phỏng dịch truyện Dear John của Nicholas Sparks

Tôi về tới nhà lúc năm giờ chiều, mặc dù tôi không cảm thấy bị cháy nắng – da kiểu của dân miền nam châu Âu mà – nhưng khi tắm mới thấy thấm. Nước rơi xuống ngực và vai rát buốt, và cảm giác từ mặt làm cho tôi thấy như mình bị lên cơn sốt. Tắm xong tôi cạo râu, lần đầu tiên từ lúc về nhà, và mặc vô cái quần sọc sạch sẽ và một trong vài cái áo sơ mi có nút mà tôi có, màu xanh nhạt. Lucy, cô bồ cũ, mua cho tôi và thề độc là màu này hạp với tôi. Tôi xăn tay áo lên, bỏ áo ngoài quần, và lục lạo trong tủ để kiếm một đôi giày sandal cũ.

Nhìn ngang qua vết nứt của cánh cửa tôi thấy ba tôi ngồi ở bàn làm việc, tôi mới giật mình nghĩ ra là hai đêm liền tôi không ăn cơm tối ở nhà với ổng. Cả cuối tuần tôi cũng chả ở nhà chơi với ổng nữa chút nào. Biết là ba tôi chẳng phàn nàn gì nhưng tôi cũng cảm thấy chút tội lỗi trong lòng. Đã không nói chuyện tiền cắc nữa thì giữa hai cha con chỉ còn có bữa ăn sáng và ăn tối để mà chia xẻ mà tôi cũng bỏ lơ luôn. Hay tôi vẫn còn là một tên cà chớn như hồi xưa chớ chẳng khá gì hơn. Tôi ở nhà của ba tôi, ăn cơm ổng nấu, xong còn sắp hỏi muợn xe của ổng đi chơi nữa. Nói một cách khác đi, tôi lợi dụng ba tôi để mà sống riêng cái đời sống của mình. Tôi thắc mắc không biết Savannah sẽ nghĩ gì khi biết ra mấy chuyện này. Khỏi cần hỏi tôi cũng đoán được cây trả lời. Savannah đôi khi như là một giọng nói nhỏ nhẹ định cư đâu đó trong đầu tôi mà không buồn trả tiền muớn chỗ, và ngay bây giờ đang thì thầm nhắc nhở tôi rằng, nếu mà tôi cảm thấy tội lỗi thì coi bộ có cái gì không ổn. Tôi nghĩ là chắc tôi nên ở nhà với ba tôi nhiều hơn một chút. Thú thiệt là tôi tệ quá nhưng tôi không biết phải làm gì khác hơn.

Khi tôi mở cửa bước ra, ba tôi giật mình khi thấy tôi.

“Chào ba”

“À, John.” Nói xong ba tôi nhìn chăm chú xuống bàn, tay vuốt mái tóc lưa thưa. Khi không nghe tôi nói gì thêm, ổng mới nhận ra là ổng nên hỏi tôi một câu hỏi gì đó. “Ngày nay đi chơi ra sao?”

Tôi chuyển thế ngồi. “Vui lắm. Cả ngày con đi chơi với Sav, cô gái mà con kể cho ba nghe hôm qua.”

“Vậy hả.” Ba tôi nhìn ngang, không chịu nhìn vô mắt tôi. “Con có kể cho ba nghe về cô gái nào đâu.”

“Ủa vậy hả?”

“Chưa, nhưng không sao. Tối hôm qua con về trễ mà.” Coi bộ lần đầu tiên ba tôi mới thấy là tôi ăn mặc bảnh bao, hay ít ra là bảnh bao tới mức ổng chưa bao giờ thấy, thắc mắc nhưng không dám hỏi.

Tôi bỏ áo vô quần, tránh cho ba tôi cái thế kẹt. “Da, con rán lấy le với cổ. Tối nay cô mời cổ ăn tối,” tôi nói. “Ba cho con mượn xe được không?”

“Được, không sao đâu.”

“Ba có chắc không? Tối nay ba có đi đâu không? Nếu kẹt thì con gọi mấy thằng bạn cũng được.”

“Không, ba không có đi đâu.” Ba tôi móc chia khóa trong túi quần ra. Chín trong muời ông bố thì thảy đại qua cho thằng con, còn ba tôi cầm trong tay đưa ra.

“Ba có sao không?”

“Chỉ hơi mệt chút xíu.”

Tôi đứng dậy lấy chìa khóa. “Ba.”

Ba tôi nhìn lên.

“Xin lỗi ba là con không ở nhà ăn cơm tối với ba hôm qua nay.”

“Không sao đâu, ba hiểu mà.”

Mặt trời từ từ lặn xuống, khi tôi lái xe ra, bầu trời quyện lấy những màu sặc sỡ khác hẳn hoàn toàn với những buổi hoàng hôn bên Đức. Xe cộ kẹt cứng, tối chủ nhựt nào cũng vậy, tốn mất cả nửa giờ đầy khói xe bụi bặm tôi mới tới được chỗ Savannah ở.

Tôi đậu xe, mở cửa vô nhà mà không gõ. Có hai tên đực rựa đang ngồi coi baseball trên TV trong phòng khách.

“Chào anh.” Cả hai tên mở miệng chào, nghe không niềm nỡ mà cũng không ngạc nhiên gì hết.

“Các bạn có thấy Savannah đâu không?”

“Anh hỏi ai?” một tên trả lời, coi bộ chả để ý gì tới câu hỏi của tôi.

“Các anh khỏi lo. Tôi tự tìm được.” Tôi buớc qua phòng khách, ra sàn nhà phía sau, thấy cũng xem anh chàng nướng thịt hôm qua và một vài người khác nhưng không thấy Savannah đâu hết. Nhìn ra bãi biển sau nhà cũng không thấy nàng. Tôi tính quay vô lại phòng khách thì cảm thấy có người vỗ vai.

“Anh tìm ai vậy?”

Tôi quay lại. “Một cô gái.” Tôi nói. “Cổ hay làm rớt đồ xuống biển ở cầu tàu, nhưng học trượt sóng rất lẹ.”

Savannah chống nạnh hai tay kênh sì bo, tôi mỉm cười. Nàng mặc quần sọc, áo có dây vòng qua vai, với một chút phấn hồng trên hai má. Tôi để ý là nàng cũng thoa chút son và vẽ mắt sơ sơ. Trong khi tôi yêu vẻ đẹp tự nhiên của nàng – tôi lớn lên ở vùng biển mà – nhưng với chút phấn son nàng nhìn càng rực rỡ hơn. Khi nàng lại gần tôi thấy bay thoang thoảng chút mùi nước hoa chanh.

“Bộ chỉ vậy thôi sao? Tôi chỉ là một cô gái như muôn vàn cô gái khác thôi?” nàng hỏi. Nghe nửa dỡn nửa thiệt, và trong một khoảnh khoắc, tôi chợt thấy thèm vô cùng được ôm nàng trong vòng tay mình.

“Ồ,” tôi nói, giả bộ ngạc nhiên. “Thì ra là cô.”

Hai tên đang ngồi trong phòng khác quay lại nhìn thoáng qua hai đứa tôi xong quay đi tiếp tục coi TV.

“Cô sẵn sàng chưa?”

“Còn cái bóp nữa là xong,” nàng nói, mở hộc tủ nhà bếp lấy cái bóp. Xong hai đứa tôi bước ra cửa. “Mình đi đâu đây?”

Tôi nói tên, nàng nhướng mày lên.

“Anh mời tôi ăn tối mà lại chỗ có chữ lều trong tên?”

“Tôi chỉ là một người lính quèn, làm gì có tiền đi ăn mấy chỗ sang được.”

Nàng huých vô người tôi khi hai đứa bước đi. “Thấy chưa, đây là lí do tại sao mà tôi thường không hẹn hò ăn uống gì với người lạ là vậy.”

Nhà hàng Lều Tôm ở khu trung tâm thành phố Wilmington, trong khu nhà cổ kế bên bờ sông Cap Fear. Một đầu của khu nhà cổ này là một nơi điển hình cho du khách: mấy tiệm bán đô` lưu niệm, một hai tiệm bán đồ cổ, một vài nhà hàng mắc tiền, quán cafe và mấy văn phòng mua bán địa ốc. Tuy nhiên ở đầu kia, Wilmington, biểu lộ cá tính của một thành phố cảng: những nhà kho lớn, một vài cái bỏ hoang, một vài building văn phòng cũ kỹ bỏ trống cả một nửa. Chắc chẳng có du khách nào mà chịu khó lặn lội tới phía này của thành phố cả. Mà tôi thì lại chạy về hướng này. Từ từ đường phố càng lúc càng xập xệ và vắng lần cho tới lúc không còn người bộ hành nào nữa.

“Tiệm ở vùng nào vậy?” Savannah hỏi.

“Đi thêm một chút nữa,” tôi nói. “Đằng kia, ở cuối đường.”

“Ở chỗ này hơi xa phố rồi phải không?”

“Tiệm này thuộc loại lâu đời ở đây nhưng chỉ dân địa phương mới biết,” tôi nói. “Người chủ chẳng thèm để ý là du khách có ghé vô hay không.”

Chừng một phút sau tôi chạy chậm lại rồi quẹo vô một chỗ đậu xe gần kế bên một nhà kho. Chừng mười mấy chiếc xe đậu trước nhà hàng Lều Tôm như thường lệ, và nhà hàng coi bộ cũng không thay đổi gì mấy. Từ xưa tới giờ lúc nào cũng thấy xập xệ như vậy, mái hiên rộng, sơn tróc, mái nghiêng nhìn như gần sập tới nơi, mặc dù đã trơ gan cùng tuế nguyệt từ năm 1940 tới giờ. Bên trong tiệm đề co với lưới đánh cá, tay lái tàu, bảng số xe, một cái neo cũ, mấy mái chèo và mấy sợi dây xích rỉ sét. Một chiếc ghe nứt nằm kế bên cửa ra vô.

Bầu trời bắt đầu tối đen khi hai đứa tôi bước vô. Tôi phân vân không biết có nên nắm tay Savannah, nhưng cuối cùng tôi êm re. Trong khi tôi có một ít thành công về mấy chuyện trần tục với một vài người đàn bà, tôi lại không có kinh nghiệm gì về mấy cô gái mà tôi thích. Mặc dù chỉ mới biết Savannah mới có một ngày nhưng tôi biết là mình đang đụng tới những chuyện mới lạ mà mình chưa bao giờ trải qua.

Hai đứa tôi bước lên thềm nhà xập xệ, Savannah đưa tay chỉ về chiếc ghe. “Có lẽ đó là lí do tại sao ông chủ mở cái nhà hàng này. Bởi vì ghe ổng bị chìm.”

“Có thể như vậy. Nhưng cũng có thể của ai đó bỏ lại mà ổng không thèm dọn dẹp. Mình vô được chưa?”

“Dạ được.” Nàng nói, tôi đưa tay mở cửa nhà hàng.

Tôi không biết là nàng chờ đợi gì ở cái nhà hàng này, nhưng khi bước vô nhìn mặt coi bộ nàng thỏa mãn. Một bên là bar rượu dài, bên kia là cửa sổ nhìn ra sông, ở giữa là chỗ chính cho khách ngồi, bàn ghế bằng bằng gỗ. Hai cô bồi bàn tóc xù lên – cũng giống như đề co của nhà hàng, không thay đổi tí nào – đi từ bàn này qua bàn nọ với thức ăn trên tay. Không khí bay mùi đồ chiên và thuốc lá nhưng lại thấy hợp tình hợp cảnh. Phần lớn bàn nào cũng có khách ngồi, tôi chỉ về một bàn gần máy chơi nhạc. Máy đang rỉ rả một bài nhạc đồng quê cao bồi, mặc dù tôi không biết ca sĩ là ai. Tôi là dân nghe nhạc rock cổ điển.

Hai đứa tôi đi lèn lách qua mấy bàn ghế. Khách hàng đa số là dân lao động, thợ hồ, thợ làm vườn, tài xế xe trắc, hay đại khái như vậy.Tôi chưa bao giờ thấy nhiều mũ baseball NASCAR như vậy. Trong tiểu đội tôi cũng có vài tên thích baseball, nhưng tôi thì không mê nổi. Hai đưá tôi ngồi đối diện, và tôi nhìn Savannah xem xét nhà hàng.

“Tôi thích chỗ này,” cô nói. “Đây có phải là chỗ hồi xưa anh thường ghé lại?”

“Không, chỗ này thường chỉ có vụ gì đặc biệt mới lại. Thường tôi hay ghé lại Leroy’s, một cái bar ngoài bờ biển Wrightsville.”

Savannah đưa tay lấy cái menu nằm giữa hộp đựng giấy lau bằng kim loại và mấy chai sốt cà tô mát và tương ớt.

“Chỗ này hay hơn nhiều,” nàng nói. Nàng mở menu ra. “Để coi, chỗ này nổi tiếng về món gì vậy?”

“Tôm.” Tôi trả lời.

“Vậy sao?” nàng hỏi.

“Thiệt mà. Bất kỳ món tôm nào mà cô tưởng tượng ra được đều có ở đây. Cô có nhớ cái cảnh trong phim Forest Gum khi tên Bubba kể cho Forest những cách nấu tôm không? Nướng vỉ, áp chảo, kiểu da đen, kiểu cocktail… Đây là chỗ chuyên trị tôm.”

“Anh thích món gì?”

“Tôi thích tôm ướp lạnh chấm nước sốt cocktail. Hay là tôm chiên.”

Nàng gấp menu lại. “Anh lựa đi,” nàng nói, đẩy cái menu về phía tôi. “Tôi tin anh.”

Tôi bỏ menu lại chỗ cũ.

“Tôm gì đây?”

“Uớp lạnh. Trong một cái thau. Đây là một kinh nghiệm tuyệt vời.”

Nàng chồm người tới. “Vậy chớ anh đã mời mấy cô tới đây rồi? Để hưởng qua cái kinh nghiệm tuyệt vời này.”

“Kể luôn cô? Để tôi tính.” Tôi gõ mấy ngón tay lên mặt bàn. “Một cô.”

“Thiệt không, tôi lấy làm hân hạnh.”

“Tôi và mấy tên bạn thường lại chỗ này khi muốn ăn chớ không muốn nhậu. Sau một ngày trượt sóng thì không có chỗ nào ăn ngon bằng chỗ này.”

“Để chút nữa là biết liền.”

Cô bồi bàn lại và tôi kêu món tôm ướp lạnh. Khi cổ hỏi uống thứ gì thì tôi dơ tay lên.

“Trà đường.” Savannah nói.

“Tôi cũng uống giống vậy.” Tôi nói theo.

Sau khi người bồi bàn đi rồi, tôi và Savannah bắt đầu nói chuyện thoải mái, liên tục không bị đứt quãng, ngay cả lúc bồi bàn đem đồ uống ra. Hai đứa tôi lại nói chuyện về đời lính. Không biết vì lý do gì mà Savannah coi bộ rất thích nghe chuyện lính tráng. Cô cũng hỏi về đời sống ở đây khi tôi còn đi học. Tôi kể nhiều về những năm trung học, nhiều hơn là tôi nghĩ, và có lẽ hơi nhiều về ba năm hoang đàng trước khi đi lính.

Savannah nghe chăm chú, lâu lâu hỏi lại, và tôi nhận ra là đã lâu lắm rồi tôi chưa đi chơi với một cô gái nào như lần này. Ít ra là kể từ hồi Lucy tới giờ. Tôi không thấy đó là một điều cần thiết, nhưng ngồi đây nhìn Savannah trước mặt, tôi phải suy nghĩ lại. Tôi thích ngồi riêng với nàng, chỉ hai đứa thôi, và tôi muốn gặp nàng dài dài. Không phải chỉ tối nay, mà là ngày mai ngày mốt nữa. Tất cả mọi thứ – từ cách cười tới cách nói chuyện cho tới cách nàng lo cho thiên hạ – làm tôi cảm thấy mới mẻ và quyến rũ. Rồi cái chuyện đi chơi với nàng làm cho tôi nhận ra là lâu nay tôi cô đơn quá cỡ. Tôi không muốn tự thú nhận điều này nhưng hai ngày qua đi chơi với Savannah cho tôi biết đó là sự thật.

“Để lựa ít bài nhạc nghe cho vui,” Savannah nói, làm đứt quãng dòng suy nghĩ của tôi.

Tôi đứng dậy, tìm trong túi mấy đồng tiền cắc 25 xu bỏ vô máy. Savannah hai tay giữ kiếng chồm tới coi danh sách rồi lựa vài bài. Khi hai đứa quay lại bàn thì bài thứ nhứt đã bắt đầu.

“Cô biết không, tôi mới để ý là có mỗi mình tôi nói tối nay.” Tôi nói.

“Anh thuộc loại thích nói.” Nàng nhận xét.

Tôi tháo muổng nỉa ra khỏi giấy gói. “Còn cô thì sao? Chuyện gì của tôi cô cũng biết mà tôi thì mù tịt về cô.”

“Mù tịt sao được,” nàng nói. “Anh biết tôi mấy tuổi, học trường nào, chuyên ngành gì, không uống rượu. Anh biết tôi là người gốc Lenoir, sống ở một trang trại, thích ngựa, và mùa hè tình nguyện đi xây nhà cho người nghèo.”

Đúng rồi, tôi thình lình nhận ra là tôi cũng biết khá nhiều về nàng, thêm những điều nàng chưa kể ra nữa. “Chưa đủ,” tôi nói. “Giờ tới phiên cô.”

Nàng nghiêng người ra trước. ‘Anh muốn hỏi gì cũng được.”

“Kể chuyện ba má cô đi.” Tôi nói.

“Được rồi,” nàng nói, đưa tay lấy miếng napkin lau chút hơi nước mờ đọng trên cặp mắt kiếng. “Ba Má tôi lấy nhau đã hai mươi lăm năm rồi. Tuy vậy hai ông bà vẫn còn mùi như hồi mới cưới. Ba Má gặp nhau khi học chung ở đại học, trường Appalachian State. Má làm cho nhà băng một thời gian, khi sinh ra tôi thì nghỉ ở nhà từ đó tới giờ. Má thuộc loại xông xáo, gặp chuyện gì cũng phụ một tay vô. Giúp trong lớp học, tình nguyện làm tài xế, huyến luyện viên cho đội bóng đá của tụi tôi, chủ tịch của hội phụ huynh học sinh, vân vân và vân vân. Giờ tôi lớn rồi thì Má qua qua làm tình nguyện cho thư viện, nhà thờ, đại loại là vậy. Ba tôi là dạy môm Lịch Sử ở trường, Ba cũng là huấn luyện viên của đội bóng chuyền nữ ở trường từ hồi tôi còn nhỏ. Năm ngoái đội bóng vô tới chung kết của cả tiểu bang nhưng bị thua. Ba cũng là trợ tế trong nhà thờ, ổng lo nhóm thiếu niên Hùng Tâm Dũng Chí và ban đồng ca. Anh muốn coi hình không?”

“Ừ, ” tôi nói.

Nàng mở xách tay, lấy cái bóp, mở ra và để trên bàn rồi đẩy về phía tôi, tay phủi phủi. “Ở ngoài bìa hơi lem vì nước biển,” nàng nói, “nhưng coi còn rõ mặt.”

Tôi quay cái bóp lại cho thuận chiều tấm hình. Savannah giống ba nhiều hơn má, hay ít ra là nàng thừa hưởng những nét đậm của ba nàng.

“Nhìn hai ông bà rất đẹp đôi.”

“Tôi thương ba má tôi lắm,” nàng nói, lấy cái bóp lại. “Ba Má là số một.”

“Tại sao gia đình ở trong một trang trại mà ba cô lại là thầy giáo?”

“Ồ, trang trại nhà không phải là trang trại thiệt. Hồi thời ông nội thì như vậy, nhưng ông phải bán dần bán mòn để trả thuế. Tới khi ba thừa hưởng thì chỉ còn đâu chừng mười sào, một chuồng ngựa và một sân nuôi súc vật. Nhìn trông nhà một khu vườn lớn hơn là một trang trại. Quen gọi là trang trại chớ thiệt ra không phải vậy.”

“Tôi biết là cô có tập gym, cô có chơi bóng chuyền trong đội bóng của ba cô?”

“Không. Ba tôi là một huấn luyện viên giỏi, nhưng ba luôn luôn khuyến khích tôi chơi mấy món nào hạp với tôi. Bóng chuyền thì không hạp với tôi cho lắm. Tôi có thử, nhưng không đi tới đâu.”

“Cô thích ngựa?”

“Dạ, từ hồi nhỏ lận. Tôi bắt đầu thích ngựa khi má tôi mua cho một cái tượng nhỏ hình một con ngựa. Con ngựa đầu tiên của tôi là món quà Giáng Sinh năm tám tuổi. Cho tới bây giờ nó vẫn món quà Giáng Sinh đẹp nhứt mà tôi nhận được. Slocum, là một con ngựa già hiền lành, thiệt đúng điệu với tôi. Được ngựa nhưng với điều kiện là tôi phải chăm sóc nó – cho ăn, chải lông, giữ chuồng cho sạch, vân vân. Chăm sóc con ngựa cọng thêm chuyện học hành, rồi tập gym và lo cho mấy súc vật khác là đủ hết ngày giờ.”

“Mấy súc vật khác?”

“Hồi đó, nhà tôi giống như một cái nông trại vậy. Chó, mèo, có lúc còn nuôi cả llama nữa. Tôi thiệt là yếu lòng với mấy con chó con mèo đi hoang. Đến nỗi ba má tôi không thèm nói nữa. Trong nhà lúc nào cũng có bốn, năm con. Nhiều người tới coi, hi vọng tìm ra chó mèo mình đi lạc, và ra về với một con trong đám chó lạc mèo hoang ở nhà tôi.”

“Ba má cô thiệt là kiên nhẫn.”

“Dạ đúng vậy,” nàng nói. “Nhưng ba má cũng thương mấy con chó đi lạc vậy. Mặc dù không chịu thừa nhận, nhưng má còn yếu lòng với tụi nó hơn là tôi nữa.”

Tôi nhìn nàng nhận xét. “Tôi đoán cô học giỏi.”

“Toàn là điểm hạng thượng hạng. Tôi là học sinh đại diện lớp đọc diễn văn trong lễ tốt nghiệp.”

“Hèn chi, chuyện này không làm tôi ngạc nhiên tí nào.”

“Sao vậy?”

Tôi không trả lời. “Có khi nào cô có bồ, bồ thiệt tình chớ không phải cặp chơi chơi?”

“À há, bây giờ tới mục tìm hiểu đời tư của người ta phải không?”

“Tôi chỉ hỏi cho có vậy thôi.”

“Anh đoán thử.”

“Tôi không biết.”

Nàng cười. “Vậy thì… tạm dẹp câu hỏi đó qua một bên đi. Giữ lại một chút bí mật cũng tốt cho tâm hồn mình. Hơn nữa, tôi cá là trước sau gì anh cũng đoán ra được.”

Cô hầu bàn quay trở với cái thau nhỏ đựng tôm và hai hộp nhựa đựng nước sốt, bày ra trên bàn, rồi châm nứơc thêm vô hai chén trà một cách nhuần nhuyễn của một người lâu năm kinh nghiệm. Xong cổ te te quay đi mà không hỏi là tụi tôi có cần gì thêm nữa không.

“Thiệt tình, chỗ này nổi tiếng với cách phục vụ như vầy.”

“Chắc cổ đang bận.” Savannah nói, đưa tay bốc một con tôm. “Hơn nữa, chắc cổ đoán là anh đang tra khảo tôi nên để yên cho anh làm việc.”

Cô bẻ com tôm, lột vỏ, chấm nước sốt xong đưa vô miếng cắn. Tôi cũng lấy hai con tôm để vô trong dĩa mình.

“Anh còn muốn biết gì nữa về tôi?”

“Cũng không biết nữa. Chuyện gì cũng được. Học ở đại học, chuyện gì là hay nhứt?”

Nàng vừa ngẫm nghĩ vừa lấy mấy com tôm bỏ vô dĩa của mình. “Giáo sư giỏi,” nàng nói. “Ở đại học, nhiều khi mình có thể lựa thầy mà học, miễn là mình chịu khó thu xếp thời khóa biểu. Tôi thích được như vậy. Hồi mới bắt đầu đại học, ba tôi khuyên như vậy. Ba nói là khi nào có thể được thì nên lựa lớp học theo thầy giáo, đừng theo môn học. Dĩ nhiên là ba biết là có những môn bắt buộc, nhưng ý ba là thầy giáo giỏi thì vô giá. Thầy khuyến khích mình, thầy giảng bài hay, làm mình học được vô số chuyện mà mình không hay.”

“Vì mấy ổng mê say mấy môn ổng dạy,” tôi nói.

Cô nháy mắt. ‘Đúng vậy. Ba nói đúng phóc. Tôi ghi tên vô mấy môn học mà tôi nghĩ là sẽ không bao giờ thích cả trong cái chuyên ngành của tôi. Nhưng anh biết không? Tôi vẫn còn nhớ mấy môn này như là vẫn còn ngồi trong lớp học vậy.”

“Hay quá vậy. Nghe giống như là cô nói chuyện đi coi bóng rổ vậy. Bóng rổ giống như là một tôn giáo ở Chapel Hill mà.”

“Tôi cũng thích bóng rổ vậy. Cũng như thích kết bạn mới, thích sống xa nhà một mình không gần ba má, vân vân. Tôi học đuợc vô số chuyện kể từ ngày rời Lenoir: tôi biết là tôi có một đời sống đẹp đẽ ở đó, ba má rất là thương tôi, nhưng tôi… được bao bọc che chở kỹ quá. Xa nhà tôi mới mở mắt ra, học hỏi nhiều kinh nghiệm.”

“Kinh nghiệm gì vậy?”

“Nhiều thứ lắm. Như là cảm thấy bị ép buộc phải uống rượu hay cặp với một tên con trai nào đó mỗi lần đi chơi. Năm đầu tiên tôi thấy mình không thích hợp với trường đại học này. Tôi năn nỉ với ba má cho đổi trường hay nghỉ học quách mà ba má không cho. Tôi nghĩ là ba má biết là nếu bỏ học thì về sau tôi sẽ ân hận. Và có lẽ ba má nghĩ đúng. Lên năm thứ nhì thì tôi gặp mấy cô bạn cũng có những suy nghĩ giống như tôi. Từ đó mọi chuyện tốt đẹp hơn nhiều. Tôi tham gia một hai nhóm sinh viên Thiên Chúa giáo, sáng thứ bảy hàng tuần tôi lại làm việc cho nhà thiện nguyện ở Raleigh, giúp mấy người nghèo. Tôi không thấy mình phải đi party này hay party nọ, phải cặp bồ với anh chàng này hay anh chàng kia. Mà có đi party thì tôi cũng không ngán. Tôi đâu phải làm mọi thứ thiên hạ làm. Cái gi đúng thì làm thôi.”

Nghe nàng tâm tình thì tôi mới hiểu ra tại sao cô lại đi chơi với tôi tối qua. Và tối nay cũng vậy.

Nàng coi bộ vui vẻ lên. “Tôi đoán là tôi cũng giống như anh vậy. Hai năm qua tôi trưởng thành ra. Cho nên ngoài chuyện trượt sóng giỏi ra, tôi và anh còn giống nhau về điểm này nữa.”

Tôi cười. “Thì đại loại là vậy, nhưng tôi đánh đấm với đời vất vả hơn cô nhiều.”

Nàng lại chồm tới trước. “Ba tôi thường nói khi gặp chuyện gì khó khăn thì rán nhìn chung quanh mình để thấy rằng nhiều người cũng gặp khó khăn như mình vậy, chớ không phải chỉ mỗi một mình ên thôi.”

“Ba cô coi bộ thông minh sáng suốt dữ.”

“Cả ba lẫn má đều như vậy. Cả hai tốt nghiệp trong năm người đầu lớp. Hai người gặp quen nhau là do học gạo ở thư viện. Giáo dục rất là quan trọng đối với ba má. Ba má coi tôi như là một project trong đời của hai người vậy. Anh biết không, tôi bắt đầu đọc trước khi đi nhà trẻ, nhưng không bao gờ ba má coi thường chuyện này. Và ba má nói chuyện với tôi như đối với một người lớn từ hồi tôi bắt đầu hiểu biết.”

Tôi chợt thắc mắc, không biết đời tôi sẽ khác đi ra sao nếu ba má tôi cũng như vậy. Nhưng tôi gạt bỏ cái ý tưởng đó đi. Tôi biết là ba tôi đã lo cho tôi hết sức mình, và tôi không hối tiếc gì về cái thằng tôi như ngày nay. Hối tiếc về phương tiện, có lẽ vậy, nhưng không hối tiếc tí nào vê` cứu cánh. Bởi vì dù sao đi nữa thì giờ đây tôi cũng ngon lành mời được một cô gái dễ thương đi ăn tối ở một cái nhà hàng xập xệ, cô gái mà tôi biết là mình sẽ không bao giờ quên.

Sau khi ăn tối hai đứa tôi về lại chỗ nàng ở. Căn nhà yên tĩnh một cách không ngờ. Nhạc vẫn còn mở, nhưng mọi người ngồi thoải mái chung quanh lửa, như là dự đoán trước ngày mai phải dậy sớm. Tim ngồi trong đám, nói chuyện hăng say. Tôi ngạc nhiên khi thấy Savannah nắm lấy tay tôi, kéo tôi ngừng lại truớc khi hai đứa tới gần mọi người.

“Mình đi dạo một vòng đi,” nàng nói. “Tôi muốn tiêu cơm trước khi ngồi xuống.”

Trên trời một vài đám mây nhẹ nằm lẫn lộn với những chùm sao, và mặt trăng, vẫn còn tròn đầy, nằm phía xa xa ngang chân trời. Một cơn gió nhẹ thổi hiu hiu qua mặt, và tôi nghe tiếng sóng vỗ vô bờ âm ỉ liên tục. Thủy triều đã xuống thấp, hai đứa tôi bước ra xa hơn, cát cứng hơn khi gần mép nước. Savannah một tay vịn lên vai tôi, tay kia cởi chiếc giày sandal, chân này, rồi chân kia. Khi nàng cởi xong thì tôi cũng bắt chước theo, và hai đứa sóng đôi bước đi trong im lặng.

Một lát nàng nói. “Ở đây đẹp quá. Tôi cũng yêu thích cái đời sống trên vùng núi ở quê nhà, nhưng ở đây cũng đẹp, đẹp theo cái cách riêng của nó. Thiệt là…bình yên.”

Tôi cảm thấy những điều đẹp đẽ ấy dùng để diễn tả về nàng cũng được, nhưng tôi nói không ra lời.

“Không nghĩ là tôi mới quen anh hôm qua,” nàng nói thêm. “Cảm thấy như là đã quen với anh lâu lắm rồi.”

Bàn tay nàng ấm áp và dễ chịu trong tay tôi. “Tôi cũng cảm thấy như vậy.”

Nàng nhìn tôi mỉm cười âu yếm, xong ngước nhìn lên trời.” Không biết Tim nghĩ sao về chuyện tụi mình,” cô thì thầm. Quay lại nhìn tôi, “anh ấy nghĩ tôi hơi ngây thơ khờ dại.”

“Có đúng vậy không?”

“Một đôi khi,” nàng thừa nhận, tôi cười.

Nàng tiếp tục. “Ý tôi muốn nói là, khi thấy cặp nào đó đi dạo như vầy, tôi nghĩ là, ồ, lãng mạn thơ mộng quá. Chớ tôi không nghĩ là họ sẽ ra phía sau mấy đụn cát rồi ôm nhau mùi mẫn. Tôi không bao giờ nghĩ như vậy, và luôn luôn ngạc nhiên khi nghe kể lại. Giống như đêm qua, sau khi anh về rồi. Tôi nghe kể là có hai người làm như vậy. Thiệt là khó tin.”

“Đáng ngạc nhiên hơn là nếu chuyện không xảy ra như vậy.”

“Đây là những điều tôi không thích về đời sống sinh viên. Làm như là thiên hạ không đánh giá những năm tháng này cao cho lắm, cho nên ai muốn thử gì thì thử. Bà con có cái nhìn dễ dãi về những chuyện như tình dục, nhậu nhẹt và ngay cả xì ke ma túy. Tôi biết là nói thì nghe ra có vẻ cổ lổ sĩ nhưng tôi không hiểu được. Có lẽ vì vậy mà tôi không thích lại ngồi vòng quanh đống lửa như mọi người khác. Thiệt tình mà nói tôi hơi thất vọng về hai cô cậu và chuyện tù ti tú tí đêm qua, và tôi không muốn ngồi đó mà giả bộ như không có gì xảy ra. Tôi biết là không nên phán xét người khác, và chắc chắn hai cô cậu đó là người tốt vì họ tới đây làm thiện nguyện, nhưng làm như vậy để làm gì? Mình nên để dành chuyện này cho người mình thiệt tình yêu thương. Không phải chuyện này là một chuyện quan trọng sao?

Tôi biết là nàng không muốn tôi trả lời, mà tôi cũng không muốn trả lời nên hỏi lại. “Ai nói cho cô nghe về hai cô cậu đó vậy?”

“Tim. Tôi nghĩ là ảnh cũng thất vọng nữa, nhưng biết làm gì bây giờ, không lẽ đuổi họ về.”

Hai đứa tôi đi đã khá xa xuống gần mép biển nên quay lại.

Từ xa xa, tôi có thể thấy cái vòng tròn của những bóng người ngồi quanh đống lửa. Sương mờ bay mùi muối, những con còng chạy qua chạy lại mấy cái lỗ.

“Tôi xin lỗi,” nàng nói. ” Tôi nói chuyện hơ quờ quạng.”

“Về chuyện gì?”

“Về việc bực mình về hai cô cậu hôm qua. Tôi không nên phán xét họ, đó không phải là chuyện của tôi.”

“Ai cũng phán xét,” tôi nói. “Đó là bản tính của con người ta mà.”

“Tôi biết. Nhưng… tôi cũng đâu có hoàn hảo gì. Cuối cùng thì chỉ có phán xét của Thiên Chúa mới là đáng kể, và đâu có ai mà biết được ý Chúa ra sao.”

Tôi mỉm cười.

“Anh cười gì vậy?”

“Cái cách cô nói chuyện làm tôi nhớ tới ông mục sư tuyên úy. Ổng cũng nói chuyện kiểu như vậy.”

Hai đứa tôi thả bộ tà tà dọc theo bờ biển, khi gần tới ngang nhà thì hai đứa không đi trên cát ướt nữa mà đi vô hướng bờ. Cát mềm dưới chân, bước trượt lên trượt xuống, Savannah nắm tay tôi chặt hơn. Tôi tự hỏi không biết nàng có còn nắm tay tôi như vậy khi tới gần đống lửa, và tôi hơi thất vọng khi thấy nàng thả tay tôi ra.

Randy ngồi trong đám đông, mặt mày ủ rủ như thường lệ. Thiệt tình tôi thấy phát mệt với cái điệu bộ của anh chàng này. Brad thì đứng sau lưng Susan, đưa ngực cho Susan dựa vào. Susan thì coi bộ không biết là nên giả bộ vui để nghe Savannah kể chuyện hai đứa tôi, hay là buồn cho Randy. Những người khác thì không biết họ nghĩ gì, chỉ tiếp tục nói chuyện. Tim đứng dậy và đi về phía hai đứa tôi.

“Ăn tối ra sao?”

“Rất là vui,” Savannah nói. “Tôi được nếm mùi đồ biển thổ sản. Tụi tôi ăn ở Shrimp Shack.”

“Nghe coi bộ hấp dẫn,” anh chàng tám vô.

Tôi rán tìm thử có chút ghen tỵ nào trong giọng nói của Tim mà không thấy gì hết. Tim nhích vai và nói tiếp. “Hai bạn muốn nhập bọn vô tụi tôi không? Cả đám chỉ nghỉ ngơi thoải mái tán dóc một chút, chuẩn bị cho ngày mai.”

“Thiệt tình, tôi hơi buồn ngủ. Tôi đưa John ra xe xong là đi ngủ liền. Ngày mai mấy giờ phải dậy vậy?”

“Sáu giờ. Ăn sáng xong rồi có mặt tại hiện trường lúc bảy rưỡi. Đừng quên thuốc thoa che nắng. Tụi mình sẽ làm việc ngoài trời cả ngày.”

“Nhớ rồi. Anh nhớ nhắc mấy ngươi khác dùm.”

“Tôi đã nhắc rồi,” Tim nói. “Ngày mai sẽ nhắc lại. Nhưng để mà coi – nhiều tay sẽ không nhớ và bị cháy nắng.”

“Thôi để sáng mai rồi tính,” nàng nói.

“Vậy cũng đươc.” Xong anh chàng quay qua tôi. “Rất là vui khi có anh lại chơi bữa nay.”

“Tôi cũng vậy.” Tôi nói.

“Và nếu anh không có chuyện gì làm trong vài tuần tới thì cứ lại với tụi này, không thiếu gì việc để làm.”

Tôi cười. “Tôi biết thế nào anh cũng mời.”

“Kiểu tôi là vậy,” anh chàng đưa tay ra. “Dù sao đi nữa, tôi hy vọng là sẽ gặp lại anh.”

Chúng tôi bắt tay. Tim quay lại chỗ ngồi, Savannah ra dấu về phía trước nhà. Hai đứa tôi quay ra hướng đụn cát, ngừng lại để mang giày sandal vô lại, rồi theo một lối đi lát gỗ xuyên qua bãi cỏ quanh nhà. Một chút xíu là hai đứa ra tới xe. Trong bóng tối tôi không thấy mặt mũi nàng ra sao.

“Buổi tối nay đi chơi thiệt là vui,” nàng nói. “Và cả ngày nữa.”

Tôi nuốt nước miếng. “Chừng nào mình gặp nhau lại đây?”

Một câu hỏi đơn giản, tự nhiên, nhưng tôi ngạc nhiên nghe có chút ước ao tha thiết trong giọng nói của mình. Đã ăn thua gì đâu, tôi còn chưa hôn được nàng miếng nào mà.

“Tùy ở anh,” nàng nói. “Anh biết chỗ tôi ở mà.”

“Tối mai được không?” Tôi xâm mình nói đại ra. “Tôi biết có một chỗ có ban nhạc chơi được lắm.”

Nàng vén một lọn tóc ra sau tai: “Thôi để đêm mốt đi, được không? Chớ ngày mai là ngày đầu tiên, thường thì vui mà mệt. Cả nhóm sẽ đi ăn tối chung, tôi không muốn bỏ qua.”

“Như vậy cũng được,” tôi nói mà trong bụng rầu thúi ruột.

Chắc là nàng nghe tôi nói xìu lắm. “Như anh Tim nói, khi nào rảnh anh cứ ghé lại chơi.”

“Không, không sao đâu. Tối thứ Ba cũng được.”

Hai đứa tiếp tục đứng yên, không nói gì thêm, thiệt là lúng túng.

Có lẽ tôi không quen chụp giựt, nhưng nàng quay người bước vô nhà trước khi tôi nghĩ tới chuyện rán hôn nàng một phát. Bình thường thì tôi đưa mặt chìa môi ra đại, thử tới đâu hay tới đó; tôi không hay nói ra cái tình cảm của mình nhưng chuyện hôn hít thì tôi lẹ lắm. Với Savannah thì khác, tôi thấy mình chết trân tại chỗ một cách kì cục. Còn nàng thì cũng vậy, coi bộ tà tà không muốn vô nhà vội.

Một chiếc xe chạy qua phá vỡ sự im lặng. Nàng bước một bước về hướng nhà, xong ngừng lại, đưa tay nắm cánh tay tôi. Một cách ngây thơ vô tội vạ, nàng chìa môi hôn lên má tôi. Nụ hôn như là của cô em gái cho ông anh ruột mình, nhưng mà môi nàng mềm ấm, và mùi hương da thịt nàng làm tôi ngây ngất quắc cần câu, cho tới ngay cả sau khi nàng hôn xong.

“Thiệt tình em rất vui khi đi chơi với anh tối nay,” nàng nói nhỏ. “Em nghĩ là em sẽ nhớ ngày hôm nay cho tới già.”

Tôi cảm thấy nàng thả tay tôi ra, xong biến mất vào trong cầu thang nhà.

Về nhà tối đó, tôi trăn qua trở lại trên giường  không ngủ được, hồi tưởng lại những gì xảy ra ngày hôm nay. Cuối cùng tôi ngồi dậy, thầm ước là mình đã nói cho nàng biết là ngày hôm nay có ý nghĩa lớn lao đối với tôi cỡ nào. Nhìn ra ngoài trời tôi thấy một vì sao xẹt sáng rực ngang qua bầu trời. Tôi muốn nghĩ đó là một điềm lành, mặc dù điềm lành cho cái giống gì thì tôi cũng không biết nữa. Tôi tưởng tượng đi tưởng tượng lại trong đầu, cả trăm lần, nụ hôn của Savannah trên má mình, và tự hỏi làm sao mình lại theo thương cho được một cô gái gặp mới có một ngày.

 
Nguyễn Sĩ Hạnh phỏng dịch

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up