I. composition inachevée

mùa xuân đi qua như sáo ngữ
 
mấy nốt giáng thăng
rủ nhau trèo khỏi cửa sổ
bỏ trốn cây đàn kỷ niệm
 
căn phòng rên siết lẻ loi
 
hiện tại là chiếc lá xanh
gói gọn mọi miếng da khô của nổi niềm
 
nắng pha loãng tiếng chim
thấm loang nền tĩnh vật
 

II. sau cơn mê

ống nghe với máy điện thoại
không thể hóa làm đồi ngực hoặc vai trần
 
trong căn phòng sa mạc
cơn say cõng lê tôi
đi tìm cái giường ảo giác
 
ngọn gió lạc loài vờn đuổi
hai mảnh vải bịt mắt màu đen
bên lề trí nhớ lạnh tanh
 
lá úa kiếp người
bắt đầu rơi
giữa múa hè xanh ngắt
 

III. đoản khúc không tặng ai

vài thân cây co ro
quanh buổi sáng thanh vắng
 
nứt rạn
khắp không gian mùa thu
niềm câm lặng giữa hai con người
 
thoáng gió sớm dìu
mấy chiếc lá còn ngái ngủ
vào nổi chết nhỏ nhoi
 
cái đầu       quả đất       trái tim
 
chậm rãi quay theo
 
vòng tròn
quạnh
hiu
của
chữ

IV. largo cho cà phê nguội

mùa đông vỗ cánh tử thương
lông trắng rơi lả tả
 
xếp quanh tách cà phê nguội
những nốt nhạc đóng băng
tôi hình dung mình
là khúc độc tấu hững hờ
 
không còn đường dây điện thoại nào
nối với trái tim
 
rời bỏ
hiện tại lạnh tanh
 
đàn chim ký ức
 
lần lượt
đáp
xuống
 
các nhánh xương
của lời cô quạnh

đoạn kết
 
tắt đèn
 
mở toang
các cánh cửa
 
cho bóng tối
tràn ngập hơi mưa
 
cho căn phòng bềnh
bồng trên nổi buồn xưa
 
hụt hẫng
với cơn say đầy lá úa
 
rời dần
mấy xoáy lốc tâm tưởng
                                        đìu
                                              hiu
như chiếc ghe
                         giạt xa
                                       mọi bãi bờ
 
lênh đênh
trôi khỏi những cuộc tình chết
 
kéo theo mình
chuỗi ngày
trĩu nặng da thịt nặc danh
 
bỏ lại phía sau
vô số thân tàu chiêm bao rệu rã
 
lướt qua
                    mớ rác rưởi thiên thu
                                                   cùng dãy đá ngầm nuối tiếc
                                                                     … mất tăm
                                                                                 như chiếc bóng mờ
 
chỉ còn
vệt sóng loang
trên chăn nệm dư thừa
 
bật đèn
 
đóng khóa
từng cánh cửa
 
trở về
sa mạc nhỏ
của trái tim
 
tiếp tục gặm
cho đỡ khát

nhánh xương rồng không trí nhớ

Chân Phương

Nguồn: http://amvc.free.fr/Damvc/ChanPhuong/Tho/DocTauChanPhuong.htm

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up