phỏng dịch truyện Dear John của Nicholas Sparks

Để tôi cắt nghĩa lý do tại sao tôi lại xâm mình nhảy xuống biển để vớt cái túi xách cho cô tóc nâu. Không phải là để nàng nhìn tôi như một loại anh hùng nào đó, cũng không phải tôi muốn ấn tượng nàng, hay là tôi lo chút gì đến số tiền nàng sẽ mất. Lý do chính là vì nụ cười chân thật và giọng cười ấm áp của nàng. Khi nhảy xuống biển xong, ngay lúc còn ở dưới nước tôi cũng đã cảm thấy chuyện mình làm là dị hợm, nhưng lỡ rồi. Tôi đụng mặt nước, chìm xuống, xong ngoi lên. Trên cầu tàu bốn khuôn mặt nhìn chăm chú xuống tôi. Anh chàng mặc áo hồng rõ ràng tỏ vẻ khó chịu.

“Cái xách ở chỗ nào vậy?” tôi hỏi ngược lên.

“Đằng kia kìa!” cô tóc nâu la lớn. “Tôi còn thấy nó mà. Nó đang chìm từ từ xuống…”.

Cũng cả phút đồng hồ tôi mới tìm thấy cái xách, trời chạng vạng tối, và thủy triều lên cứ đẩy tôi vô phiá cầu tàu. Tôi vớt cái xách, giơ cao lên khỏi mặt nước mặc dù nó đã ướt sẵn rồi. Tôi bơi vô bờ dọc theo cầu tàu, nhờ sóng đẩy vô nên cũng dễ, lâu lâu nhìn lên cầu tàu thấy bốn cô cậu đi bộ theo tôi.

Cuối cùng thì cũng tới bờ, chân tôi đụng đất, tôi bước qua khỏi mấy con sóng đang ì xèo đập vô bờ. Tôi lắc đầu cho tóc bớt nước, bước lên bãi cát, và gặp bốn cô cậu giữa bãi cát. Tôi đưa cái túi xách ra.

“Cái túi của cô đây nè.”

“Cám ơn anh,” cô tóc nâu nói, và khi ánh mắt nàng nhìn tôi, tôi cảm thấy hai ánh mắt  của tôi và nàng quyện lấy nhau cái cụp, như là lúc chìa khóa mở ống khóa vậy. Tôi không phải thuộc loại lãng mạn, và tôi cũng có nghe tới mấy chuyện tiếng sét ái tình nhưng chẳng bao giờ tin là có thiệt. Tuy nhiên, khi nhìn vô đôi mắt nàng tôi thấy có một cái gì đó, rất thiệt, lôi cuốn làm tôi không nhìn ra chỗ khác được.

Nhìn gần nàng đẹp hơn là tôi tưởng, nhưng không phải chỉ ở khuôn mặt mà là cả người nàng. Không phải chỉ vì nụ cười mỉm chi hé hai hàm răng thưa, mà còn là vì cái cách cô vuốt mấy lọn tóc lòa xòa, vì cách cô nói chuyện.

“Anh đâu cần phải làm vậy,” nàng nói với một chút ngạc nhiên trong giọng nói. “Tôi cũng tính nhảy xuống”.

“Tôi biết.” Tôi nhún vai. “Tôi thấy cô chuẩn bị nhảy xuống.”

Nàng nghiêng đầu qua một bên. “Nhưng anh không cưỡng lại được cái ý muốn giúp đỡ một cô gái đang lâm nạn?”

“Đại khái là vậy.”

Nàng ngẫm nghĩ về câu trả lời một chút rồi nhìn tới cái túi. Nàng bắt đầu lấy đồ ra – cái bóp, kiếng mát, mũ lưỡi trai, dầu chống nắng – và đưa cho cô tóc vàng trước vắt cái túi xách cho bớt nước.

“Mấy tấm hình bị ướt hết rồi,” cô tóc vàng miệng nói tay lật qua cái bóp.

Cô tóc nâu không để ý tới cô tóc vàng, tiếp tục vắt cái túi xách, chiều này qua chiều nọ, cho tới khi ráo hết nước. Xong nàng bỏ đồ vô lại.

“Một lần nữa xin cám ơn anh “, nàng nói. Giọng nàng không giống giọng người miền nam North Carolina mà là giọng mũi, như thể nàng là người ở vùng núi gần Boone hay gần biên giới phía tây với South Carolina.

“Không có gì,” tôi nói lầm bầm trong miệng, hai chân không nhúc nhích gì được.

“Hey, hay là anh bạn muốn được thưởng công,” cậu mặc áo hồng xỉa miệng vô.

Nàng quay qua nhìn anh chàng xong quay lại nhìn tôi. “Anh có muốn tôi thưởng công anh gì không?”

“Không.” tôi xoa tay, “Giúp cô được là tôi vui rồi.”

“Tôi biết là tinh thần thượng võ đâu đã chết hẳn,” nàng tuyên bố. Tôi rán nghe thử có chút gì diễu cợt trong giọng nói của nàng, nhưng tuyệt nhiên không có gì chứng tỏ là nàng trêu chọc tôi.

Cậu mặc áo da cam nhìn tôi đánh giá, nhìn cái đầu tóc ca rê của tôi. “Có phải anh là thủy quân lục chiến?” cậu hỏi, tay quàng vai cô tóc vàng chặt hơn.

Tôi lắc đầu. “I’m not one of the few or the proud. I wanted to be all that I could be, so I joined the army.”

Cô tóc nâu cười ngất. Không như là ba tôi, nàng cũng có coi mấy cái quảng cáo tuyển mộ bộ binh.  

“Tôi tên là Savannah,” nàng nói. “Savannah Lynn Curtis. Đây là Brad, Randy và Susan.” Nàng đưa tay ra.

“Tôi là John Tyree, ” tôi nói, đưa tay ra bắt tay nàng. Tay nàng ấm, chỗ mềm chỗ cứng. Đột nhiên tôi nhớ lại là đã lâu lắm rồi tôi chưa hề đụng tới da thịt của một người đàn bà.

“Tôi cảm thấy là phải làm một cái gì đó cho anh.”

“Cô không phải làm gì hết.”

“Anh ăn tối chưa?”, nàng hỏi, không để ý tới lời tôi nói. “Tụi tôi đang chuẩn bị ăn tối, và đồ ăn thì không thiếu. Xin mời anh lại ăn chung cho vui.”

Hai cậu con trai nhìn nhau. Randy áo hồng coi bộ rầu rĩ thấy rõ, và thú thiệt là tôi thấy khoái chí trong bụng. Hey, hay là anh bạn muốn thưởng công, đúng là đồ dỏm.

“Xin mời anh”, Brad cuối cùng nói phụ vô, giọng không được hồ hởi phấn khởi cho lắm. “Ăn chung cho vui. Tụi tôi mướn một cái nhà kế bên cầu tàu.” Cậu chỉ tay về một cái nhà trên bờ biển, có chừng năm bảy người đang ngồi trên cái sàn phía sau nhà nhìn ra biển.

Mặc dù tôi không muốn tốn thì giờ với đám sinh viên con trai này, nhưng Savannah nhìn tôi mỉm cười, nụ cười ấm áp làm tôi buột miệng trả lời mà không kịp suy nghĩ gì.

“Được rồi, để tôi ra lại cầu tàu lấy cái bảng trượt sóng rồi gặp các bạn đằng đó.”

“Tụi tôi sẽ gặp anh đằng nhà.” Randy làm hòa. Cậu nhóm bước về phía Savannah nhưng nàng không để ý.

“Để tôi đi với anh,” Savannah nói, bước tách ra khỏi đám bạn. “Ít nhứt cũng là một cách để tôi đền công anh.” Nàng sửa lại cái túi xách trên vai. “Một chút nữa mình gặp lại các bạn đằng nhà nghen.”

Hai đứa tôi dượm bước đi về hướng đụn cát chỗ có cầu thang để lên cầu tàu. Mấy người bạn của Savannah ngần ngừ một chút nhưng khi thấy nàng bước theo tôi thì cũng từ từ quay lại đi về nhà. Nhìn ngang lại tôi để ý thấy cô tóc vàng dưới cánh tay ôm của Brad quay đầu lại nhìn theo hai đứa tôi. Randy cũng vậy, mặt mày xụ xuống. Tôi không chắc là Savannah có để ý như vậy không cho tới khi hai đứa đã đi được vài bước.

“Chắc Susan nghĩ là tôi khùng mới làm mấy chuyện như thế này.”

“Chuyện gì?”

“Thì chuyện đi bộ với anh nè. Nó nghĩ là Randy và tôi rất là xứng đôi vừa lứa, nó rán cặp đôi hai đứa từ lúc xuống đây chiều nay. Anh chàng cứ theo đuôi tôi tò tỏ cả ngày.”

Tôi nhún vai, không biết trả lời ra sao. Xa xa mặt trăng tròn đầy và vàng rực, bắt đầu nhú lên từ mặt biển, và tôi thấy Savannah nhìn chăm chú vô hướng mặt trăng. Sóng vỗ tràn vô bờ, bọt nước lóng lánh ánh bạc như thể có ánh đèn của máy ảnh nháy lên. Hai đứa tôi tới chân cầu tàu. Thành tay vịn nhám rịt với cát và muối, gỗ đã cũ và bắt đầu nứt nẻ. Cầu thang kêu ọp ẹp khi tụi tôi bước lên.

“Anh đóng quân ở đâu vậy?” nàng hỏi.

“Bên Đức. Tôi đang đi phép vài tuần, về thăm ông già. Còn cô thì tôi đoán chắc là người  vùng núi.”

Cô nhìn tôi ngạc nhiên. “Lenoir.” Cô nhìn tôi kĩ hơn. “Để tôi đoán, tại vì giọng nói của tôi phải không? Anh nghĩ là tôi nói giọng nhà quê phải không?”

“Không, không phải vậy đâu.”

“Tôi là dân quê thiệt. Tôi sinh ra và lớn lên trong một trang trại. Tôi biết tôi nói giọng nhà quê, nhưng có nhiều người nói là giọng nói như vậy nghe lôi cuốn.”

“Chắc là cậu Randy cũng nghĩ vậy.”

Tôi buột miệng nói bịt miệng không kịp. Hai đứa im lặng ngượng ngập, cô đưa tay vuốt tóc.

“Randy coi bộ cũng dễ thương.” sau một hồi cô nhận xét, “nhưng tôi không biết gì nhiều về Randy. Thiệt ra tôi biết rất ít về phần lớn những người ở trong nhà đó, ngoại trừ Tim và Susan.” Cô quơ tay đuổi muỗi. “Anh sẽ gặp Tim sau. Ảnh rất là tốt. Anh sẽ thích ảnh. Ai cũng vậy.”

“Có phải cả đám xuống đây nghỉ mát tuần này?”

“Cả tháng lận – nhưng không, không phải là nghỉ mát. Tụi tôi là dân thiện nguyện. Anh có nghe tới Habitat for Humanity bao giờ chưa? Tụi tôi xuống đây để giúp xây một vài căn nhà cho người nghèo. Gia đình tôi tham gia mấy chuyện này mấy năm nay rồi.”

Nhìn qua vai Savannah, căn nhà sáng rực trong bóng đêm. Bóng người hiện rõ ra, tiếng nhạc lình xình, lâu lâu tôi nghe những tiếng cười xen lẫn vô. Một đám vừa nam vừa nữ bu lại chung quanh Brad, Susan và Randy, tay cầm bia cả đám nhìn không giống những người làm việc thiện nguyện tí nào, mà là một đám sinh viên ham vui, xuống đây hưởng thụ, hi vọng cặp được với một người khác phái nào đó. Savannah nhìn theo ánh mắt của tôi, đoán được ý tôi qua những biểu lộ qua nét mặt tôi.

“Tụi tôi bắt đầu làm việc từ thứ Hai tới. Mọi người sẽ thấy là không phải mọi chuyện đều là chuyện chơi.”

‘Tôi đâu có nói gì đâu…”

“Anh đâu cần phải nói ra. Nhưng anh nghĩ đúng. Phần lớn trong đám này làm cho Habitat for Humanity lần đầu tiên, họ làm là vì muốn có thêm một hàng kể công trong lí lịch để sau khi tốt nghiệp đỡ cho việc đi tìm việc. Họ đâu có thực sự biết công việc sẽ ra sao đâu. Nhưng điều quan trong là cuối cùng họ sẽ giúp xây được vài ngôi nhà. Kì nào cũng vậy.”

“Cô làm mấy chuyện này nhiều lần rồi?”

“Mùa hè nào cũng vậy từ hồi tôi mười sáu tuổi. Hồi còn ở nhà tôi thường làm với nhà thờ. Nhưng khi lên Chapel Hill học thì tụi tôi lập một nhóm mới. Đúng ra là Tim khởi xướng. Ảnh cũng là dân Lenoir. Ảnh mới tốt nghiệp và năm tới sẽ bắt đầu học Master. Tôi biết ảnh từ hồi nhỏ. Trong mùa hè thay vì đi làm mấy việc lặt vặt ở ngoài hay làm thực tập trong trường, tụi tôi muốn tạo cơ hội cho sinh viên làm cái gì đó giúp đời. Mọi người đóng góp vô chi phí xây dựng mấy ngôi nhà và tự trả tiền chi phí ăn ở và làm không công cả tháng.”

“Tôi nghĩ là đám bạn cô sẽ không để cô chết đói.”

“Tôi biết, nhưng như vậy thì không công bình tí nào. Tụi nó đã đóng góp nhiều rồi.”

Tôi thấy hai chân mình trượt trên cát.

“Tại sao lại ở Wilmington?” Tôi hỏi. “Tại sao lại tới đây xây nhà, thay vì mấy chỗ khác như Lenoir hay Raleigh?”

“Bởi vì bãi biển. Anh biết bản chất con người ta mà. Khó mà tìm sinh viên tình nguyện làm việc cả tháng, nhưng nếu là chỗ làm là vùng biển thì dễ tìm hơn. Và càng nhiều người thì càng làm được nhiều chuyện. Ba mươi người tình nguyện kì này.”

Tôi nhún vai, để ý là hai đứa đi gần nhau sát rạt. “Cô cũng mới tốt nghiệp?”

“Không, năm tới là năm cuối. Và tôi sẽ chuyên ngành về giáo dục đặc biệt, nếu đó là điều anh muốn hỏi tiếp theo.”

“Tôi cũng tính hỏi vậy.”

“Tôi đoán vậy. Khi mình học ở đại học, gặp ai cũng hỏi mấy câu này.”

“Gặp tôi ai cũng hỏi tôi có thích đời lính.”

“Anh có thích không?”

“Cũng không biết nữa.”

Savannah cười lớn, giọng cười du dương quá cỡ làm tôi cứ muốn nghe đi nghe lại hoài.

Hai đứa tới cuối cầu tàu, tôi với tay lấy cái bảng trượt sóng. Tôi thảy chai bia vô thùng rác, tiếng chai bia trống đụng dáy thùng rác kêu cái cộp. Trên trời những ngôi sao từ từ hiện ra, và ánh đèn từ những ngôi nhà dọc bờ biển làm tôi nghĩ tới những dây đèn treo trên cây chớp nháy.

“Anh cho phép tôi hỏi, tại sao anh đi lính? Anh nói là anh cũng không biết là có thích đời lính hay không.”

Tôi phải suy nghĩ một chút để tìm cho ra câu trả lời, và sang tay cái bảng trượt sóng. “Tôi nghĩ là lúc đó tôi cần phải đi lính.”

Nàng chờ thử để coi tôi có nói gì thêm, nhưng không thấy tôi tiếp tục nàng chỉ nhún vai.

“Tôi đoán là ba anh rất là vui khi có anh về thăm vài tuần.” Nàng nói.

“Đúng vậy.”

“Tôi đoán là ba anh rất là hãnh diện về anh, phải không?”

“Tôi cũng hi vọng vậy.”

“Nghe như là anh không chắc chắn cho lắm.”

“Phải gặp ba tôi mới thấy. Ổng rất là ít nói.”

Tôi nhìn thấy ánh trăng phản chiếu trong đôi mắt nâu đen của Savannah và giọng nàng dịu dàng. “Ổng đâu cần phải nói ra mới là hãnh diện về anh. Ông có thể biểu lộ ra bằng nhiều cách khác.”

Tôi nghĩ về những gì Savannah nói, hi vọng đó là sự thật. Trong khi tôi suy nghĩ thì có tiếng ré lên từ căn nhà, và tôi thấy một cặp trai gái đứng gần bên đống lửa. Cậu con trai ôm cô con gái và đẩy cô về phía trước; cổ vừa cười vừa cưỡng lại. Brad và Susan thì đang ôm nhau xà nẹo gần đó, nhưng Randy thì không thấy mặt mũi đâu hết.

“Cô nói cô không biết phần lớn những người mà cô sẽ ở chung nhà cả tháng?”

Nàng lắc đầu, mái tóc lắc theo trên hai bờ vai. Nàng đưa tay vuốt tóc. “Không biết nhiều cho lắm. Tụi tôi gặp họ lần đầu lúc đăng ký, rồi bữa nay nữa. Thiệt ra thì thỉnh thoảng cũng có thể có gặp mặt đâu đó trong sân trường, và tôi nghĩ là phần lớn mọi người đều đã biết nhau trước, nhưng tôi thì không. Phần lớn họ ở trong mấy club, mấy hội đoàn này nọ. Tôi vẫn còn ở nội trú. Tuy nhiên cả đám rất dễ thương.”

Nghe nàng trả lời, tôi có cảm giác là nàng thuộc loại người không bao giờ nói xấu ai một tiếng. Tôi thấy những nhận xét của nàng về người khác rất mới lạ và trưởng thành, nhưng điều kì cục là tôi không ngạc nhiên tí nào. Nó là một phần của cái cá tính đặc biệt của nàng mà tôi cảm nhận từ lúc mới gặp mặt, cái cá tính làm nàng khác biệt hẳn những cô gái khác.

“Cô bao nhiêu tuổi” Tôi hỏi khi hai đứa gần tới nhà.

“Hai mươi mốt. Tôi mới ăn sinh nhật tháng trước. Còn anh bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi ba. Cô có anh chị em gì không?”

“Không. Tôi là con một. Nhà chỉ có ba má và tôi. Ba má vẫn còn ở Lenoir và vẫn còn tình tứ sau hai mươi lăm năm chung sống. Còn gia đình anh?”

“Cũng vậy. Nhưng chỉ có hai cha con, tôi và ông già tôi.”

Tôi biết là câu trả lời thường dẫn đến những câu hỏi tiếp về má tôi. Nhưng tôi ngạc nhiên là nàng không thắc mắc gì về má tôi mà lại hỏi, “Có phải ba anh dạy anh trượt sóng?”

“Không, tôi tự học từ hồi còn nhỏ.”

“Anh trượt rất giỏi. Tôi nhìn anh trượt hồi sớm. Nhìn anh trượt thấy dễ dàng và sang làm sao. Ước gì tôi cũng trượt được như vậy.”

“Nếu cô muốn học thì tôi sẵn lòng chỉ dùm cho.” Tôi tình nguyện. “Không khó lắm đâu. Tôi sẽ có mặt ở đây ngày mai.”

Cô ngừng bước, nhìn sâu vào mắt tôi. “Này, đừng có hứa lèo với người ta à nghen.” Cô nắm lấy cánh tay tôi, làm tôi nói không ra lời, đi hướng về chỗ đám lửa ngoài trời. “Anh lại để tôi giới thiệu mấy người trong nhóm.”

Tôi nuốt nước miếng, đột nhiên thấy cổ họng mình khô ráo, từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ tôi chưa bao giờ có cái cảm giác kì cục như vậy.

Căn nhà thuộc loại cất để cho mướn, to chàm vàm, có ba từng, từng trệt là ga-ra, và sáu bảy phòng ngủ gì đó. Một cái boong thiệt rộng bao vòng quanh từng giữa, khăn tắm treo dọc theo cầu thang, và tiếng người nói chuyện từ khắp mọi hướng. Một cái lò nướng thịt để ở giữa boong, bay mùi hotdog and thịt gà nướng; một cậu thanh niên đứng gần bên ở trần, đầu bịt khăn, rán tỏ ra mình là dân thành thứ xịn. Coi không được mắt chút nào cả, làm tôi mắc cười.

Ngoài sân cát sau nhà, lửa cháy trong một cái hố, nhiều cô gái mặc áo khoác rộng ngồi vòng quanh đống lửa, giả bộ là không để gì đếm đám con trai đứng xung quanh. Trong khi đó thì đám con trai đứng kế bên sau lưng các cô, coi ráng đứng sao cho thấy bắp thịt tay hay bắp thịt bụng bự ra, và cũng giả bộ là không để ý gì tới mấy cô hết. Tôi đã thấy mấy cái mửng này ở Leroy hồi trước rồi, có học hay không gì thì con nít vẫn là con nít. Cả đám vào cỡ hai mươi, và sự đòi hỏi xác thịt bay rần rần trong không khí, và tôi có thể đoán được những gì sẽ xảy ra khi đêm càng khuya, nhưng lúc đó thì tôi chắc là không còn ở đây nữa.

Khi tôi và Savannah tới gần đống lửa, cô bước chậm lại và chỉ về một góc gần đụn cát. “Mình ngồi chỗ đó nghe.” Cô đề nghị.

“Chỗ nào cũng được.”

Hai đứa tôi ngồi xuống, hướng về đống lửa. Một vài cô nhìn qua, coi thử khuôn mặt ông khách lạ ra sao, xong qua lại tiếp tục với cuộc nói chuyện. Sau cùng Randy tay cầm lon bia, đi cà tững hướng về đống lửa, chợt thấy tôi và Savannah anh chàng lật đật quay qua hướng khác.

“Anh ăn gà nướng hay hotdog?” Savannah hỏi mà dường như không để ý tới chuyện ăn uống cho lắm.

“Gà nướng.”

“Anh thích uống gì?”

Ngọn lửa hồng làm khuôn mặt nàng đầy vẻ bí ẩn.” Cô uống gì tôi uống nấy. Cám ơn cô.”

“Được rồi, tôi sẽ quay lại liền.”

Savannah đi về hướng cầu thang, tôi phải ép mình đừng đi theo. Tôi đi về phía đống lửa, cưởi áo ra vắt lên cái ghế trống gần đó xong quay lại chỗ ghế ngồi của tôi. Nhìn lên tôi thấy anh chàng bịt khăn đang tán tỉnh Savannah, tôi nóng mặt nhưng dằn được. Tôi chỉ mới quen nàng, chưa biết gì về nàng nhiều, và điều quan trọng hơn là không biết nàng nghĩ sao về tôi. Hơn nữa tôi không thích theo đuổi những mối tình mà tôi không biết là có tới nơi tới chốn hay không. Tôi còn hai tuần phép nữa là hết, sau đó mấy chuyện hôi nách này sẽ không ăn thua gì hết nữa. Tôi tự thuyết phục mình, và quyết định là ăn xong rồi thì sẽ ra về liền cho xong chuyện, nhưng dòng suy nghĩ của tôi bỗng dưng bị đứt đoạn. Cao lều nghều, với mái tóc sậm hói gần nửa đầu, anh chàng làm tôi nghĩ đến những tay lâu lâu tôi có gặp, từ lúc mới sinh ra là đã như trung niên rồi.

“Anh là John phải không,” Anh chàng nói, cười mỉm. “Tôi là Tim, Tim Wheddon.” Anh chàng đưa tay ra. “Tôi nghe chuyện anh giúp Savannah – tôi biết là cổ cảm ơn anh đã giúp.”

Tôi bắt tay anh chàng. “Hân hạnh được biết anh.”

Mặc dầu tôi có hơi nghi ngờ lúc đầu, nhưng nụ cười của anh chàng này coi bộ thiệt tình hơn là của Brad và Randy. Thường thì ai thấy cũng hỏi nhưng anh chàng không thắc mắc gì mấy cái hình xâm trên người tôi. Tôi xâm hình lớn, phủ đầy cả hai cánh  tay, chớ đâu phải ít ỏi gì. Người ta thường nói còn trẻ ham vui xâm mình chớ về già thế nào tôi cũng ân hận. Nhưng mấy năm nay tôi chả thấy ân hận tí nào cả.

“Xin phép cho tôi ngồi xuống chỗ này với.”

“Xin tự nhiên.”

Anh chàng ngồi xuống tự nhiên thoải mái, không gần mà cũng chẳng cách xa tôi quá. “Mừng là anh ghé lại ăn tối cho vui. Không có gì thịnh soạn nhưng đồ ăn ngon miệng. Anh có đói lắm không?”

“Thú thiệt là tôi cũng đói.”

“Trượt sóng mau đói bụng lắm.”

“Anh có trượt không?”

“Không, nhưng xuống biển làm đói bụng lẹ lắm. Tôi nhớ hồi nhỏ đi nghẻ hè vùng biển hay cảm thấy vậy. Gia đình tôi thường đi Pine Knoll Shores nghỉ hè. Anh có qua đó lần nào chưa.”

“Có một lần một, ở đây cũng có biển  đâu cần qua bên đó làm chi.”

“Đúng vậy.” Anh chàng đưa tay chỉ cái bảng trượt sóng. “Chà anh xài bảng dài dữ.”

“Tôi thích cả hai loại, nhưng sóng ở đây hạp với bảng dài. Ở bên Thái bình dương thì mới cần bản ngắn.”

“Anh qua bển chưa? Hawai, Bali, Tân Tây Lan, hay những nơi như vậy?”

“Chưa.”  Tôi ngạc nhiên là anh chàng cũng biết mấy chỗ này. “Có lẽ một ngày nào đó.”

Củi lửa nổ một tiếng lách tách dài, bắn lên không trung những đốm lửa. Tôi vòng tay lại, đoán là tới phiên mình hỏi trả lễ lại. “Tôi nghe nói anh tới đây xây vài cái nhà cho người nghèo.”

“Ủa Savannah nói cho anh biết rồi sao? Thì kế hoạch là vậy. Có mấy gia đình thiệt đáng được giúp đỡ. Hi vọng là họ sẽ có nhà mới vào cuối tháng Bảy.”

“Anh thiệt là tốt bung.”

“Đâu phải một mình tôi đâu. Nhưng mà tôi muốn hỏi anh một chuyện.”

“Để tôi đoán thử, có phải anh muốn tôi xung phong.”

Tim cười. “Không, không phải vậy đâu. Mắc cười là tôi nghe nói như vậy hoài. Bà con thấy tôi là lo tránh mặt trước. Tôi đoán là ai cũng thấy trong bụng tôi nghĩ gì. Thiệt ra tôi muốn hỏi cầu may thử anh có biết người bà con của tôi không. Anh đóng ở Fort Bragg phải không.”

“Không phải,” tôi nói. “Tôi trú đóng ở bên Đức.”

“Ở Ramstein phải không?”

“Không. Đó là căn cứ không quân. Nhưng tôi cũng đóng ở gần đó.”

“Tôi qua Frankfurt tháng chạp vừa rồi, ăn Noel vớ gia đình ở đó. Gia đình tôi quê quán ở đó, ông bà nội tôi cũng còn sống ở đó.”

“Thiệt là trái đất tròn.”

“Anh có học được chút tiếng Đức nào không?”

“Không.”

“Tôi cũng vậy. Điều đáng buồn là ba má tôi nói thông thạo, và tôi nghe ở nhà từ nhỏ, tôi cũng học một lớp tiếng Đức trước khi qua bển. Nhưng tôi học không được. Tôi nghĩ là may mắn lắm tôi mới thi đậu được lớp tiếng Đức này, qua Đức tới giờ cơm tối tôi chỉ ngồi nghe, lâu lâu gật đầu làm bộ như là mình cũng hiểu mọi người nói chuyện gì. Cũng đỡ thằng em tôi cũng vậy, nên đồng hội đồng thuyền có nhau.”

Tôi cười. Tim có khuôn mặt cởi mở và chân thật. Tôi cảm thấy thích anh chàng.

“Anh ăn uống gì tôi lấy cho.”

“Savannah nói là cổ sẽ đem ra cho.”

“À, tôi quên mất đi chớ. Cổ lúc nào cũng hiếu khách mà.”

“Cổ nói là cổ và ảnh biết nhau từ nhỏ?”

Tim gật đầu. “Trang trại nhà cổ kế bên nhà tôi. Tụi tôi đi học chung trường, đi lễ chung một nhà thờ, xong đi học đại học cũng chung trường. Tôi coi cổ như là đứa em gái vậy mà. Cổ rất là đặc biệt.”

Mặc dù cái vụ coi như em gái này nọ, nhưng tôi thấy là theo cái kiểu anh chàng nói hai chữ “đặc biệt”  thì không hẳn là chỉ có vậy. Nhưng khác với Randy, anh chàng không tỏ vẻ gì ghen tuông khi thấy Savannah mời tôi về đây. Trước khi tôi có thể hiểu hết thì Savannah xuất hiện trên bực thang và bước xuống cát.

“À, hai anh đã gặp nhau rồi.” nàng nói, gật đầu. Một tay thì hai dĩa thịt gà, xà lách, và khoai tây chiên; tay kia thì hai lon Diet Pepsi.

“Ừ, anh muốn gặp để cám ơn.” Tim cắt nghĩa, “xong anh lại nói chuyện gia đình cà kê.”

‘Vậy càng tốt. Em cũng tính giới thiệu hai anh gặp nhau cho biết.” Nàng đưa hai tay ra, giống như Tim, nàng không để ý tới là tôi đang ở trần. “Đồ ăn sẵn đây rồi. Anh Tim, anh muốn ăn phần của em không? Em đi lấy thêm nữa.”

“Không sao, anh sẽ tự lo.” Tim nói, đứng dậy. “Cám ơn nhé. Thôi hai người ăn đi.” Anh chàng phủi cát khỏi quần sọt, đứng dậy. “John, hân hạnh gặp được anh. Nếu anh có lòng vòng gần đây ngày mai hay lúc nào cũng được, xin cứ ghé lại đây chơi cho vui.”

“Cám ơn. Tôi cũng hân hạnh gặp được anh.”

Tim đi về hướng cầu thang. Anh chàng không nhìn lại, chỉ chào hỏi một vài người đi ngược chiều  rồi đi thẳng.

Savannah đưa tôi dĩa đồ ăn và muổng nĩa nhựa, xong đổi tay đưa tôi lon sô đa, rồi ngồi xuống ghế bên cạnh tôi.

“Thấy anh uống bia hồi sớm, nhưng tại anh nói cho anh uống giống như tôi uống nên mới lấy sô đa, không biết anh uống có được không.”

“Sô đa cũng được.”

“Anh chắc không? Cũng còn nhiều bia lắm, nghe nói mấy ông lính uống dữ lắm mà.”

Tôi hít hơi. “Được mà,” Tôi nói, mở lon nước. “Tôi đoán là cô không uống rượu bia.”

“Dạ không,” nàng nói. Không thủ thế hay tự mãn chút nào trong giọng nói, tôi để ý, chỉ sự thiệt. Tôi thích như vậy.

Nàng và tôi ăn tối trong im lặng, tôi thắc mắc trong bụng về nàng và Tim, và không biết là nàng có biết cái tình cảm của Tim dành cho nàng. Và tôi cũng thắc mắc không biết nàng nghĩ sao về Tim. Giữa hai nguời có một cái gì đó mà tôi không hiểu đuợc, trừ phi là như là anh em như Tim nói. Nhưng trong bụng tôi nghi chuyện này không phải như vậy.

“Anh làm gì trong lính?” nàng hỏi, đặt cái nỉa xuống.

“Tôi là trung sĩ bộ binh, chuyên về vũ khí.”

“Làm lính ra sao? Ý tôi muốn biết là mấy anh lính làm gì hằng ngày? Bắn súng, phá sập nhà thiên hạ, còn chuyện gì nữa không?”

“Không phải lúc nào cũng vậy. Thiệt ra phần lớn thì cũng nhàm chán lắm, nhứt là lúc ở căn cứ. Tụi tôi tập hợp chào cờ mỗi sáu giờ sáng, điểm danh xong chia ra từng toán chơi thể dục thể thao này nọ. Bóng rổ, chạy bộ, cử tạ, vân vân. Đôi khi có lớp huyến luyện về tháo ráp súng, hành quân đêm, hay các loại súng, vân vân. Nếu không có gì thì tụi tôi quay trở lại trại, người thì chơi video games, người thì đọc sách, hay tập thể dục tiếp, vân vân, cho hết ngày. Xong tập họp lúc bốn giờ chiều, lên chuơng trình cho ngày mai. Vậy là xong.”

“Video games?”

“Tôi tập thể dục và đọc sách. Nhưng những người khác chơi game rất giỏi. Game càng dữ tụi nó càng thích.”

“Anh đọc sách gì?”

Tôi nói cho nàng biết, nàng trầm ngâm. “Còn khi ra mặt trận thì sao?”

“Mặt trận thì khác.” tôi nói, ăn cho hết dĩa thịt gà. “Phải gác phiên, rồi lúc nào cũng có chuyện để làm, ngay cả lúc không phải đi tuần. Bộ binh đánh trên đất liền, cho nên thừơng tụi tôi không ở căn cứ nhiều.”

“Có khi nào anh thấy sợ không?”

Tôi rán tìm câu trả lời cho đúng. “Thì lâu lâu cũng sợ. Không phải là lúc nào cũng run lập cập, ngay cả lúc súng nổ rần rần chung quanh. Đúng ra là… phản xạ, để rán sống sót. Mọi chuyện xảy ra chớp nhoáng, mình không có thì giờ để suy nghĩ, chỉ rán làm cho xong nhiệm vụ và rán sống sót. Thường thì thấy sợ sau khi mọi chuyện đã qua rồi, đầu óc sáng sủa hơn. Lúc đó mới thấy lạnh xương sống khi nhớ lại những lần suýt chết.”

“Như tôi chắc không đi lính được.”

Tôi không chắc đó nàng muốn tôi trả lời về chuyện này nên thay đổi đề tài. “Tại sao cô chuyên ngành giáo dục đặc biệt?” Tôi hỏi.

“Chuyện dài lắm. Anh có muốn nghe không?”

Thấy tôi gật đầu nàng hít vô một hơi thở dài.

“Ở Lenoir tôi biết  một cậu bé tên Alan từ lúc còn nhỏ. Cậu bé bị autistic, trong một thời gian dài không ai biết phải làm gì với cậu, hay làm sao dạy cho cậu hiểu. Tôi biết và buồn cho cậu bé, từ hồi tôi còn nhỏ lận. Khi tôi hỏi ba má tôi thì ba má trả lời là có thể Chúa có một chương trình đặc biệt cho cậu bé không biết chừng. Tôi cũng không hiểu được, nhưng Alan có một người anh lúc nào cũng rất là kiên nhẫn với cậu bé. Người anh không bao giờ nổi quạu với Alan và giúp đỡ Alan. Từ từ  Alan đỡ hơn, nhưng cũng chưa bình thường hoàn toàn – cậu bé vẫn còn ở nhà với cha mẹ cậu, và cậu sẽ không bao giờ tự sống một mình được – nhưng mà cậu đỡ hơn hồi lúc còn nhỏ nhiều, và tôi quyết định là mình muốn giúp đỡ mấy đứa nhỏ như Alan vậy.”

“Cô quyết định như vậy lúc mấy tuổi?”

“Mười hai.”

“Cô muốn dạy mấy đứa trẻ như vậy trong trường?”

“không.” Nàng trả lời. “Tôi muốn bắt chướt người anh của Alan. Anh ta dùng ngựa.” Nàng ngừng lại, tập trung ý tưởng lại. “Với các đứa bé bị autistic… giống như là các em bị nhốt trong cái thế giới riêng của mình, cho nên trường học hay therapy thường dựa vô những cộng việc lập đi lập lại. Tôi muốn chỉ cho các em những cách khác có thể mở ra những cánh cửa mới cho  các em. Tôi đã thấy chuyện đó. Lúc đầu Alan sợ mấy con ngựa, nhưng người anh cứ tiếp tục rán thử, từ từ Alan tiến bộ, cậu có thể vỗ lưng hay vò mũi mấy con ngựa, còn cho ngựa ăn  nữa. Sau đó cậu bắt đầu cỡi ngựa, và tôi nhớ lần đầu tiên cậu ngồi trên lưng ngựa, không thể tưởng tượng được… Anh biết không, cậu cười và trông vui vẻ làm sao. Và tôi muốn các em khác cũng được như vậy. Vui vẻ… dù chỉ trong chốc lác. Đó là lúc tôi thấy mình muốn làm gì với cuộc đời mình. Chẳng hạn mở một trại ngựa và dạy các em bị autistic. Để các em có thể cảm thấy vui vẻ như là Alan vậy.”

Nàng để cái nỉa xuống dĩa, làm như làm cảm thấy xấu hổ, rồi để cái dĩa xuống bên cạnh.

“Kế hoạch của cô nghe hay lắm.”

“Tính thì tính vậy thôi, phải để từ từ xem sao.” Nàng nói, thẳng lưng dậy. “Bây giờ thì đó chỉ là giấc mơ thôi.”

“Tôi đoán là cô cũng thích ngựa?”

“Bộ anh không biết là cô gái nào cũng thích ngựa sao. Vâng, tôi cũng thích. Tôi có một con ngựa giống Á Rập tên là Midas, và lâu lâu tôi nhớ nó gần chết, không được gần nó, cưỡi nó.”

“Vậy là sự thật lòi ra.”

“Vâng. Nhưng tôi vẫn dự trù sẽ ở lại đây. Khi nào về nhà thì ngày nào tôi cũng sẽ cưỡi ngựa cả ngày. Anh có biết cưỡi ngựa không?”

“Chỉ một lần một.”

“Anh có thấy thích không?”

“Ngày sau thấy rêm mình. Đi bộ thấy ê ẩm.”

Nàng cười khúc khích, và tôi cảm thấy thích nói chuyện với nàng. Thật là dễ dàng và tự nhiên, không như với nhiều người khác. Trên trời, tôi có thể nhận ra chùm sao Orion giăng ngang đường chân trời ngay trên mặt nước, sao Kim vừa hiện ra và sáng rực màu trắng. Các cô các cậu vẫn thi nhau đi lên đi xuống mấy bực thang, lẳng lơ với hơi rượu trợ giúp. Tôi ra dấu muốn về.

“Có lẽ tôi nên về nhà để còn thăm ông già tôi nữa. Có lẽ ổng cũng đang lo không biết tôi đi đâu, nếu ổng còn thức.”

“Anh muốn gọi ba anh không? Anh có thể dùng điện thoại.”

“Không, tôi về đại không sao đâu, đường đi bộ cũng hơi xa.”

“Bộ anh không có xe.”

“Không, hồi sáng tôi quá giang xe ra đây.”

“Anh muốn anh Tim chở anh về không? Tôi nghĩ là không phiền hà gì anh Tim đâu.”

“Không, không sao đâu.”

“Đừng có kì cục như vậy. Anh nói là đường đi bộ cũng hơi xa mà. Để tôi nói anh Tim chở anh về.”

Nàng bỏ đi trước khi tôi có thể ngăn lại, một chút sau thì Tim đi theo nàng ra khỏi nhà. “Anh Tim sẵn lòng đưa anh về.” Nàng nói, khuôn mặt lộ hẳn nét vui vẻ.

“Chắc không.” Tôi quay lại nhìn Tim.

“Không có gì phiền hà hết.” Tim trấn an tôi. “Xe tải của tôi đậu trước sân, anh chỉ cần bỏ tấm bảng trượt sóng phía sau là được.” Tim chỉ cái bảng. “Anh có cần tôi phụ một tay?”

“Không.” Tôi đứng dậy, lại chỗ cái ghế lấy áo mặc vô rồi đưa tay lấy tấm bảng trượt sóng. “Dù sao đi nữa cũng cám ơn anh.”

“Không sao hết.” Tim nói. Anh chàng vỗ vô túi quần. “Để tôi đi lấy chìa khóa. Chiếc xe tải mà xanh lá cây đậu ở sân trước. Tôi sẽ gặp anh ở ngoài đó.”

Khi Tim đi rồi tôi quay lại hướng Savannah. “Rất là vui khi được làm quen với cô.”

Nàng nhìn vào mắt tôi. “Tôi cũng vậy. Tôi chưa bao giờ quen ai là lính. Tôi cảm thấy như… được che chở. Tôi nghĩ là Randy sẽ không dám lộn xộn với tôi tối nay. Chắc là anh chàng sợ mấy hình xâm của anh.”

Tôi đoán là nàng đã để ý tới mấy hình xâm của tôi. “Hi vọng sẽ được gặp lại cô lòng vòng đâu đây.”

“Anh biết chỗ tôi ở mà.”

Tôi không biết là ý nàng muốn tôi ghé lại đây thăm nàng hay là khỏi luôn. Nhìn từ góc độ nào đi nữa thì nàng vẫn là một niềm bí ẩn đối với tôi. Nghĩ lại thì thiệt ra tôi chỉ mới quen nàng sơ sơ.

“Nhưng tôi hơi thất vọng là anh quên một chuyện.” Nàng nói, hầu như là câu nói thêm.

“Chuyện gì vậy?”

“Anh hứa là anh sẽ dạy tôi trượt sóng mà.”

***

Nếu Tim có đoán biết chút nào về chuyện Savannah áp phê tôi quá cỡ hay là ngày mai tôi sẽ ghé lại thăm nàng thì anh chàng cũng không lộ ra mặt. Anh chàng chỉ chăm chú lo lái xe, bảo đảm đi cho đúng hướng. Anh thuộc loại tài xế cẩn thận, mới thấy đèn vàng là đã lo ngừng xe lại mặc dù anh có thể chạy qua luôn dễ dàng.

“Tôi mong là anh đã vui vẻ.” Anh chàng nói. “Tôi biết là không dễ gì khi mà mình không quen biết một ai hết.”

“Vui chớ.”

“Anh và Savannah coi bộ hạp nhau quá cỡ. Cổ dễ thương lắm. Tôi nghĩ là cổ thích anh.”

“Tụi nói nói chuyện vui vẻ.”

‘Vậy hả, tôi cũng mừng. Lúc đầu tôi cũng hơi lo chuyện cổ xuống đây. Năm ngoái có ba má cổ đi chung, đây là lần đầu tiên cổ đi một mình. Tôi hiết là cổ cũng lớn rồi, nhưng cổ không quen với cái đám sinh viên này. Và tôi thiệt tình không muốn suốt đêm cổ cứ phải lo về mấy tên con trai theo tán tỉnh.”

“Tôi nghĩ là cổ đủ bản lĩnh để đối phó được.”

“Chắc anh nói đúng. Nhưng tôi đoán là có vài tên dai như đỉa.”

“Dĩ nhiên rồi. Đàn ông con trai mà.”

Tim cười. “Chắc anh nói đúng đó.” Anh nhìn ra gướng cửa sổ xe. “Đi đường nào đây?”

Tôi chỉ anh chàng đường đi, sau cùng khi gần tới nhà tôi nói anh chàng chạy chậm lại. Anh chàng ngừng xe ngay trước nhà tôi.Trong phòng làm việc ba tôi còn đèn sáng.

“Cám ơn anh nhiều”. Tôi mở cửa bước xuống xe.

“Không có chi,” anh chàng chồm người qua ghế, “Như tôi đã nói hồi nãy, cứ tự nhiên ghé lại chỗ tụi tôi chơi cho vui. Tụi tôi làm việc trong tuần, nhưng cuối tuần và buổi tối thì thoải mái.”

“Tôi sẽ ghé,”  tôi hứa.

Vô nhà, tôi bước lại phòng làm việc của ba tôi và mở cửa. Ba tôi đang chăm chú đọc tờ Greysheet và giựt mình. Tôi mới biết là ông không hay tôi về.

“Xin lỗi ba,” tôi ngồi xuống bực thềm ngăn phòng làm việc của ba tôi với các phòng khác. “Con không có ý làm ba giựt mình.”

“Không sao đâu,” ba tôi chỉ nói có chừng đó. Ông phân vân một chút xong bỏ tờ Greysheet xuống.

“Bữa nay sóng cao quá chừng,” tôi gợi chuyện. “Con hầu như quên mất là nhảy xuống nước đã tới mức nào.”

Ba tôi mỉm cười lần nữa nhưng không nói gì. Tôi ngồi xoay người lại một chút. “Công việc làm của ba ra sao?”

“Thì lúc nào cũng vậy,” ba tôi trả lời.

Ông quay trở lại với những suy nghĩ riêng tư của ổng, và tôi nghĩ những cuộc nói chuyện giữa hai cha con cũng y chang như vậy.

 
Nguyễn Sĩ Hạnh phỏng dịch

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up