Sáng nay, ta còn đi bên nhau

Ngày lòa dậy.
Trời đất một lần nữa mới lại.
Em sáng rỡ niềm vui…
Hẳn rất đẹp,
Giấc mơ nào em thấy đêm qua
Còn tản mạn nơi em như làn hương quyến luyến.
Gió trôi trôi
Qua qua những lượn đồi hư huyễn sương,
Qua qua những tàn cây nô nức nắng.
Gió trôi trôi như gió đã từng trôi
Qua qua những vùng đồi quang quạnh chờ,
Qua qua những hồn đá lẻ loi khóc.

Bao lâu rồi.
Em đó, anh đây,
Hai đầu thương nhớ biếc…
Giữa đôi ta là gió, gió ngày đêm
Thổi chai dại những tiền thân như tượng đợi.
Anh dừng bước chỉ em nhìn
Hàng cây nước miên man bung nở
Mê mẩn lực kiên trì chỉ chực buông tan
Của nỗi hân hoan không dễ dàng gì,
Thường xuyên phải tái tạo.
Anh nhìn xa lối đi
Múa đảo nắng vàng ròng,
Mát vào chỗ không còn thấy được nữa,
Rồi nhìn lại em còn đi bên anh,
Lòng thẫn thờ…
Vui đi em,
Vui được chút nào vui.

Trưa nay, ta còn đi bên nhau

Thành phố lũng hoa mê
Duỗi phơi xa những triền mái lóa.
Gió luông tuồng.
Anh nghe rõ nắng lao xao trên giàn hoa giấy rộ.
Trưa đứng sững giữa lòng đường.
Cây cùng thu vén bóng.
Em nhón chân vừa tầm cõi thực hư
Hôn, hôn anh…
Bàng hoàng hai hạt cát
Từng rời xa trôi giạt những thiên thu
Mịt mùng vô vọng.
Em nói qua về một nỗi trống trải…
Anh nói qua về một thuở trầm luân…

Bao giờ người nữ cũng chờ đợi
Cho người nam còn có buổi quay về,
Niềm quê nhà nặng gói khăn xưa,
Lời han hỏi trào ràn lên mắt nhớ…
Em phủi ngực áo anh bám thảm bụi đường xa…
Em mơn mặt mày anh dính buồn gió cõi lộng…
Quán thưa khách, mơ hồ những tiếng động.
Em chăm chút anh ăn,
Tưởng tượng anh còm cõi vác âm thầm
Từng ấy nhục nhằn
Đi chân đất băng qua miền đá chởm
Tìm em,
Thuở trời đất chưa định hình nhật nguyệt.
Anh nhìn em, nước mắt đột nhiên tuôn,
Nghe vỡ lỡ những gì không thổ lộ.
Ngoài hè đường, bóng nắng đã hơi nghiêng…

Chiều nay, ta còn đi bên nhau

Em nghiêm cẩn như kho tàng mất dấu,
Giọng chùng đi…
Gió thổi lãng quên về.
Nắng dốc sức một lần thật rực rỡ.
Hoa trên đồng đã bắt đầu buồn.
Bên kia núi, vườn nhà ai đốt lá.
Em chậm bước
Như ngó quanh tìm một mất mát nào
Trong rậm rối của hồn mình trở tối.
Anh lặng thinh,
Chừng chẳng thể nói gì hơn
Dù chỉ một lời dỗ dành vô nghĩa nhất.
Đi, đi em,
Đi cho hết lòng ta…

Hãy sống lớn, buồn vui so núi biển,
Ngay lần này, không đợi đến lần sau.
Cảm ơn em,
Nghìn thuở cảm ơn em
Đã theo chân anh về thăm biết những ngôi nhà
Anh đã ở,
Gọi tái sinh những huyễn mộng của đời anh,
Cho đáo nhập em, hiện thành những thực mộng.
Anh ngắt cho em một cành hoa cỏ
Ngoài tầm,
Ứa nước mắt,
Nghĩ tới ngày chiếc võng treo không
Như chiếc nôi nào
Hồi anh chưa có mặt.

Đêm nay, ta còn đi bên nhau

Thành phố dốc rộ vàng đèn.
Đêm giữa mùa biển có mang trăng,
Sóng xô lùa tròn trặn.
Bất tận em trời nắng gió mây mưa ngày đêm sao trăng cỏ cây hoa thú cá chim thần thánh người ma quỷ đồng rừng núi truông đầm hồ sông phá biển.
Bất tận em man dại rĩ rền vùng vằng phụng phịu trìu mến dịu dàng hớn hở thở than sầu muộn mơn man van lơn đằm thắm xót xa kêu đòi cười khóc.
Chẳng lúc nào vũ trụ nguôi ngoai…
Và em gọi anh, không ngớt gọi anh
Thất tung
Xa ngoài cõi không còn nghe thấy được.

Nơi đây, thế giới ngủ từng phần.
Cuộc sống vẫn chảy xiết thâu đêm đèn đôi dòng xuôi ngược đỏ, vàng.
Hội hè đâu đó rộ về khuya.
Anh chợt nhớ dù không muốn nhớ
Ôi vô số đêm nào đó của đời anh,
Chong buồn một bóng đợi trời sáng,
Cả xót thương mình e cũng không…
Cám ơn em,
Nghìn thuở cám ơn em
Đã đi cùng anh trong đêm nay.
Đêm nay,
Cũng một đêm nữa của đời anh,
Nhưng là một đêm xếp ngoài mọi đêm nào đó khác,
Bởi chính em,
Chớ chẳng phải là anh nữa,
Bây giờ đau đớn xót thương anh.

Mai ta không còn đi bên nhau

Gió thổi tới, gió ngày đêm thổi tới.
Những bèo mây không ở mãi bên nhau…
Em sẽ đi,
Đi chỉ một mình,
Hay đi với người tình, một người tình mới khác,
Cho trọn những quãng đường còn lại trong hồn em
Mà anh tiếc chẳng cùng đi đến trọn.
Rồi không chừng em sẽ nhớ về anh…
Rồi không chừng em sẽ thấy mình buồn
Như gió hắt hiu
Mơn man em,
Ngờ ngợ gió xưa nào
Nhắc em chuyện hai đầu thương nhớ biếc.

Em sẽ buồn,
Buồn một chút thôi em.
Một chút thôi, đủ lòng trân quý trước,
Để còn vui, vui được chút nào vui.
Hàng cây nước sẽ còn đứng xõa tóc.
Biển sẽ còn đầy đặn với tình trăng.
Đóa hoa cũ bên đường sẽ nở lại.
Sẽ còn người, ai đó hái trao em…
Anh ở đâu, anh ở đâu xa?
Họa hoằn lắm, chỉ không gian còn gợi nhớ
Lần anh qua,
Đã có một lần qua…
Gió thổi tới, gió ngày đêm thổi tới.
Em sẽ đi,
Không còn anh bên cạnh nữa.
Em sẽ đi…
Anh chúc em đi trọn đường hạnh phúc rộ.

6-1995

Tô Thùy Yên
 
Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minnesota, 1995
 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Scroll Up