Biểu dương, hãy biểu dương cùng tận Vinh hiển lầm than một kiếp người. (Tô Thùy Yên) Dẫn Nhập. 7 Tháng 9, 1981 nơi Trại 5 Lam Sơn, Thanh Hóa, ...
Thơ Tô Thùy Yên nói tuyền về một nỗi khắc khoải của cuộc nhân sinh, niềm vô vọng trước sự bí nhiệm không cùng của vũ trụ. Ông được nhiều ...
Hành giả của cô đơn, Tô Thùy Yên đáp chuyến tốc hành “cánh đồng con ngựa chuyến tàu”, năm 56, vào vòng khác biệt của thời gian, nghiền nát hình ...
Sáng nay, ta còn đi bên nhau…
Ngày lòa dậy.
Trời đất một lần nữa mới lại.
Em sáng rỡ niềm vui… ...
Có một lời từ biệt dị thường
Mờ cổ tự
Khắc trên thân đá địa đầu mù…
Người ra đi ý chừng không trở lại ...
Cũng có lần anh muốn quay lưng đi
Đến với rừng xanh, với núi đỏ,
Đơn độc tột cùng
Như con thú đã già ...
Nếu như người ngủ chẳng giật mình
Vì những hồi còi tàu rúc róng rả
Ngoài bến cảng gần đây,
Giấc mơ hẳn sẽ còn tiếp diễn… ...
Con chim bói cá trong tàn tối
Soi vĩnh hằng xanh rợn mặt hồ.
Hư ảnh lờn rờn tụ tán tụ,
Hoài công không định nổi chân như. ...
Anh cũng như em đều từng trượt lỡ, trượt lỡ
Những cơ may
Thoáng vụt
Không chừng đã mở sáng cho ta ...
Ở đây, địa ngục chín tầng sâu,
Cả giống nòi câm lặng gục đầu,
Cắn chết hàm răng, ứa máu mắt,
Chung xiềng nhưng chẳng dám nhìn nhau. ...