Khắc khoải chim kêu ngày tận tuyệt
(Tô Thùy Yên 1938 – 2019)

Người đã nói vén mây trời thanh thủy
Còn ta niềm Tây Bắc sương phù vân
Ngày nắng rớt oái oăm mùa lạnh thấu
Nàng nuôi chi sắc chủy thủ qua Tần
 
Người đã nói cúc hoàng Thu khoe sắc
Còn ta mùa Tây Bắc lá vàng phơi
Cơn gió nhẹ nhàng mưa râm xuống rũ
Ngụm trà nguyên chưa đủ ấm thanh đời
 
Trong  trang sách cổ thư tàn phai ẩn
Có kẻ ngồi cô quạnh nối thời gian
Ta chẳng tiếc bao giờ tâm sách cũ
Ở đây Thu trận giá buốt lâm ngàn
 
Trong bản sách tình Thu nàng theo chàng
Mùa Thu có lệ cưới hỏi qua giang
Chắc có lẽ âm dương cần khởi ấm
Ai dặm về buông chéo áo mùa sang
 
Thu khúc làm chi còn ai muốn hỏi
Cả vạn trời trăng mây nước lên khơi
Nhạc gõ thu hồn âm vang tiếng  gọi
Mùa Thu trời Tây Bắc đêm chơi vơi
 
Thu khúc tội tình chi thành nỉ non
Độc huyền hoang buồn cắt đoạn u hờn
Xuôi về Nam phương tháng năm chồng chất
Tình đoạn hồn cổ quái chập trùng môn
 
Gió mùa Thu mẹ sẽ ru con ngủ
Về phương Nam bận sớm nắng chiều nưa
Ai  khéo kết hoa Xuân đơm lửa Hạ
Thành ca dao ru giấc ngủ thêm vừa
 
Trăng u ẩn mùa Thu bến đò ngang
Về phương Nam sương dạ khúc trăng tàn
Dạo lên bản trăng Thu mùa nguyệt ảm
Dây chùng thơ  biết có còn hay chăng
 
Rồi mây cuối Thu trời buốt sang Đông
Ngày vãn Xuân mưa trở chuyến lên ngàn
Hoàng hôn xuống cao nguyên về Tây Bắc
Chim chiều xa khắc khoải tiếng dặm buồn
 
Đêm huyền thoại khỏa chân trời xa tắp
Biển dạt dào dâng phủ kín phù hư
Ai còn nhớ ai về trong gió cát
Con còng thôi biển khắc khoải trăng mờ
 

Northwest May 2019

Lý Ốc BR

Nguồn: http://www.gio-o.com/LyOcBR/LyOcBRToThuyYen.htm

 

0 Bình luận

Scroll Up