Nguyễn Tư Phương
40
công danh, thành bại, chưa biết kịp
quay lại nhìn, chừ đã bốn mươi
nụ cúc vàng, chờ mong ai trước ngõ
nắng trưa về, vuột mất nụ hôn quen
công danh, thành bại, chưa biết kịp
quay lại nhìn, chừ đã bốn mươi
nụ cúc vàng, chờ mong ai trước ngõ
nắng trưa về, vuột mất nụ hôn quen
Nguyễn Tư Phương
mưa rớt xuống, ngang vai, từ đó mộng
ướt áo người, không dấu được đường tim
sáng ra, tim trốn, người tìm
bước chân
ướt áo người, không dấu được đường tim
sáng ra, tim trốn, người tìm
bước chân
Nguyễn Tư Phương
thuyền trôi
sóng khựng, mái chùng
thân tôi lạnh,
nước rùng
cõi tâm
sóng khựng, mái chùng
thân tôi lạnh,
nước rùng
cõi tâm
Nguyễn Tư Phương
1.
chiều nay bỏ phố, vô rừng
đọc trang kinh cũ, giữa chừng ngủ quên
tỉnh ra, quên mất, họ, tên .
chiều nay bỏ phố, vô rừng
đọc trang kinh cũ, giữa chừng ngủ quên
tỉnh ra, quên mất, họ, tên .
Nguyễn Tư Phương
sông về
sóng gõ nhip, khuya
đóa hoa chợt khép
nụ, chia ngõ
về
sóng gõ nhip, khuya
đóa hoa chợt khép
nụ, chia ngõ
về
Nguyễn Tư Phương
cành lá ngờ, bỗng chốc, nẩy, sinh hoa
khi con sóng, thôi, vỗ về trên cát
khi nỗi buồn, ứa, lên tới tim
khi tôi về, thăm, tôi, lòng biển cạn
sầu bên nầy, tôi đứng, nhớ, sau lưng
khi nỗi buồn, ứa, lên tới tim
khi tôi về, thăm, tôi, lòng biển cạn
sầu bên nầy, tôi đứng, nhớ, sau lưng
Nguyễn Tư Phương
cuối đời mây: mưa lũ
cuối đời đá: cát vàng
cuối đời sông: biển rộng
cuối đời mình: bóng không
cuối đời đá: cát vàng
cuối đời sông: biển rộng
cuối đời mình: bóng không
Nguyễn Tư Phương
ta rình rập ngã ba đèn chớp đỏ
em quay người ngặt nỗi bóng không đi
chiều xế nắng chia đường, cây ngả ngớn
gió chợt bay, tà áo chẻ, eo tung
em quay người ngặt nỗi bóng không đi
chiều xế nắng chia đường, cây ngả ngớn
gió chợt bay, tà áo chẻ, eo tung
Nguyễn Tư Phương
bóng tối ngập tràn đêm
đen như con mắt nhắm
tôi cấu vào sự tĩnh lặng của đêm
dòng mực chảy ào xuống giường
đặc quánh dòng máu thơ
đen như con mắt nhắm
tôi cấu vào sự tĩnh lặng của đêm
dòng mực chảy ào xuống giường
đặc quánh dòng máu thơ