phỏng dịch truyện Dear John của Nicholas Sparks

Trượt sóng là một môn thể thao cô đơn, suốt cuộc chơi tẻ ngắt xen lẫn với những giây phút hoạt động hào hứng, nó dạy nguời ta hòa điệu với thiên nhiên thay vì chống lại, căn bản của nó là là sao cho lọt vô đúng chỗ. Mấy tạp chí về truợt sóng nói vậy và tôi nhất trí với tụi nó. Không có gì thích thú bằng bắt đuợc một làn sóng, rồi đứng ở giữa lòng của sóng, vây quanh bởi bức tuờng nuớc trong lúc sóng chạy vô bờ. Nhưng tôi không phải như mấy tên cốt đột da khô queo và tóc chải muợt ăn rồi truợt sóng suốt ngày, bởi vì mấy tên này nghĩ trượt sóng là chuyện duy nhứt và tối hậu trong cuộc đời. Nhưng cuộc đời đâu phải như vậy. Trượt sóng là vì tôi nghĩ thế giới này lúc nào cũng ồn ào một cách điên cuồng, và khi trượt sóng thì tôi thấy nó yên lặng lại. Tôi có thể nghe đuợc những ý nghĩ của mình.

Đó là những điều tôi nói với Savannah khi hai đứa đi ra biển sáng sớm chủ nhật. Ít ra tôi nghĩ là tôi nói như vậy. Phần lớn tôi chỉ lải nhải không đầu không đuôi, rán không lộ ra mặt cái sự thiệt là tôi thấy nàng mặc bikini đẹp quá xá.

“Giống như cuỡi ngựa vậy,” nàng nói.

“Huh?”

“Nghe những gì mình suy nghĩ. Đó là lý do tại sao tôi thích cuỡi ngựa.”

Tôi tới đây mấy phút truớc. Những đợt sóng tốt nhứt thuờng có vào buổi sáng sớm, và nhìn bầu trời xong xanh như vầy thì thế nào ngày cũng nóng và bãi biển sẽ đầy nguời. Savannah quấn khăn tắm ngồi sẵn trên bực thềm chờ, đống lửa tàn truớc mặt nàng. Cái party đêm qua chắc chắn là kéo dài thêm mấy tiếng đồng hồ sau khi tôi ra về, nhưng không có một lon trống hay miếng rác. Mới hôm qua nay mà các cô cậu này coi bộ có tiến bộ dữ.

Mặc dù còn sớm nhưng trời đã nồng. Đứng trên cát gần mép nuớc, tôi chỉ Savannah những điều căn bản về truợt sóng, rồi tôi chỉ cách nhảy lên bảng. Khi Savannah sẵn sàng, tôi cầm bảng đi bên cạnh nàng buớc xuống biển.

Chỉ có vài người đang trượt, cũng cùng những người hôm qua tôi thấy. Tôi đang rán tìm một chỗ rộng rãi để dẫn Savannah lại thì tự nhiên nàng biến đi dâu mất tiêu.

“Từ từ, từ từ một chút!” Nàng la lớn đàng sau lưng tôi.”Ngừng lại…”

Tôi quay lại. Savannah đứng nhón gót lên khi làn nước dâng lên tới bụng nàng, cả người nàng phía trên nổi da gà. Làm như nàng muốn nhảy lên khỏi mặt nước.

“Để từ từ cho tôi quen cái đã…” Nàng nói gấp rút thở hổn hển, hai tay khoanh lại. “Ú chu cha, lạnh ơi là lạnh!”

Ú chu cha? Chẳng bao giờ nghe mấy thằng chung tiểu đội tôi nói như vậy. “Cô sẽ quen với cái lạnh,” tôi cười nhẹ nói.

“Tôi không thích lạnh. Tôi ghét lạnh.”

“Nhưng cô sống ở vùng núi nơi có tuyết rơi.”

“Vâng, nhưng có mấy thứ gọi là áo choàng, găng tay và mũ để giữ ấm. Và tụi tôi không nhảy xuống nước lạnh như nước đá vào buổi sáng sớm.”

“Ủa vậy sao.”

“Ừa, bộ tưởng nói dỡn sao!”

Hơi thở nàng từ từ bình thường trở lại, nhưng vẫn còn nổi da gà. Nàng bước tới thêm một bước nhỏ nữa.

“Tốt hơn là cô nhảy đại vô còn hơn là hành hạ mình từng chút như vậy.”

“Anh làm theo kiểu của anh, tôi có kiểu của tôi,” nàng nói, coi bộ không vui với giọng thầy đời của tôi. “Thiệt không ngờ là anh lại muốn xuống biển sớm như vầy. Tôi tưởng là đâu chừng xế xế, khi nước biển ấm hơn.”

“Cũng gần 27 độ.”

“Ừa, ừa,” nàng nói, giọng đồng ý. Buông hai tay xuống, nàng hít thêm mấy hơi thở dài, nhúng người xuống vài cm nữa, gồng mình, nàng tạt một ít nước lên cánh tay. “Được rồi, chắc là tôi chịu được rồi đó.”

“Đừng gấp gáp. Cứ từ từ theo ý cô.”

“Được rồi,” nàng lập lại thêm lần nữa, như là nói cho mình nghe. Nàng bước tới một bước nhỏ, rồi thêm một bước nữa. Khi nàng bước, khuôn mặt tập trung, càng nhìn tôi càng thấy ưa. Thiệt là nghiêm trọng, thiệt là căng thẳng. Thiệt là kì cục.

“Đừng có cười người ta nữa à nghen,” nàng nói không nhìn mặt tôi.

“Tôi đâu dám cười cô.”

“Nhìn mặt là biết liền, anh cười ở trong bụng.”

“Được rồi, tôi không dám cười nữa.”

Cuối cùng, Savannah cũng lội ra với tôi, và khi nước tới vai, nàng leo lên trên bảng. Hai tay tôi giữ tấm bảng, rán không nhìn vô thân thể nàng, cũng không dễ gì vì nàng ở sát trước mặt tôi. Tôi ép mình lo canh chừng sóng biển sau lưng hai đứa.

“Bây giờ làm gì nữa?”

“Nhớ là quạt nước cho mạnh, xong hai tay nắm đầu bảng rồi đứng dậy.”

“Dạ.”

“Lúc đầu thì hơi khó một chút. Đừng lo, nếu té thì cứ lăn theo. Thường thường một chút là quen liền.”

“Dạ.” Nàng nói, và tôi thấy một làn sóng chạy vô.

“Chuẩn bị nghe…,” tôi nói, canh chừng làn sóng. “Rồi, bắt đầu quạt nước đi…”

Khi làn sóng đụng hai đứa, tôi đẩy cái bảng của nàng cho có trớn, và Savannah bắt được làn sóng. Tôi không biết là nàng sẽ trượt ra sao nhưng đâu có hi vọng là sẽ thấy nàng đứng được trên bảng liền, giữ thăng bằng đường hoàng và cưỡi sóng trượt một lèo vô tới bờ. Tới chỗ nước cạn, nàng nhảy xuống, quay lại nhìn tôi làm mặt nghinh nghinh.

“Anh thấy tôi trượt được không?”

Mặt dù hai đứa cách nhau khá xa, nhưng tôi nhìn nàng không chớp mắt. Thiệt là bể dĩa, tôi nghĩ trong bụng.

“Tôi tập thể dục thẩm mỹ mấy năm nay,” nàng thú nhận. “Tôi luôn luôn giữ thăng bằng rất hay. Đúng ra tôi nên nói cho anh biết trước, để anh khỏi lo là tôi sẽ té lên té xuống.”

Hai đứa tôi trượt hơn một tiếng đồng hồ. Lần nào cũng vậy, Savannah đứng lên bảng và trợt thẳng một lèo vô bờ dễ dàng; mặc dù nàng chưa lái được. Tôi đoán là nếu nàng muốn học thì chắc cũng dễ ợt.

Sau đó chúng tôi qua lại căn nhà chỗ nàng ở. Tôi đứng chờ ở sân sau trong khi nàng vô nhà. Một vài người đã thức dậy – có ba cô gái đứng trên sàn nhìn ra biển – phần lớn thì vẫn chắc còn ngủ say sưa trong nhà để bù lại đêm qua thức khuya. Savannah bước ra mặc quần sọt và aó thun, hai tay cầm hai li cà phê. Cô lại ngồi xuống bực thềm bên cạnh tôi, hai đứa quay mặt nhìn ra biển.

“Tôi đâu có nói là cô sẽ té lên té xuống,” tôi thanh minh thanh nga. “Tôi chỉ nói là nếu có té thì cô lăn theo.”

“Uh-huh,” cô nói giọng kiểu chọc quê. Cô chỉ tay vô li cà phê. “Cà phê uống được không?”

“Ngon lắm.” Tôi nói.

“Buổi sáng nào tôi cũng uống một li cà phê trước rồi làm gì thì làm. Đó là một tật xấu của tôi.”

“Thì ai cũng có tật xấu cả.”

Nàng nhìn liếc qua tôi, “Còn anh thì sao?”

“Tôi không có tật xấu gì.” Tôi trả lời và ngạc nhiên khi bị nàng thúc cùi chỏ qua.

“Anh có biết là đêm qua là đêm đầu tiên trăng tròn trong tháng không?”

Tôi biết nhưng giả bộ không biết cho êm chuyện. “Ủa vậy sao?” Tôi nói.

“Tôi lúc nào cũng thích trăng tròn, từ hồi còn nhỏ lận. Tôi tin là trăng tròn như là một điềm gì đó. Tôi muốn tin là điềm lành. Ví dụ như mình là lầm lỗi gì thì trăng tròn là lúc bắt đầu lại từ đầu.”

Nàng không nói gì thêm, nâng li cà phê lên môi, tôi nhìn hơi cà phê nóng bốc lên mặt nàng.

“Chương trình của cô bữa nay ra sao?” Tôi hỏi.

“Cả nhóm chỉ có một cuộc họp bữa nay. Tôi thì thêm chuyện đi lễ nhà thờ nữa, còn mấy người khác ai muốn đi thì đi. Anh hỏi mới nhớ, mấy giờ rồi vậy?”

Tôi coi đồng hồ mình. “Hơn chín giờ.”

“Lẹ vậy. Chắc phải lo chuẩn bị lần là vừa, mười giờ là lễ.”

Tôi gật đầu, biết đã đến lúc kiếu từ.

“Anh muốn đi lễ với tôi không?” Tôi nghe nàng hỏi.

“Đi lễ?”

“Ừa, đi lễ. Bộ anh không đi lễ sao?”

Tôi không biết nói sao. Coi bộ chuyện lễ lạc là quan trọng đối với nàng, tôi đoán là câu trả lời của mình sẽ làm nàng thất vọng, nhưng tôi không muốn nói xạo. “Không”, tôi thú nhận. “Tôi bỏ lễ mấy lâu rồi. Hồi nhỏ tôi có đi, nhưng…” tôi nói lướt. “Không biết sao lớn lên tôi không đi lễ nữa.”

Savannah duỗi chân ra, chờ coi tôi có nói gì thêm nữa không. Khi thấy tôi im lặng nàng nhướng mày, “Vậy sao?”

“Sao là sao?”

“Là anh có muốn đi lễ với tôi không?”

“Tôi không có quần áo. Mặc kiểu này đâu có vô nhà thờ được, mà đâu có đủ thì giờ về nhà tắm rửa thay quần áo rồi quay lại. Nếu không thì tôi đi liền.”

Savannah nhìn tôi vội vã. “Được rồi.” Cô vỗ lên đầu gối tôi, đây là thứ nhì cô đụng tôi. “Tôi sẽ kiếm quần áo cho anh.”

* * *

“Anh nhìn hết sẩy.” Tim nói cho tôi khỏi lo. “Cái cổ hơi chật nhưng chắc không ai để ý đâu.”

Đứng trước gương tôi thấy một người xa lạ mặc quần kaki, áo ủi thẳng băng và mang cà vạt. Tôi không nhớ lần sau cùng mình mang cà vạt là lúc nào. Tôi cũng không chắc là mình có vui về chuyện đi nhà thờ này hay không. Trong lúc đó thì Tim coi bộ hăng hái quá cỡ.

“Làm sao mà cổ rủ được anh hay vậy?”

“Tôi cũng không biết nữa.”

Anh chàng cười, cúi xuống cột dây già, nheo mắt. “Thấy chưa, tôi đã nói là cổ thích anh mà.”

Trong lính có mấy mục sư tuyên úy, phần lớn mấy ông này cũng tốt. Trong căn cứ tôi có biết hai người, một trong hai người này – Ted Jenkins – thuộc loại người gặp mặt là tin được liền. Ổng không uống rượu, ông không phải là trong đám bạn thân nhưng lúc nào ổng nhập bọn cũng được. Ổng có vợ và hai con, làm tuyên úy đã mười lăm năm. Ổng kinh nghiệm đầy mình về những chuyện bức xúc giữa đời sống gia đình và đời lính nói chung, và rất chịu khó ngồi nghe nếu bạn muốn kể lể. Bạn có thể tâm tình với ổng về mọi chuyện – dù sao đi nữa ổng cũng là một sĩ quan – và ổng đã nặng tiếng sửa lưng mấy tên trong trung đội tôi đã dại dột khao báo thật tình chuyện chơi bời. Nhưng cái rắc rối là ông thuộc loại người mà nhìn mặt ổng bạn là bạn muốn tự thú liền. Tôi không biết gì hơn về ổng, chỉ biết ổng là một người tốt và là một tuyên úy giỏi. Ổng nói chuyện về Chúa tự nhiên như là người thường nói về bạn mình vậy, không theo cái giọng truyền đạo thường làm tôi nổi nóng. Ổng cũng không ép anh em đi lễ chủ nhật, để anh em tùy nghi. Và tùy theo tình hình, có lễ lèo tèo vài mống, có lễ có cả trăm mạng tới dự. Trước khi trung đội tôi đi Balkan, ổng rửa tội đâu năm chục tên.

Tôi được rửa tội từ nhỏ nên không phải xin rửa tội trong lính. Nhưng như đã nói, tôi bỏ lễ đã lâu lắm rồi. Tôi không đi lễ với ba tôi lâu rồi, và không biết trong nhà thờ lúc này ra sao. Thiệt tình tôi cũng không ham muốn gì chuyện lễ lạc này, nhưng buổi lễ cũng không đến nỗi nào. Ông mục sư thì giảng nhỏ nhẹ, âm nhạc vừa phải, không kéo dài lê thê như hồi xưa lúc tôi còn nhỏ. Tôi cũng không học hỏi được gì thêm sau buổi lễ nhưng tôi cũng vui là mình đã đi, ít ra là để có thêm chuyện để kể cho ba tôi nghe. Đồng thời buổi lễ cũng cho tôi thêm ít thời giờ gần gũi  với Savannah .

Savannah ngồi giữa tôi và Tim, và tôi nhìn liếc qua nàng lúc nàng ca thánh ca. Tôi thích giọng nàng hát nhỏ nhẹ và trầm ấm. Tim thì chăm chú vô lời giảng, và lúc ra về anh chàng ngừng lại nói chuyện với ông mục sư trong khi tôi và Savannah chờ dưới bóng cây trước nhà thờ. Tim múa máy tay chân trong khi nói chuyện với ông mục sư.

“Hai người quen nhau?” Tôi hỏi, hất đầu theo hướng Tim. Mặc dù đứng trong bóng mát, tôi thấy nóng và bắt đầu đổ mồ hôi.

“Không phải đâu. Nhưng tôi nghĩ là ba của Tim giới thiệu cái nhà thờ này. Tối qua ảnh phải dùng MapQuest để kiếm đường đi.” Savannah tự quạt mình; bộ áo đầm mùa hè của nàng gợi cho tôi nhớ lại những cô tiểu thư miền nam ngày xưa. “Tôi rất vui có anh đi lễ chung.”

“Tôi cũng vui,” tôi đồng ý.

“Anh đói chưa?”

“Cũng thấy đói chút chút.”

“Ở nhà còn đồ ăn, nếu anh không chê thì mình về đó. Tiện để anh trả đồ lại cho Tim. Nhìn thấy coi bộ anh nóng và không thoải mái.”

“Nóng không bằng một nửa như lúc đội mũ sắt, mang giày trận và mặc áo giáp.”

Nàng nghiêng đầu về phía tôi. “Tôi thích anh nói chuyện về áo giáp. Trong lớp tôi không ai nói chuyện như anh. Tôi thấy anh nói chuyện hay.”

“Cô chọc quê tôi?”

“Tôi nói thiệt mà.” Cô dựa vào thân cây một cách duyên dáng. “Tôi nghĩ là Tim sắp xong rồi.”

Tôi nhìn theo ánh mắt nàng, không thấy gì khác lạ. “Làm sao cô biết?”

“Anh có thấy Tim nắm hai tay lại? Như vậy là ảnh chuẩn bị để chào ra về. Để coi, rồi ảnh sẽ mỉm cười, bắt tay và gật đầu chào và ra về.”

Tôi nhìn Tim làm y chang những điều nàng mới đoán, và bước về phía hai đứa tôi. Tôi để ý nét khôi hài trên mặt nàng. Nàng nhún vai. “Ở mấy thị trấn nhỏ như quê tôi đâu có nhiều chuyện để làm cho nên thiên hạ cứ nhìn nhau. Mà nhìn riết rồi quen.”

Theo ý tôi thì cái chuyện “nhìn Tim” này coi bộ hơi quá lố, nhưng tôi không muốn nói ra.

“Hey…” Tim dơ tay lên. “Mình về được chưa?”

“Tụi em chờ nãy giờ,” nàng nhắc khéo.

“Tôi xin lỗi.” Tim nói. “Tôi hay nói chuyện sa đà.”

“Anh thì lúc nào cũng nói chuyện được, gặp ai cũng nói chuyện được.”

“Tôi biết.” Tim nói. “Tôi đang rán nói ít lại.”

Nàng cười, và mấy câu đùa dỡn làm cho tôi trong khoảnh khắc thấy mình như một người đứng ngoài cái vòng thân mật riêng tư của hai người. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc thôi, vì Savannah vòng tay nàng ôm cánh tay tôi khi cả đám bước ra xe.

Khi tụi tôi về lại nhà thì mọi người đã thức dậy, và phần lớn đã mặc đồ tắm và phơi nắng. Một vài người ở trên tầng trên; phần lớn thì nằm phơi ngoài bãi biển phía sau nhà. Tiếng nhạc ồn ào từ dàn stereo, thùng bia ướp lạnh đã chất được đầy trở lại và sẵn sàng, một vài tên đã uống lai rai rồi: theo đúng bài thuốc ông bà để lại, tối uống dữ quá mà sáng thức dậy thấy nhức đầu thì chơi tiếp thêm vài chai nữa là hết nhức liền. Tôi không dám phê phán; thiệt ra thì giờ này chơi một chai bia vô cũng không đến nỗi nào, nhưng tôi mới đi lễ về thành ra thôi.

Tôi thay quần áo, xếp đồ của Tim lại theo kiểu nhà binh, xong quay xuống nhà bếp lại. Tim vừa làm xong một mâm sandwich.

“Xin mời anh tự nhiên,” anh nói, ra dấu. “Tụi tôi có cả kho đồ ăn. Tôi baỏ đảm mà – vì chính tôi đã đi chợ cả ba giờ đồng hồ hôm qua.” Anh rửa và lau tay cho khô. “Giờ tới phiên tôi thay quần áo. Savannah sẽ ra liền bây giờ.”

Tim bỏ lên nhà. Một mình tôi nhìn quanh. Căn nhà đề co theo kiểu nhà nghỉ mát miền biển: bàn ghế toàn bằng mây đan sơn màu sáng, đèn để bàn làm bằng vỏ sò, tượng mấy ngọn hải đăng để trên lò sưởi, tranh vẽ bờ biển treo trên tường.

Ba má của Lucy cũng có một căn nhà như vầy. Không phải ở vùng này nhưng ở đảo Bald Head. Họ không bao giờ cho mướn, chỉ để mùa hè thì về nghỉ ở đó. Dĩ nhiên là ông già của Lucy vẫn phải đi làm ở Winton-Salem, cho nên hai vợ chồng phải về lại nhà vài ngày mỗi tuần, để Lucy ở lại coi nhà nghỉ một mình với tôi. Dĩ nhiên là tôi đâu có về. Giả sử mà hai ông bà biết tôi và Lucy quậy cỡ nào thì chắc đâu dám để hai đứa tôi coi nhà như vậy.

Savannah xuất hiện, “Hello… anh coi bộ đã trở lại bình thường.” Savannah nói. Nàng mặc bikini mặc dù có mặc thêm quần sọc.

“Làm sao cô biết?”

“Hai mắt anh không lồi ra nữa vì cổ áo chật quá.”

Tôi mỉm cười. “Tim làm sẵn sandwich.”

“Đúng lúc thiệt, tôi đang đói bụng,” nàng nói đi một vòng quanh nhà bếp. “Anh ăn chưa?”

“Chưa.” Tôi nói.

“Vậy hả, mời anh ăn chung cho vui. Tôi không thích ăn một mình.”

Hai đứa tôi đứng trong nhà bếp nhai sandwich. Mấy cô gái nằm trên sàn không biết là hai đứa tôi đứng gần, một cô kể chuyện hồi tối cổ làm ăn với một anh chàng ra sao rất là tượng thanh tượng hình, nghe qua khó mà tin là cổ tới đây để làm việc thiện giúp người nghèo. Savannah nhăn mũi như thể nói, nói nhiều quá, xong quay lại phía tủ lạnh. “Tôi muốn uống chút nước. Anh có muốn uống gì không?”

“Cho xin li nước lạnh.”

Savannah cúi xuống lấy hai chai nước. Tôi rán không nhìn vô người nàng nhưng không kìm được, phải công nhận là nhìn nàng đã hai con mắt thiệt. Tôi không biết là nàng có biết là tôi nhìn nàng hay không. Chắc là biết vì khi quay lại khuôn mặt nàng coi bộ khoái chí. Nàng để chai nước trên bàn. “Uống xong rồi mình đi trượt sóng tiếp nghe.”

Làm sao mà tôi từ chối cho được.

Hai đứa tôi nhúng nước cả buổi chiều. Nhìn nàng mặc đồ bikini nằm trên bảng trượt sát bên mình là đã mắt lắm rồi mà nhìn nàng trượt sóng còn đã mắt hơn nữa. Đã hơn nữa là nàng xin coi tôi trượt biểu diễn trong khi nàng khởi động trên bờ.

Tới xế thì hai đứa tôi trải khăn nằm dài bên nhau trên bờ biển, gần nhưng không quá gần với cái đám lâu la lục lạc ở phía sau nhà. Một vài người đưa mắt nhìn qua, nhưng phần lớn không ai để ý tới sự hiện diện của tôi, ngoài trừ Randy và Susan. Susan nhìn Savannah coi bộ không tán thành, còn Randy thì đành ôm vết thương lòng, nói chuyện với Susan và Brad cho đỡ buồn trên tầng ba. Còn Tim thì biến đâu mất tiêu.

Savannah nằm sấp, dáng dấp nằm khêu gợi quá cỡ. Tôi nằm ngửa bên cạnh, rán lim dim ngủ mà không được vì cái hấp dẫn tỏa ra từ người nàng.

“Nè anh, ” nàng thì thầm. “Kể chuyện mấy cái hình xâm của anh đi.”

Tôi quay đầu lại trên cát.” Chuyện gì?”

“Cũng không biết nữa. Đại khái tại sao anh xâm mấy hình này, có ý nghĩa gì không?”

Tôi nhỏm người dậy, chống một cùi chỏ xuống cát. Tôi chỉ vô con phượng hoàng và hàng khẩu hiệu trên tay trái. “Được rồi, đây là huy hiệu của bộ binh, và đây là” – tôi chỉ vô hàng chữ – “là để nhận diện: đại đội, tiểu đoàn, trung đoàn. Ai cũng có. Tụi tôi rủ nhau xâm khi ăn mừng lễ tốt nghiệp sau khóa huấn luyện căn bản ở trung tâm Fort Benning ở Georgia.”

“Tại sao có chữ ‘Jump-start’ ở dưới vậy?”

“Đó là nick của tôi. Bị ông thượng sĩ già đặt trong khóa huyến luyện căn bản. Thấy tôi ráp súng không kịp, ổng nói là không làm lẹ hơn thì coi chừng ổng sẽ jump-start một phần thân thể phía dưới của tôi. Từ đó chết cái tên luôn.”

“Ổng coi bộ vui tính,” nàng nói chọc.

“Chưa chắc à. Tụi tôi kêu lén sau lưng ổng là Sa Tăng Gãy Cánh.”

Nàng mỉm cười. “Còn hàng rào kẽm gai phía trên nghĩa gì vậy?”

“Chẳng có nghĩa gì hết, tôi xâm hình đó trước khi đi lính.”

“Còn tay phải thì sao?”

Một chữ Tàu. Tôi không muốn nói rõ nên lắc đầu. “Xâm lâu rồi, thời tôi là một tên bạt mạng. Nó chẳng có ý nghĩa gì hết.”

“Bộ nó không phải là chữ Tàu sao?”

“Thì đúng là chữ Tàu.”

“Vậy chữ đó nghĩa là gì. Phải có nghĩa gì chớ, chẳng hạn như dũng cảm hay kinh hoàng.”

“Đại khái nghĩa là ‘ăn nói ngang tàng‘.”

“Ủa vậy hả.” Nàng chớp mắt.

“Tôi đã nói rồi, bây giờ nó chẳng có ý nghĩa gì đối với tôi.”

“Nhớ là có khi nào qua Tàu thì đừng có khoe ra.”

Tôi cười, đồng ý. “Chắc là không dám.”

Savannah im lặng một chút rồi nói. “Hồi đó anh là một kẻ nổi loạn?”

Tôi nhún vai. “Lâu rồi. Thiệt ra thì cũng không lâu. Nhưng thấy như là lâu lắm rồi.”

“Có phải vì vậy mà anh nói là đi lính là một điều cần thiết cho anh lúc đó?”

“Đời lính rất hạp với tôi.”

Nàng nghĩ ngợi một chút. “Nói thiệt đi – như hồi đó thì liệu anh có nhảy xuống nước vớt dùm cái túi xách của tôi?”

“Chắc chắn là không, tôi còn cười nữa là khác.”

Nàng cân nhắc câu trả lời của tôi, không biết là có nên tin hay không. Cuối cùng nàng hít một hơi dài. “Vậy thì tôi mừng là anh đã đi lính. Thiệt tình tôi rất cần cái túi xách đó.”

“Vậy hả.”

“Còn gì nữa không?”

“Còn gì là còn gì?”

“Còn chuyện gì về anh nữa không?”

“Chuyện gì nữa bây giờ. Cô thích nghe chuyện gì?”

“Có chuyện nào mà anh chưa nói cho ai biết.”

Tôi suy nghĩ về câu hỏi. “Tôi có thể cho cô biết có bao nhiêu đồng 10 đô có mấy tên mọi da đỏ với cạnh bị cuốn tròn phát hành hồi 1907.”

“Bao nhiêu?”

“Bốn mươi hai. Mấy đồng này không phải để phát hành ra. Mấy ông thợ trong nhà máy đúc ra cho mấy ổng và bạn bè.”

“Anh thích tiền cắc?”

“Tôi cũng không chắc. Chuyện dài dòng lắm.”

“Mình có cả ngày mà.”

Tôi chần chừ trong khi Savannah lục trong túi xách. “Chờ một chút,” nàng nói trong khi lục đồ. Nàng lấy ra một ông kem chống nắng Coppertone. “Khoan kể đã, anh thoa dùm lên lưng tôi trước. Tôi cảm thấy như da bị cháy rồi.”

“Có chắc là tôi thoa được?”

Nàng nheo mắt “Làm ơn dùm mà…”

Tôi xịt kem lên lưng và vai nàng, xong xoa tới bóp lui hơi kỹ lưỡng một chút, nhưng tôi tự phân trần là nếu lỡ nàng có cháy nắng chút nào thì ngày mai đi làm sẽ khổ sở vô cũng. Xong tôi mới kể cho nàng nghe chuyện ông nội và ba tôi, về những hội chợ tiền cắc và ông già Eliasberg. Nhưng tôi không trả lời thẳng câu hỏi nàng, lý do đơn giản là tôi không biết trả lời ra sao. Khi tôi kể xong nàng quay lại hỏi.

“Ba anh còn sưu tầm tiền cắc không?”

“Còn. Tôi nghĩ là còn. Hai cha con đâu còn nói về chuyện tiền cắc nữa.”

“Tại sao lại không?”

Tôi mới kể cho nàng nghe cái chuyện hai cha con bất hòa. Đừng hỏi tại sao. Tôi biết là mình không nên nói nhiều quá về mình như vậy. Nhưng đối với Savannah thì đành chịu thua. Không biết vì sao mà nàng làm cho tôi muốn thú thiệt hết mọi chuyện, dù rằng tôi chỉ mới quen nàng mới hôm qua. Khi tôi kể xong, nàng nhìn tôi với vẻ hiếu kỳ.

“Tôi đã nói rồi, hồi đó tôi là một tên cà chớn.” Tôi nói chận đầu, tự biết là còn nhiều chữ thậm tệ hơn nữa để mô tả cái thằng tôi hồi đó, nhưng nói ra sợ nghe không lọt lỗ tai nàng.

“Anh nói không sai mấy,” nàng nói, “nhưng đó không phải là điều tôi nghĩ. Tôi đang rán tưởng tượng ra anh hồi đó, vì coi bộ không giống một chút gì với anh bây giờ.”

Chuyện tôi là chuyện thiệt, nhưng nghe qua thì có vẻ ba xạo quá. Cho chắc ăn tôi theo kế của ba tôi, án binh bất động, im lặng là vàng.

“Ba anh người ra sao?”

Tôi diễn tả sơ sơ cho nàng nghe. Khi tôi nói thì nàng dùng tay xúc cát lên rồi để cho chảy qua mấy kẽ tay xuống lại, dường như là tập trung vô cách dùng chữ của tôi. Sau cùng, ngay cả tôi cũng ngạc nhiên với chính mình, tôi thú nhận là hai cha con tôi giờ như hai người xa lạ.

“Thì đúng rồi chớ còn gì nữa,” nàng nói, giọng tỉnh khô không chê bai gì. “Anh đã xa nhà hai năm rồi, và chính anh cũng công nhận là anh đã thay đổi nhiều. Làm sao ba anh còn hiểu anh được.”

Tôi ngồi dậy. Bãi biển giờ như đông như mắm; đây là lúc mà mọi người ai cũng ra biển chơi, và coi bộ không ai muốn về cả. Randy và Brad đang chơi trò ném dĩa nhựa gần mé nước, chạy lên chạy xuống la ó ỏm tỏi. Một vài người đi lại chung vô chơi.

“Tôi cũng biết vậy. Nhưng không phải chỉ có vậy. Xưa giờ hai cha con lúc nào cũng như hai kẻ xa lạ. Đâu có chuyện gì để nói với ổng đâu.”

Nói xong là tôi mới nhận ra nàng là người đầu tiên tôi thú nhận chuyện này. Cũng kì lạ. Nhưng mà phần lớn mấy chuyện tôi kể chon nàng nghe cũng là kì lạ.

“Mấy người trẻ lứa tụi mình ai cũng đổ lỗi cho ba má.”

Có lẽ vậy, tôi nghĩ. Nhưng trường hợp hai cha con tôi thì khác. Cũng không phải là vì khác thế hệ, mà là vì ba tôi không nói chuyện gì hết ngoại trừ chuyện mấy đồng tiền cắc. Tuy nhiên tôi không nói gì thêm, Savannah thì đưa tay phả bằng cát trước mặt nàng. Cô nói giọng dịu dàng. “Tôi muốn lại thăm ba anh.”

Tôi quay lại nhìn nàng. “Thiệt không?”

“Ổng coi bộ đặc biêt. Tôi luôn luôn thích những người có những đam mê cho đời.”

“Đam mê cho tiền cắc, không phải đam mê cho đời,” tôi sửa lưng nàng.

“Thì đam mê nào cũng là đam mê. Đó là niềm hứng thú giữa những nơi chốn phàm tục dọc theo đường đời vô định, tới đâu thì mặc tới đó.” Cô đạp hai chân vô cát tới lui. “Phần lớn là vậy. Ý tôi không muốn nói tới những tật xấu.”

“Như cô và chất cà phê.”

Nàng mỉm cười nhe hai răng cửa thưa rỉnh thưa rảng. “Đúng vậy. Dù là tiền cắc hay thể thao hay chính trị hay ngựa hay tôn giáo… ai sống mà không có đam mê gì thì đời buồn bã vô cùng. Đam mê và thỏa mãn đi đôi với nhau, không có hai món này thì hạnh phúc nào cũng chỉ là tạm bợ, bởi vì không có gì để nuôi dưỡng nó. Tôi thích được nghe ba anh nói về tiền cắc, bởi vì đó là những giây phút mình nhìn thấy một người ở đỉnh cao hạnh phúc của họ, và tôi nghiệm ra rằng hạnh phúc là một thứ hay lây lan.”

Tôi sửng sốt về những gì nàng nói. Dù Tim nói là nàng con ngây thơ, nhưng coi bộ nàng trưởng thành hơn rất nhiều người cùng lứa. Nhưng mà, nhìn nàng mặc bikini hấp dẫn như vậy thì dù nàng có đọc sớ đi nữa thi tôi vẫn thấy hay như thường.

Savannah ngồi dậy bên cạnh tôi, nhìn theo ánh mắt tôi. Trò chơi ném dĩa đang lúc cao điểm; Brad ném cái dĩa ra, hai người chạy theo chụp. Cả hai nhào vô cái dĩa một lượt, đầu đụng nhau kêu cái cốp. Tên mặc quần đỏ chụp hụt, ôm đầu chửi thề tá lả, quần dính đầy cát. Còn tên kia thì cười hỉ hả, và tôi thì vừa cười theo vừa rút mình lại.

“Cô có thấy hai cái đầu đụng nhau không?”

“Khoan đã,” nàng nói thay vì trả lời. “Tôi lại đây một chút.” Nàng đứng dậy, đi lại chỗ tên mặc quần đỏ. Hai tên này thấy nàng tiến lại đứng yên không dám nhúc nhích. Savannah, tôi nhận ra, là có ảnh hưởng lên nhiều tên đực rựa khác chớ không phải một mình tôi. Tôi thấy nàng nói chuyện, mỉm cười, nhìn hai tên với ánh mắt nghiêm nghị, hai tên này thì gật đầu theo lời nàng nói trông như là hai đứa con nít bị la rầy. Xong nàng quay lại ngồi xuống bên tôi. Tôi không hỏi gì, vì không chuyện không xơ múi gì với mình. Nhưng tôi biết là mặt mình lộ vẻ tò mò.

“Thông thường tôi không thèm nói làm chi, nhưng lần này tôi góp ý với anh chàng là nên ý tứ một chút, đừng chửi thề lộ liễu quá vì có nhiều con nít xung quanh.” Nàng cắt nghĩa. “Anh chàng hứa là sẽ bớt lại.”

Thiệt đúng như tôi đoán. “Rồi tên đó có nói úi chu cha hay mèn đéc ơi gì không?”

Nàng liếc xéo tôi. “Anh coi bộ thích mấy chữ này dữ à nhen.”

“Tôi nghĩ tới chuyện dạy cho mấy thằng trong tiểu đội tôi nói mấy chữ này. Để thêm phần mạnh bạo khi tụi tôi xông ra cửa và bắn RPG.”

Nàng cười khúc khích. “Bảo đảm là nghe thấy sợ hơn là chửi thề, mặc dù tôi không biết RPG là cái gì.”

“Hỏa tiển bắn lựu đạn.” Càng lúc tôi càng thấy thích nàng. “Tối nay cô có bận gì không?”

“Không có gì trong chương trình, ngoài cuộc họp mặt. Hỏi làm chi vậy? Bộ tính rủ chở tôi tới thăm ba anh chắc?”

“Không, tối nay thăm ổng chưa được đâu. Để khi khác. Tối nay tôi muốn rủ cô đi chơi vòng vòng Wilmington.”

“Bộ anh tính hẹn đi chơi với tôi?”

“Ừa,” tôi thú nhận. “Bất cứ lúc nào cô muốn thì tôi sẽ đưa cô về liền. Tôi biết là ngày mai cô phải làm việc, nhưng có một chỗ hết sẩy tôi muốn giới thiệu với cô.”

“Chỗ nào vậy?”

“Quán địa phương, chuyên đồ biển. Nhưng không phải chỉ thức ăn ngon không thôi mà còn cái e nữa.”

Nàng quàng hai tay ôm hai đầu gối. “Tôi thường không nhận lời đi chơi với người lạ,” nàng nói, “mà mình chỉ mới quen nhau hôm qua. Không biết có tin anh được không?”

“Làm sao mà tin được,” tôi nói.

Nàng cười. “Vậy hả, vậy thì tôi có thể phá lệ một bữa.”

“Thiệt không?”

“Thiệt, ” nàng nói. “Tôi mê những người tính tình chân thật mà hớt tóc ca rê. Mấy giờ thì mình đi?”

 
Nguyễn Sĩ Hạnh phỏng dịch

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up