Thi hoa hậu Việt Nam

Phụ nữ mà, trong mắt đàn ông, lúc nào cũng là phái đẹp, phái yếu, khiến họ muốn che chở, yêu thương, bao bọc và chiều chuộng.

Để đàn ông yêu mình thì dễ lắm, vì nếu họ thích phụ nữ, thì họ tất yếu không yêu thì cũng… coi mình như em gái. Nói chung là sẽ luôn được chiều chuộng, che chở.

Nhưng để đàn bà yêu mình thì khó hơn lên trời.

Các anh ôm mình thấy mềm, ngửi mình thấy thơm, trông mình thấy xinh thì yêu rồi. Không phải bàn bạc nữa. Nhưng với các chị, thì tóc mình hôm nay xù hơn hôm qua thế nào, dùng nước hoa dởm hay xịn các chị đều biết tuốt.

Ra đường, các anh thấy mình mặc váy thì một khen xinh hai là… im lặng. Còn các chị sẽ phải nhỏ to với nhau là váy đấy là đắt hay rẻ, mình mặc lên trông mập với xấu ra sao, hay cái màu quê mùa đến kinh người như thế nào.

Thật tình, chẳng ai khó với phụ nữ hơn chính phụ nữ với nhau cả!

Ngay từ bé, có rất nhiều thứ tôi chẳng được phép làm, mà lí do lớn nhất cũng luôn là vì tôi là con gái. Là con gái thì không thể được xấu, không được đi dông nắng, không được chơi đá bóng, không nên chơi những thứ có thể để lại “sẹo.”

May mắn thay, hồi bé tôi cũng không đến nỗi nào, mọi người lại khen là xinh xắn, còn hay nói đùa với ba mẹ tôi là sau này nên cho tôi đi thi Hoa Hậu, như thể Hoa Hậu là vinh dự cao quý nhất mà mọi đứa con gái đều mong ước.

Tôi nhớ có nhìn mấy tấm hình của mấy cô Hoa Hậu, họ thật xinh đẹp, chẳng khác gì những cô công chúa. Nhưng làm Hoa Hậu thì là làm gì?

“Làm người đẹp nhất, thế không thích à?” chị hàng xóm nói với tôi như thế. Hồi đó tôi cũng không biết làm người đẹp nhất rồi thì sẽ làm gì, chắc là đi khắp nơi cho mọi người xem mặt mình đẹp thế nào rồi về nhà ngủ. Thế thì … cũng để làm gì nhỉ?

Tôi cũng để ý thấy rằng cô dì trong nhà mỗi lần gặp cũng đều chào hỏi bằng “Dạo này cao lên nhỉ? Mập lên nhỉ?” Tôi biết đấy cũng chỉ là câu hỏi thăm bình thường, cũng vì lâu họ không gặp mình nên nhận ra sự khác biệt cũng không có gì lạ.

Mọi chuyện chỉ trở nên xấu xí hơn khi mấy anh chị em họ đều lớn lên cùng nhau. Trong khi với những tên anh họ, chuyện so đo duy nhất bọn họ phải chịu là chuyện học hành thi cử. Những đứa con gái chúng tôi thì bị áp lực cả chuyện học hành lẫn… vẻ bề ngoài.

Những bà dì bà cô bắt đầu so đo, nói rằng con bé này thì xinh nhưng học dốt, hay con bé kia xấu nhưng học giỏi. Những đứa trẻ ngây thơ lớn lên bỗng dưng bị đem ra so đo, tị nạnh, trở thành phiên bản mẫu xem nhà ai có gen tốt hơn.

Tình cảm chị em cũng nhiều khi rạn nứt vì những chuyện vớ vẩn như thế.

Hồi bé, gia đình tôi cũng rất thích coi các cuộc thi hoa hậu, đến bây giờ tôi mới nghĩ lại mới cảm thấy thật rùng mình. Không biết từ khi nào, mà chúng ta có thể ngồi nhìn ngắm những cô gái trẻ trong mảnh áo tắm mỏng manh, lượn quanh sân khấu, khoe diễu cơ thể cho … người dân cả nước mổ xe, chê bai như thế.

“Cô này chân mập quá. Cô này dáng đẹp mà mặt xấu quá. Cô này nhìn cũng được, nhưng không bằng cô trước.”

Từ khi nào chúng ta cho phép bản thân chúng ta nói những câu nói như thế này với phụ nữ? Từ khi nào phụ nữ lại chấp nhận lắng nghe những câu nói như thế này?

Làm sao chúng ta có thể đánh giá con người chỉ qua vẻ bề ngoài như thế? Dựa trên một tiêu chuẩn nhan sắc độc tôn như thế?

Chúng ta tôn vinh vẻ đẹp cho sẵn, nhưng không tôn vinh vẻ đẹp được trau dồi tích lũy.

Tôi nhiều khi tự hỏi vì sao những cô gái lại muốn cắt xẻo bản thân, hay thậm chí mạo hiểm tính mạng để thay da đổi thịt. Đó cũng là vì họ biết họ không “đẹp” theo cái tiêu chuẩn của cái xã hội họ đang sống.

Vì xã hội này còn mải “nhìn mặt bắt hình dong” quá. Kẻ nào xinh đẹp là trời thương, phúc phận, còn kẻ xấu xí hơn thì phải chịu thua thiệt.

Đừng nói với tôi rằng điều đó không đúng. Vâng, ai trong chúng ta cũng hay tự nhủ rằng vẻ bề ngoài thì không thể bằng tri thức và nhân cách.

Nhưng hãy là những cô gái trẻ như chúng tôi, mỗi khi chúng tôi đọc báo, coi TV hay lên mạng, chúng tôi thấy những cô hotgirl, những cô gái như Angela Phương Trinh hay Ngọc Trinh, chúng tôi phải nghĩ gì?

Chẳng phải họ hoàn toàn có được danh vọng và tiền tài chỉ vì bề ngoài của họ? Chúng ta đang truyền tải thông điệp gì đến với những cô gái, cô bé của chúng ta? Rằng tri thức và nhân cách tuyệt vời thật đấy, nhưng nếu em muốn thật sự giàu có và nổi tiếng, em phải đẹp trước em ơi!

Chân em phải dài, da em phải trắng, mắt em phải to, ngực và mông em phải tròn, nhưng nếu em sinh ra không được như thế? Thì khi đấy chúng ta mới bàn đến tri thức và nhân cách nhỉ?

Việt Nam không thiếu những cô gái xinh đẹp, nhưng hình như chúng ta đang thiếu đi những bộ óc sáng tạo và những tâm hồn xinh đẹp.

Dạo trước tôi còn rất thích coi những bộ phim Hàn Quốc, đơn giản vì nền công nghiệp giải trí của Nam Hàn rất phát triển. Có rất nhiều bộ phim có cốt truyện lôi cuốn, chất lượng sản xuất cao và quan trọng nhất là diễn viên rất xinh đẹp.

Mỗi bộ phim là một trào lưu thời trang mới. Mọi người tìm cách bắt chước những nhân vật chính, từ quần áo đến trang điểm. Nói chung văn hóa Hàn Quốc có một sự ảnh hưởng vô cùng lớn với Việt Nam.

Vì chính những bộ phim như thế, với bao nhiêu diễn viên xinh đẹp, tôi từng nghĩ người Hàn Quốc hẳn là rất xinh đẹp. Trên thực tế, theo như một vài người bạn của tôi đang du học bên đấy, thực tế toàn hoàn trái ngược. Phần lớn người dân Hàn Quốc không hề xinh đẹp theo “tiêu chuẩn” của họ. Rất nhiều có khuôn mặt vuông và thô, mắt một mí rất bé… Nhưng Hàn Quốc là một xã hội quá nể trọng hình thức, nếu bạn không có một khuôn mặt ưa nhìn, sẽ rất khó tìm việc làm hay kết hôn. Chính vì vậy, phẫu thuật thẩm mỹ đang trở thành món quà tốt nghiệp vô cùng phổ biến mà các ông bố bà mẹ Hàn Quốc thường tặng cho đứa con bé bỏng của mình sau trung học.

Và đó là xã hội mà Việt Nam chúng ta… đang noi theo.

Những bộ phim, chương trình giải trí Hàn Quốc không thực sự phản ánh dân số. Mặc dù có nhiều bộ phim cũng hay đề cao những cá nhân chăm chỉ, tài năng và nhân cách tốt, nhưng khán giả hình như không nhận ra rằng chỉ diễn viên đẹp mới được đóng vai chính.

Khi những cô gái như chúng ta, nhìn thấy những cô gái như thế trên TV, chúng ta sẽ nghĩ gì? Chúng ta đâu có thấy những cô gái trông giống như chúng ta trên TV đâu đúng không? Chỉ những cô cao hơn, gầy hơn, đẹp hơn mới là vai chính thôi.

Tôi nhìn quanh mình, tôi nhận ra hầu hết những người coi bộ phim Hàn là phụ nữ, là những cô bạn gái của tôi, là các cô các dì. Và đột nhiên tôi tìm được câu trả lời cho câu hỏi hóc búa của mình.

Chúng ta đã và đang sống trong một xã hội phụ hệ. Khi tiêu chuẩn sắc đẹp của phụ nữ vẫn còn quyết định bởi đàn ông. Nhưng hầu hết đàn ông sẽ phản ứng theo bản năng, một bộ hông to, ngực tròn — dấu hiệu tốt cho sinh sản, là thứ “click” trong đầu họ. Dần dần, chúng ta nghĩ rằng chúng ta không đẹp nếu đàn ông không cho rằng chúng ta đẹp.

Nhưng thay vì giúp đỡ nhau, để phá tan cái tiêu chuẩn lỗi thời, phân biệt giới tính đó, chúng ta dẫm đạp lên nhau để “sánh vai” đàn ông. Chúng ta phải chê bai, bới móc lẫn nhau, để chứng tỏ rằng chúng ta mới là người đẹp nhất, mới là cô Hoa Hậu, mới là người xứng đáng để làm hài lòng đàn ông.

Sai. Sai. SAI.

Cơ thể của chúng ta là của chúng ta. Nếu bạn muốn trang điểm, thì hãy trang điểm. Nếu bạn muốn sửa chiếc mũi của mình, thì hãy sửa. Quan trọng nhất là bạn có muốn điều đó hay không?

Bạn không phải là món đồ phụ tùng của ai cả. Đừng để một người đàn ông bảo rằng bạn nên bôi thêm son, hay chùi bớt đi. Con gái chúng ta làm đẹp vì chính chúng ta.

Và những người đàn ông yêu chúng ta, sẽ yêu chúng ta vì chính chúng ta, dù là da hay thịt.

 

My Pursuit Of The Truth

Nguồn: https://mypursuitofthetruth.wordpress.com/2016/03/09/dan-ong-yeu-phu-nu-the-phu-nu-co-yeu-phu-nu-khong/

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Scroll Up