Nhớ có lần, trên Bắc khuya, nghe một lão đàn hát

Ông lão khô quắt như thanh đước,
Đàn hát mưu sinh bến Bắc đêm,
Cổ vương oan khuất, tay u hồn,
Miết dây, xé giọng, khóc nhân thế… ...

Huế oán

Nửa khuya, vua trẻ lìa kinh khuyết.
Từ đó, thâm cung lạnh lửa đèn…
Trường thành nhiều chỗ đã sụt lở.
Thương em còn thơm hồn nhãn sen. ...

Nhà xưa, lửa cất ủ

Nghe trong xanh thẳm thời gian,
Dai dẳng
Tiếng con chó nhỏ bên hè
Sủa bóng trăng lu ...

Đêm quan ngoại

Tạt vào, giũ phủi bóng đêm bám,
Xoa nhận lại mặt, ngồi định hình,
Nghe trong đầu chưa ngớt tán loạn,
Gió lền vung lưới chụp mông mênh. ...

Chia tay ải Tây

Mới độ nào chia tay ải Tây.
Đi đâu hay chỉ cốt rời đây?
Mây trôi, dăm mảng nhớ hư hoặc,
Gom chẳng thành câu chuyện thuận tai. ...

Đường trường đêm

Nước Mỹ này quá rộng và quá buồn.
Anh không còn muốn tự định liệu.
Tốc độ cao gài cố định mặc,
Đường trường lái băng đêm, ...

Đại bình nguyên

Đất xa đuối, trời sâu vô vọng.
Đất trời còn chịu đựng bao lâu?

Ngàn, ngàn dặm không bóng người, dạng mộ…
Hú, không nghe động tĩnh cả hồn thiêng. ...

Viễn Tây

Mỗi năm, bờ mỗi lở xa thêm…
Bên này sông,
Chẳng còn nghe thấy nữa tiếng gà gáy diệu vợi
Bên kia sông. ...

Suốt bãi sông Hằng

Sông Hằng suốt bãi chờ nhau,
Cát mòn mỏi cát, mùa hao hớt mùa.
Hẹn về, dù nắng dù mưa,
Che đầu, sẵn tấm lòng thừa tuyết sương ...

Hái rau

Chiều ra đồng hái rau hoang,
Nghe sầu theo gió thổi tràn mặt ta.
Ơn trời, ơn đất bao la,
Hái đi, này những xót xa kiếp người. ...