Huỳnh Minh Lệ
một cơn gió bụi ♦ xuôi nam ♦ thơ bút trè ♦ bái bai hòa bình
một cơn gió bụi
một cơn gió bụi mù trời
những hoa hàm tiếu tơi bời phong ba
nhìn gần rồi lại nhìn xa
bao nhiêu khổ nhục lệ sa đêm ngày
chợ ♦ của để dành
chợ
chợ gì không kẻ bán mua
chợ nào cũng vắng như chùa bà đanh
chợ nào cũng trả mặt bằng
chỉ còn chợ rẫy làm ăn lên đời
ăn ♦ đau ♦ một chỗ thật tịch mịch ♦ bốn mươi năm, xuyên mộc ♦ anh Bốn ♦ một ngày cúp điện...
ăn
món gì ăn được thì hãy ăn
ăn vô không nhức không bị hành
bây giờ ăn uống là nghĩa vụ
đâu còn tính toán mấy phần trăm
27.10.2024
model ♦ tự nhiên ♦ nhớ ông mt ♦ nắng thu ♦ ăn uống ♦ kéo dài ♦ đau lòng ♦ bầy mèo
model
tôi không thích đồng phục
tôi bỏ áo ngoài quần
nhưng tôi không luộm thuộm
mỗi người một model
20.09.2024
xoài mít dừa cau ♦ ngày bão rớt ♦ trả lời
đời cháu con là xoài mít dừa cau
ông cha treo bụi ớt trên cái nồi bể
rừng mắm chạy dài tận mũi cà mau
khi bức bách tìm chỗ dung thân
có chén cơm ăn giếng trong mà uống
lập miếu đình để có nơi thờ cúng
trồng cây đa để người đi xa biết đường về
mặc tã muôn năm ! ♦ lũy tre ♦ thời buổi u mê ♦ thời u tối
mặc tã muôn năm !
cây quất mọc ở đâu
xem ra vẫn còn mới !
thơ cụ Tản đã lâu
vẫn còn rất thời sự
thăng long hoài cổ ♦ lại nói về tủ lạnh ♦ mượn cánh bay ♦ hậu cứ ♦ loài gà ống
thăng long hoài cổ
sĩ phu ở đó đi đâu hết ?
tường xiêu mái đổ quán buồn teo
lấy ai uống xĩn ngâm mở cõi
gươm báu chìm sâu vũng nước lèo
hỡi ơi nhân kiệt chiều nắng xế
địa có linh chăng cõi bắc hà ?
chiều nay ra quán kêu thịt chó
cụng với ai nè, cụng với ta !
vàng ♦ sử xanh ♦ tuổi teen ♦ nông nổi ♦ ngắn ngủi ♦ mệt !
vàng
vàng,không phải vàng vọt
đây đích thực vàng ròng
cho nên không sợ lửa
cách gì cháy mà mong !
ngôi nhà xưa ♦ nghẹn ngào tóc xanh ♦ lặng lẽ
ngôi nhà đó không còn gì nữa cả
đã tan theo ngày biển động rừng hoang
cây nhang tắt và bát nhang đã vỡ
người về đây ngồi khóc đống tro tàn