Chiếc ghế trắng nằm trong khu vườn
Bên cạnh những bụi chi diên vĩ vừa mới nở hoa
Gió ru nhẹ đu đưa từng cánh lá
Còn đâu má ngồi đợi cháu lúc trường tan!
Sài Gòn giới nghiêm không còn thương xá Tax
Nhìn bong bóng nước nhớ Tô Thùy Yên
Sài Gòn giới nghiêm không còn pháo kích
Quán nước u buồn còi hụ liên miên
Tôi nhân thời gian nằm bịnh, suy ngẫm lan man
và ghi lại đôi cảm nghĩ của mình để giải sầu.
Và sẽ còn ghi chép lai rai thêm.
1.
Nếu ta chỉ hít vào mà không thở ra,...
Tôi không viết chiếc áo tơi mà cái áo tơi là nó có lý của nó.
Nguyên ở quê tôi, một làng nhỏ của Bình Định, cách xa Qui Nhơn hơn 40 cây số, điện đóm không có mãi cho...