Mưa có tí mà thành phố Hồ Chí Minh ngập sâu. Người và xe vật lộn trong làn nước bẩn. Có người té xấp mặt xuống nước, đứng dậy ngữa mặt lên trời chửi toáng lên: ” Thành phố chó đẻ”.

Hắn nghe nhưng chỉ cười, bởi vì hắn đang sung sướng lắm. Được ngồi trên ghế cao trong nhà coi youtube, nước và các loại rác chỉ phập phồng dưới chân. Hắn đang coi Lương Nguyệt Anh hát Mùa Xuân Dâng Đảng.

Ca sĩ Lương Nguyệt Anh

Công nhận em hát rất hay. Hát bằng cả tấm lòng: ” Mùa Xuân ta dâng ngàn đoá hoa tươi thắm. Dâng lên đảng cộng sản quang vinh…..”

Phải thế chứ. Hát cứ như rút ruột ra mà hát. Nhất là tới đoạn điệp khúc, cái bụng em giựt giựt, cần cổ cong lên để luyến láy ” Mùa Xuân vui trọn vẹn. Đảng quang vinh nở hoa…..” Coi đã thiệt chứ.

Hắn đang định nghe em hát tiếp bài ” Đảng Đã Cho Ta Sáng Mắt Sáng Lòng” thì con gái hắn lượn qua bảo: ” Cô ca sĩ này mới bị cưỡng chế, có lai chim kêu cứu trên mạng đó Ba”. Nói xong, nó nhấp chuột mở cho hắn coi video clip ” Ca sĩ nhạc đỏ kêu oan vì bị chính quyền cướp đất”.

Clip hơi dài, hắn chăm chú coi. Nhưng càng coi hắn càng mất dần cảm tình với cô ca sĩ thần tượng của hắn. Chuyện nhà nước cưỡng chế đất đai là bình thường, ngày nào cũng xảy ra trên cái đất khổ này, đâu thấy em nói gì đâu? Hổm rày em vẫn đi ăn tiệc, vẫn đi uống trà sữa, em còn đang tập dợt để chuẩn bị hát chào mừng đại hội Đảng sắp tới cơ mà? Vậy mà nhà nước mới lấy của em có 1800 m2 đất, em làm thấy ghê. Trăm nghe không bằng mắt thấy: Hắn thấy rõ trong clip, em mặc áo ngủ sexy màu đỏ chạy lăng xăng, miệng chửi đoàn cưỡng chế từ trên xuống dưới. Trong khi lực lượng công an, mặt ai cũng phúc hậu, hiền lành, tay lăm lăm dùi cui chỉ đứng bao quanh. Tội nghiệp mấy vị lãnh đạo chỉ huy nữa, bụng to như con ếch, sắp đẻ rồi mà vẫn phải đứng dưới nắng, vừa đốc thúc công việc vừa nghe em chửi. Mà em chửi cũng độc địa như hát vậy:

– Chính quyền cướp đất trắng trợn đây. Thử hỏi luật pháp ở đâu? Xin mọi người chia sẻ clip này để đòi lại sự công bằng cho chúng tôi.

– Hai vợ chồng hàng xóm tôi một lòng theo đảng, từng bị giam ở nhà tù Phú Quốc, cũng bị cướp đất, cướp luôn nhà, giờ họ sẽ sống ra sao?

– Nhà nước làm thế này, người dân chỉ còn biết đứng đường và than khóc thôi, biết kêu cùng ai đây?

Hay nhất là cái khúc sắp đập tới cái bể phốt của nhà em. Hình như em đặc biệt yêu thích cái bể cứt này hay sao mà giọng em lúc này nghe rất xúc động :

– Chúng nó đập luôn cả bể phốt, thử hỏi gia đình tôi sẽ ỉa ở đâu đây?

– Chúng nó không có tình người. Thương xót lắm cho Bố Mẹ, cho dân….

Đấy, đấy, từ cái câu này đây mà hắn mất cảm tình với em. Giá như em cứ nói “thương xót lắm cho bố mẹ” thì không sao, đúng thôi. Nhưng em lại bịa thêm câu “cho dân” nữa thì nghe nó thối lắm. Bao nhiêu năm nay, từ Đồng Tâm tới Thủ Thiêm, từ Dak Lak tới vườn rau Lộc Hưng, chẳng bao giờ nghe em nói một chữ thương xót cho dân. Hay là những lúc đó em nghĩ mình chỉ là ca sĩ, không cần biết tới chính trị? Em độc chiếm vùng trời hát nhạc ca tụng bác và đảng. Để bây giờ khi gia đình em trở thành nạn nhân của cái chế độ khốn nạn này rồi, em mới cảm nhận được cái nỗi đau của những dân oan?

Trên các trang mạng, họ chửi và nói móc em dữ lắm. Họ bảo: ” Em suốt đời ẳng ca ngợi bác và đảng, bây giờ đảng cho em sáng mắt tới lồi ra luôn rồi”. Họ mỉa mai khuyên em bây giờ nên tập hát bài ” Trả lại đây cho nhân dân tôi” của Việt Khang.

Hắn thì không quen nói móc mỉa. Hắn chỉ khuyên em nên học theo sách của ca sỹ Mỹ Linh, xây biệt phủ trên rừng phòng hộ, nhưng nhờ có tấm vé số nên vẫn không bị làm sao cả. Em cũng có tờ vé số, còn không mau mang ra xổ. Bởi vì bạn hắn quan tham, cớm bự nhiều, hắn biết: Ngoài việc vơ vét, ăn bẫn đất đai của dân, chúng nó còn rất máu chơi vé xố tối xổ liền.

Đất nước như thế mà không tàn mạt mới lạ đó em, hỡi cô ca sĩ quán quân Sao Mai Điểm Hẹn vừa trở thành người phản động chiều qua…./.

Loc Duong

Nguồn: trang FB của Loc Duong

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Scroll Up