phỏng dịch truyện Dear John của Nicholas Sparks

Thời gian thì tương đối. Tôi không phải là người đầu tiên hay một nhân vật nổi tiếng nói câu này ra. Sự cảm nhận của tôi không dính dáng gì tới năng lượng hay khối lượng hay tốc độ của ánh sáng hay bất kì định đề nào của ông Einstein, mà chỉ là vì những giờ phút đằng đẳng chờ đợi để được gặp lại Savannah.

Ăn tối xong, tôi nghĩ tới nàng; buổi sáng mới thức dậy là tôi nghĩ tới nàng. Cả ngày tôi ra biển trượt sóng. Mặc dù sóng tốt hơn ngày hôm qua nhưng tôi không tập trung được và tới xế là quyết định đi về quách. Tôi phân vân không biết có nên mua một cái cheeseburger ở một cái tiệm nho nhỏ gần bờ biển – nói cho các bạn biết, đây là burger ngon nhứt thành phố – nhưng mặt dù cũng muốn ăn nhưng tôi đi thẳng về nhà, hi vọng là sẽ rủ Savannah ăn burger chung khi gặp nàng. Tôi đọc ít trang tiểu thuyết của Stephen King, tắm rửa, xong mặc cái quần jean và cái áo polo, xong tiếp tục đọc sách thêm vài tiếng đồng hồ nữa trước khi nhìn vô đồng hồ và nhận ra rằng là nãy giờ mới có hai mươi phút. Tôi nói thời gian là tương đối là vì vậy.

Khi ba tôi về tới nhà, nhìn thấy kiểu tôi mặc quần áo sẵn sàng như vậy, ổng đưa chìa khóa xe cho tôi.

“Con đi chơi với Savannah?” ổng hỏi.

“Dạ,” tôi nói, đứng dậy đưa tay lấy chìa khóa. “Tối nay có thể con sẽ về trễ.”

Ba tôi đưa tay gãi đầu phía sau. “Được rồi,” ổng nói. “Ngày mai ăn sáng ở nhà phải không?”

“Dạ.” Không viết vì sao mà giọng ba tôi dường sợ sệt điều gì đó.

“Được rồi,” tôi nói. “Con gặp ba lại sau.”

“Con về là chắc ba đi ngủ rồi.”

“Thì con nói vậy thôi.”

“Oh,” ba tôi nói. “Vậy hả.”

Tôi bước ra cửa. Ngay lúc tôi tính mở cửa thì tôi ba tôi nói nhỏ. “Ba cũng muốn gặp cô Savannah cho biết mặt.” Ổng nói nhỏ quá, tôi nghe chữ còn chữ mất.

Khi tôi tới chỗ ở của Savannah thi trời vẫn còn sáng và mặt trời còn chiếu những tia nắng xuyên qua nước. Bước ra khỏi xe tôi mới cảm thấy mình hồi hộp. Không nhớ là lần sau cùng là hồi nào mà một cô gái làm tôi hồi hộp như vầy, nhưng tôi không thể gạt ra khỏi đầu cái ý tưởng là biết đâu đã có gì thay đổi giữa hai đứa. Cũng không biết lí do vì sao mà tôi lại hồi hộp như vầy; chỉ biết là tôi sẽ không biết làm cái giống gì đây nếu những nỗi lo của tôi trở thành sự thật.

Tôi chẳng buồn gõ cửa và bước thẳng vô. Phòng khách trống lổng, anh em tụ lại phía sàn sau nhà như thường lệ. Tôi bước ra và hỏi thăm Savannah thì có người nói là nàng ở ngoài bờ biển.

Tôi bước nhanh ra bờ biển và giựt mình ớn lạnh khi thấy Savannah ngồi kế bên mấy đụn cát, bên cạnh Randy, Brad và Susan. Nàng chưa thấy tôi, và tôi nghe nàng cười về chuyện gì đó mà Randy đang nói. Nàng và Randy nhìn cũng đẹp đôi như là Brad và Susan vậy. Tôi biết là không phải vậy, rằng là hai người có lẽ chỉ nói về chuyện cái nhà mà cả đám đang xây hay là chia xẻ ít kinh nghiệm về mấy ngày qua, nhưng tôi cũng không thích cái kiểu thân mật như vậy. Cũng như tôi không thích cái cảnh nàng ngồi sát bên Randy giống như là nàng thường ngồi sát bên tôi vậy. Tôi đứng đó, thắc mắc không biết là nàng có nhớ đến cái hẹn đi chơi tối nay, nhưng nàng mỉm cười khi thấy tôi làm như là không có gì lộn xộn.

“Anh mới tới hả,” nàng nói. “Em mới lo lo là không biết chừng nào anh lại.”

Randy cười hỉ hả. Mặc dù lời nàng chào tôi, Randy làm như là một kẻ chiến thắng. Đúng là vắng chủ nhà gà mọc đuôi tôm.

Savannah đứng dậy và đi khoan thai về phía tôi. Nàng mặt cái áo thun trắng sát nách, cái váy vải nhẹ lắc qua lắc lại khi nàng bước đi. Tôi nhìn thấy vai nàng rám nắng do làm việc cả ngày ngoài trời. Khi tới gần bên tôi, nàng nhón gót và hôn lên má tôi.

“Hi,” nàng nói, đưa tay ôm vòng eo tôi.

‘Hi.”

Nàng ngửa người ra một chút, như là để coi mặt tôi ra sao. “Mới có hai ngày mà coi bộ anh nhớ em dữ,” nàng nói, giọng chọc tôi.

Như thường lệ, tôi không biết trả lời sao, và nàng nháy mắt chọc tôi về việc tôi câm như hến không dám thú nhận điểm này. “Có lẽ em cũng nhớ anh nữa,” nàng nói thêm.

Tôi đặt tay lên bờ vai trần của nàng. “Mình đi được chưa?”

“Dạ, em chờ nãy giờ,” nàng nói.

Hai đứa tôi bước về chỗ đậu xe, tôi nắm lấy tay Savannah, bàn tay mềm ấm làm cho tôi thấy trên thế giới này mọi chuyện đề đẹp đẽ.

Tôi xâm mình, vươn thẳng người lên. “Tôi thấy cô nói chuyện với Randy,” tôi nói, rán giữ giọng bình thường. Nàng siết nhẹ tay tôi. “Vậy hả?”

Tôi nói thêm. “Tôi đoán là trong lúc làm việc chung cô và Randy nói chuyện với nhau và hiểu nhau nhiều hơn.”

“Đúng vậy. Mà em đoán cũng đúng nữa. Randy cũng dễ thương. Sau khi xong cái vụ xây nhà thiện nguyện này thì anh chàng sẽ lên New York làm thực tập sáu tuần ở Morgan Stanley.”

“Hmm,” tôi ầm ừ.

Nàng cười. “Bộ anh ghen hay sao vậy.”

“Đâu có.”

“Tốt,” nàng nói, bóp nhẹ tay tôi lần nữa. “Bởi vì không có gì để mà ghen với tuông hết.”

Tôi nuốt từng chữ của câu nói của nàng. Nàng không phải ra câu này, nhưng nghe nói thì vẫn yên bụng hơn. Tới xe, tôi mở cửa cho nàng.

“Tôi tính rủ cô lại Oysters,” tôi nói. “Đó là một nightclub hơi xa bờ biển một chút. Nhưng về khuya sẽ có ban nhạc sống, và mình muốn khiêu vũ cũng được.”

“Trời còn sớm, mình làm gì bây giờ?”

“Đi dạo dọc bờ biển được không?”

“Hmmm… để lúc khác đi.”

Coi bộ là Savannah đã tính kế gì trong đầu nàng rồi. “Ý cô muốn đi đâu thì tụi mình đi.”

Nàng hồ hởi phấn khởi liền. “Em muốn mình lại thăm ba anh.”

Tôi tưởng mình nghe lộn. “Thiệt không?”

“Dạ, thiệt mà,” nàng nói. “Ghé thăm một chút xíu rồi kiếm gì đó ăn xong đi khiêu vũ.”

Thấy tôi ngần ngừ, nàng đặt tay lên vai tôi. “Chiều em đi mà.”

Thiệt tình tôi thấy hơi bực mình, nhưng cái kiểu nàng hỏi như vậy thì làm sao mà từ chối. Chắc là tôi thì quen cái kiểu nghe lời nàng rồi, nhưng thì giờ là vàng bạc, tôi muốn đi chơi riêng với nàng cả buối tối. Tôi cũng không hiểu tại sao nàng lại muốn lại thăm ba tôi tối nay, ngoại trừ là nàng không hăng hái về cái chuyện hai đứa đi chơi riêng với nhau như là tôi muốn vậy. Nghĩ tới đây tự nhiên tôi thấy rầu thúi ruột. Tuy nhiên nàng vẫn vui vẻ như thường, kể chuyện huyên thuyên về những chuyện đã làm được trong hai ngày qua. Ngày mai cả đám sẽ bắt đầu bỏ cửa sổ vô. Té ra là Randy đã làm việc kế bên nàng cả hai ngày qua. Hèn chi giữa hai người chẳng có được “một tình bạn mới”, theo kiểu như nàng nói.  Tôi bảo đảm là nếu là Randy kể chuyện này thì anh chàng sẽ nói khác đi.

Hai đứa tôi về tới nhà, đậu xe lại, tôi để ý là đèn trong phòng làm việc của ba tôi còn sáng. Tôi tắt máy, lắc chùm chìa khóa trước khi mở cửa bước xuống xe.

“Tôi đã nói rồi, ông già là người ít nói.”

“Dạ,” nàng nói. “Nhưng chắc không sao đâu, em chỉ muốn gặp thăm ổng một chút thôi.”

“Vì lý do gì vậy?” tôi hỏi. Tôi biết là câu hỏi mình không được êm dịu cho lắm, nhưng không rán được.

“Bởi vì,” nàng nói, “Gia đình anh chỉ có ba anh và anh. Và ba là người nuôi anh khôn lớn.”

Sau khi ba tôi qua khỏi cái cơn shock về việc tôi và Savannah ghé lại thăm ổng và khi đã giới thiệu này nọ xong xuôi, thì ba tôi vuốt mái tóc lưa thưa của ổng và nhìn xuống đất.

“Cháu xin lỗi là đã không phôn trước, nhưng xin bác đừng la anh John,” nàng nói. “Lỗi là ở cháu.”

“Ồ”, ba tôi nói. “Không có sao đâu.”

“Cháu lại có làm phiền gì bác không?”

“Không, không đâu.” Ba tôi nhìn lên, xong nhìn xuống lại sàn nhà. ‘Hân hạnh được gặp cháu,” ba tôi nói.

Trong một lúc cả ba người đứng trong phòng khách, không ai nói với ai một lời.  Savannah cười thân thiện, nhưng tôi không chắc là ba tôi có để ý tới.

“Cháu có muốn uống gì không?” ba tôi hỏi, dường như ổng mới giựt mình nhớ ra mình là chủ nhà.

“Dạ thưa bác, không ạ,” nàng nói. “Anh John nói cho con biết là bác sưu tầm tiền cắc nhiều lắm.”

Ba tôi quay nhìn tôi, như thể là ổng không biết là có nên trả lời hay không. “Thì cũng cho vui vậy mà,” ba tôi nói.

“Có phải tụi cháu làm bác phải bỏ làm việc ngang nửa chừng?” nàng hỏi, giọng hơi tọc mạch như là có lần nói với tôi vậy. Tôi ngạc nhiên khi nghe ba tôi cười, không lớn cho lắm, nhưng cũng là cười. Thiệt là một điều kỳ diệu.

“Không, không đâu. Bác chỉ coi qua mấy đồng bạc mới nhận được hôm nay.”

Khi nói tôi cảm thấy là ba tôi rán coi thử phản ứng của tôi ra sao. Savannah hoặc là không để ý tới, hoặc là giả bộ không biết. “Vậy hả?” nàng hỏi, “đồng tiền loại nào vậy?”

Ba tôi chuyển người từ chân này qua chân kia. Rồi, tôi kinh hoàng thấy ba tôi nhìn nàng và hỏi: “Cháu có muốn coi không?”

Tụi tôi ở trong phòng làm việc của ba tôi bốn chục phút. Phần lớn thời gian này tôi ngồi nghe ba tôi kể mấy câu chuyện mà tôi thuộc nằm lòng. Như những người sưu tầm chuyên nghiệp khác, ba tôi chỉ giữ một ít ở nhà, và tôi không biết là ổng giữ cả bộ sưu tầm ở đâu nữa. Lâu lâu một vài tuần ổng thay đổi, đem tiền mới vô, lấy tiền cũ ra. Thông thường không bao giờ ba tôi chưng ra quá hơn hai tá và không có đồng nào giá trị, nhưng tôi nghĩ là ổng có đem khoe đồng xu Lincoln rẻ rề thì Savannah cũng không biết.   Nàng hỏi cả tá câu hỏi về mấy chuyện mà tôi hay mấy cuốn sách phổ thông về sưu tầm tiền cắc đều trả lời được. Nhưng từ từ những câu hỏi  của nàng trở nên đa dạng hơn. Chẳng hạn thay vì hỏi tại sao một đồng tiền lại có giá trị thì nàng lại hỏi ba tôi tìm ra nó khi nào và ở đâu, và nàng lắng nghe chăm chú chuyện những chuyến đi nhàm chám cuối tuần của thời thơ ấu của tôi qua những nơi như Atlanta và Charleston, Raleigh và Charlotte.

Ba tôi nói rất nhiều về những chuyến đi này, ít ra là nói cho ổng. Ổng vẫn còn cái kiểu ngưng lại một hồi rồi mới tiếp tục, nhưng trong bốn chục phút này, coi bộ ổng nói nhiều hơn là nói với tôi từ lúc tôi về nhà tới giờ. Từ chỗ tôi ngồi, tôi có thể thấy cái đam mê thể hiện trên mặt ba tôi như nàng nói đến, cái đam mê tôi thấy đã cả ngàn lần, mà nó không làm thay đổi cái nhìn của tôi về ba tôi là ông dùng chuyện sưu tầm để trốn đời chớ không phải để sống với đời. Tôi không nói chuyện tiền cắc nữa vì tôi muốn nói chuyện khác; ba tôi không nói chuyện tiền cắc nữa vì ổng biết tôi không thích nhưng lại không biết nói chuyện gì khác.

Tuy vậy…  Ba tôi sống hạnh phúc, và tôi biết. Tôi có thể thấy ánh mắt sáng rực của ổng khi nhìn một đồn tiền, chỉ ra dấu đúc, dấu sắc sảo của dấu ấn, hay giá trị của đồng tiền sẽ khác ra sao nếu nó có mũi tên thay vì vòng hoa. Ổng cho Savannah coi những đồng tiền mẫu, đồng tiền làm ở West Point, mấy món mà ổng thích sư tầm. Ba tôi lấy ra cái kiếng phóng đại để chỉ cho Savannah mấy chỗ khuyết, và khi Savannah cầm cái kiếng tôi thấy khuôn mặt của ba tôi thay đổi hẳn. Mặc dù ghét ba cái vụ tiền cắc này, nhìn thấy ba tôi vui tôi cũng vui theo.

Nhưng ba tôi là ba tôi, và trên đời không có phép nhiệm mầu nào. Sau khi cho Savannah coi hết mấy đồng tiền và nói cho nàng nghe ổng sưu tầm ra sao, ba tôi nói chuyện càng lúc càng cà giựt. Ổng bắt đầu lập đi lập lại, và khi nhận ra như vậy ổng lại càng cà giựt hơn. Tới một lúc, chắc Savannah cũng nhận thấy ba tôi không thoải mái nữa, nàng đưa tay chỉ vô mấy đồng tiền trên bàn và nói. “Cám ơn bác. Cháu học được rất nhiều hôm nay.” Ba tôi mỉm cười với vẻ mệt mỏi. Tôi nghĩ là đã đến lúc kiếu từ.

“Cám ơn ba, những có lẽ đã tới lúc tụi con phải đi.” tôi nói.

“Oh… được rồi.”

“Cháu rất là vui được lại tăm bác.”

Ba tôi nhún vai lần nữa, Savannah chồm người tôi ôm ông.

“Để bữa nào cháu lại thăm bác nữa.” Nàng nói nhỏ, cái kiểu ba tôi ôm nàng làm tôi nhớ lại những cái ôm cho có mà tôi nhận lúc còn nhỏ. Tôi thắc mắc không biết nàng có cảm thấy gượng gạo như là ba tôi không.

Lên xe ra về, Savannah đắm chim trong suy nghĩ. Tôi muốn hỏi nàng nghĩ sao về ba tôi nhưng không chắc là mình muốn nghe câu trả lời. Tôi biết là hai cha con không hạp nhau nhưng mà Savannah đúng khi nói trong nhà chỉ có hai cha con và ba tôi la người nuôi tôi khôn lớn. Tôi  có thể phàn nàn ổng nhưng không muốn nghe người khác làm như vậy.

Tuy nhiên, tôi không nghĩ là nàng sẽ chê bai gì, đơn giản vì đó không là bản chất của nàng, khi quay lại nàng mỉm cười.

“Cám ơn anh đã chở em tới thăm ba anh, ” nàng nói. “Ba anh rất là… cởi mở.”

Tôi chưa bao giờ nghe ai nói ba tôi như vậy, nhưng tôi lại thích nghe như vậy. ” Tôi mừng khi thấy cô thích ổng.”

“Em thích thiệt mà,” nàng nói nghe có vẻ chân thành. “Ba anh… dễ chịu.” Nàng nhìn tôi chằm chằm. “Em nghĩ là em biết vì sao hồi nhỏ anh lộn xộn rồi. Ba anh coi bộ dễ dãi quá.”

“Ư`, ổng hơi dễ dãi thiệt.”

Nàng nhìn tôi. “Và anh chàng trẻ tuổi lộn xộn lờn mặt.”

Tôi cuời. “Ừ, đại khái là vậy.”

Nàng lắc đầu. “Đáng lẽ anh phải hiểu biết hơn một chút.”

“Thì hồi đó còn nhỏ mà.”

“A, cứ đem chuyện con nít ra mà đổ lỗi hoài đâu có được.. Như em hồi xưa còn nhỏ nhưng đâu có lợi dụng ba má em dễ dãi.”

“Thì đúng rồi, cô là đứá con hoàn hảo mà. Tôi nhớ là cô nói như vậy.”

“Anh chọc em phải không?”

“Không, anh nói thiệt.”

Nàng tiếp tục “chiếu tướng” tôi, xong kết luận, “Đúng là anh nói chọc em.”

“Được rồi, chỉ chọc một chút thôi.”

Nàng suy nghĩ về câu trả lời của tôi. “Thì em cũng đáng được khen như vậy chớ bộ. Nhưng mà nói cho anh biết, em cũng đâu có hoàn hảo 100% đâu.”

“Ủa vậy sao?”

“Dĩ nhiên là không. Em còn nhớ rõ ràng là hồi lớp bốn có lần làm bài tập em chỉ được điểm B.”

Tôi giả bộ ngạc nhiên. “Làm gì có chuyện đó, tôi không tin.”

“Thiệt mà.”

“Bị như vậy làm sao cô hồi phục lại được?”

“Thì làm sao nữa?” Nàng nhún vai. “Em tự hứa với mình là sẽ không bao giờ để xảy ra chuyện như vậy nữa.”

Tôi tin nàng. “Cô đói bụng chưa?”

“Tưởng là anh không thèm hỏi.”

“Cô muốn ăn gì?”

Savannah đưa tay nắm tóc nàng lại như đuôi gà rồi thả ra. “Tự nhiên em thấy thèm một cái cheeseburger.”

Nghe nàng nói tôi giựt mình trong bụng, không làm sao tin được là nàng hạp ý với tôi quá cỡ như vậy.

 
Nguyễn Sĩ Hạnh phỏng dịch

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up