ngày tàn. Người đàn và tự hỏi, tiếng đàn này ngày mai còn ai nhớ đến. Nguyễn Du hỏi bất tri tam bách dư niên hậu ai khóc mình thì Chopin hỏi khi đàn câm tiếng thì có ai khóc thầm, có ai đốt lên một lư trầm hương tưởng niệm, có ai hiểu rằng đời sống là phù du, đóa môi hôm nay còn tươi ngát sẽ lụi tàn tái nhợt ngày mai…

Đời sống Chopin là đời tình. Tình choán chỗ trong tim. Tình ám vào đầu óc. Tình bật máu phím đàn. Để rồi hôm nay thì:

Sắc đàn tối đi dần tối đi dần
Tưởng chừng ai cắt âm ngân

Người thở những hơi cuối và đàn thì sẽ về với im lặng.

Về với câm nín. Về với tro bụi.

Tôi yêu Chopin bằng tình yêu mà Chu Mạnh Trinh đã có khi viết tựa Kiều. Ta vốn nòi tình thương người đồng điệu.

Nhưng vì sao chỉ có quả tim Chopin được ướp và cất giữ? Vì sao không phải đôi bàn tay pianist? Vì sao không phải lọn tóc hay lá phổi?

Tôi không biết. Hay là quả tim người nhạc sĩ yểu mệnh chính là nơi chôn giấu âm nhạc, một thứ âm nhạc thương khó đau đớn và tuyệt đẹp?

Đàn về với im lặng. Quả tim tìm đường về với xót thương.

(trích từ http://www.quocbaomusic.com/?p=2134)

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Scroll Up