nước sông ngăn cách sơn hà
đưa em vào hạ đâu là ngày vui
trời cao ngó xuống sụt sùi
đêm buồn tỉnh lẻ nghe bùi lỗ tai !
...
Sài Gòn có Đại Học Xá Minh Mạng
Những gã con trai chơi suốt đêm và học suốt đêm
Những gã con trai lửng bụng bốn đồng cơm “xã hội” nói chuyện tế thế kinh bang
Rất hồn nhiên và sôi nổi.
...
đám đông adua
hồi cha sanh mẹ đẻ đến bây giờ chưa từng nghe
jean paul sartre hay Françoise Sagan
vẫn ngày đêm lải nhải “nắng thủy tinh”, “nắng khuya chưa lên”, “một cõi đi về” ...
...
bàn tay trót đã nhúng chàm
rửa đi rửa lại có làm sạch đâu
huống gì nhúng đã thật sâu
tim gan phèo phổi từ đầu đến chân ! ...
có vòng tay lớn đâu mà
anh em lạ mặt huống là người dưng
khua chiêng đánh trống tưng bừng
biển xa chết đuối núi rừng chết khô ...
Nắng cuối tháng ba đỏ bầm màu máu
Tôi bỏ Qui Nhơn hoảng loạn phập phồng
Từng đoàn người xe kéo dài rồng rắn
Đôi mắt trợn trừng trên đỉnh Cù Mông
...
không sao ngăn được thở dài
của bầy tính từ
trong lúc chờ ngược sáng
yếu đuối nhường nào
...
núi tan chảy vào lòng cỏ
cỏ nghĩ mình đã gần chạm đến mây
mùa thu dài bằng lời hứa
ngọn đèn tin mình không bao giờ tắt
...
hàng cây xuống tóc
những con đường biếng nhác cắt qua nhau
gánh chè rong oằn nặng dải chuông chiều
gió mùa qua sông cơn nữa
...
đêm nằm anh mở nhạc vàng
đưa em vào hạ giữa đàng chia ly
chiếc cầu đã gãy thầm thì
sông hương núi ngự còn gì cho nhau
...