Về khuya, khi tóc đã rộ trắng,
Người gieo hồn trôi xiết Ngân Hà,
Rạch ngất một luồng rực hoa sảng,
Tuốt rụng mình từng lớp sát na. ...
Gặp lại nhau, nhìn sửng chẳng ra,
Em thay đổi quá, tựa sơn hà.
Thơ làm không kịp theo dâu biển,
Mắt dẫu khô mà nhớ lại hoa. ...
Mặt trời mọc đã quá lâu,
Bức bối nỗi trần thân đơn độc…
Giữa một thoáng trống giao phiên của gió cát,
Ta lau phẳng vầng trán nhọc nhằn, ...
Ít nhất một lần, đã bỏ lỡ
Cùng em ngoài cõi mộng lang thang.
Chờ khai ngộ một dòng kinh cổ,
Trắng kiếp ngồi lì cửa hỗn mang. ...
Vẫn là tiếng thinh lặng kinh hoàng
Đâu đó quanh đây
Do một vật đã rơi buông từ chỗ rất cao
Còn để lại ...
Thức cho xong bài thơ.
Mai sớm ra đi,
Cài hờ lên cửa tặng. ...
Xưa có người chợt thiếp giấc chiều
Chừng chiêm bao điều chi
Ngay đêm đó, bỏ nhà đi tuyệt tích
Vách núi gió chà nhẵn ...
Đến dạ du thần chừng cũng đã ngủ
Sao khất giả còn đi
Lê mấy lời thương thảm cổ đại
Vào sâu mãi xóm trong? ...
Sáng nay, ta còn đi bên nhau…
Ngày lòa dậy.
Trời đất một lần nữa mới lại.
Em sáng rỡ niềm vui… ...
Có một lời từ biệt dị thường
Mờ cổ tự
Khắc trên thân đá địa đầu mù…
Người ra đi ý chừng không trở lại ...