Quán lạ ta ngồi

-

chiều ra ngồi quán lạ
ly cà phê đắng môi
mình ta ngồi quán lạ
thở hoài hơi thở khan !

chiều ra ngồi quán lạ
đốt trên môi nỗi sầu
tâm tư chừ khô cạn
chờ hoài ta chờ ai ?

chiều ra ngồi quán lạ
tim ngổn ngang nỗi sầu
mưa bay hoài mây cạn
đời ướt dầm người ơi !

chiều ra ngồi quán lạ
người về ta nào hay
nhìn ra khung cửa lạnh
mưa nhạt nhòa môi son !

chiều ra ngồi quán lạ
thấy đời mình chia hai
nửa bên nầy đã cạn
nửa kia rồi cho ai ?

chiều ra ngồi quán lạ
ta chào ta lặng thinh
chiều nay rời quán lạ
nắng tắt, tan bóng mình.

Nguyễn Tư Phương

 

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Bài Mới Đăng

Bài Cùng Tác Giả