phỏng dịch truyện Dear John của Nicholas Sparks

Mấy thùng gỗ cứng làm tôi tự trách mình nhưng Savannah coi bộ không để ý tới. Hay là giả bộ không để ý tới. Nàng dựa vô cái thùng gỗ sau lưng, thấy coi bộ không êm tí nào nên ngồi thẳng lại.

“Xin lỗi,” tôi nói, “tôi tưởng là ngồi cũng êm.”

“Không sao đâu. Hai cẳng em mỏi nhừ và hai bàn chân thấy nhức. Được như vầy là tốt lắm rồi.”

Đúng vậy, tôi nghĩ trong đầu. Rồi tôi nhớ lại mấy đêm đứng gác, khi tôi tưởng tuợng ra là mình ngồi bên cạnh người đẹp trong mơ và cảm thấy mọi chuyện trên đời đều tốt đẹp. Bây giờ tôi mới biết là mình thiếu thốn cái gì trong mấy năm qua. Khi tôi cảm thấy đầu của Savannah dựa lên vai mình, tôi ước là mình không là một tên lính chiến, không phải đóng quân ở tận bên Đức. Tôi ước là mình đã chọn một đường đi khác, để giờ này tôi có thể ở gần nàng, học đại học ở Chapel Hill, để mùa hè đi xây nhà, cưỡi ngựa với nàng.

“Không nghe anh nói gì hết,” tôi nghe nàng nói.

“Xin lỗi,” tôi nói. “Tối nay tự nhiên tôi suy nghĩ đủ thứ chuyện.”

“Hi vọng là chuyện tốt.”

“Ừa, toàn chuyện tốt.” Tôi nói.

Savannah chuyển thế ngồi, tôi cảm thấy chân nàng quẹt đụng chân tôi. “Em cũng vậy. Nhưng em nghĩ về ba anh,” nàng nói. “Có phải ba anh lúc nào cũng vậy, như tối nay? E lệ và nhìn tránh chỗ khác khi nói chuyện với người khác?”

“Ừ,” tôi nói. “Vì sao cô hỏi.”

“Em chỉ tò mò vậy thôi,” nàng nói.

Cách chừng một thước, ngoài trời làm như cơn bão tới đỉnh cao vì một lượt mưa nữa đổ ào xuống như trút nước. Mưa rớt chung quanh nhà như thác nước. Sét nháng lên, như ngay trên đầu, và sấm thì nổ đì đùng như súng đại bác. Tưởng tượng như mà nhà có cửa sổ thì chắc là cũng rung rinh theo.

Savannah xích lại gần hơn, tôi quàng tay qua nàng. Nàng ngồi hai chân chéo lại ở mắt cá và dựa vào tôi, tôi cảm thấy cứ nồi như vầy hoài suốt đời cũng được.

“Anh khác với những người đàn ông con trai em quen biết,” nàng nhận xét, giọng thì thầm và âu yếm bên tai tôi. “Trưởng thành hơn, không… dỏm.”

Tôi mỉm cười, khoái chí vì những gì nàng nói. “Còn kiểu tóc nhà binh và xâm mình nữa chớ.”

“Tóc nhà binh thì được, nhưng xâm mình thì… thôi kệ được cái này mất cái kia mà.”

Tôi hích nàng và giả bộ như là bị đụng chạm tự ái. “Nếu biết cô không thích thích thì tôi đâu có xâm mình làm chi.”

“Xạo, không tin anh được,” nàng nói bào chữa. “Nhưng mà xin lỗi anh, đúng ra em không nên nói như vậy. Đúng ra thì em nói cho em, như là nói em đi xâm mình cho mình vậy. Mấy hình xâm trên người anh làm anh thấy ngầu ra, nhưng lại thấy hạp với anh.”

“Hạp ra sao?”

Nàng chỉ vô mấy hình xâm trên người tôi, từng cái một, bắt đầu với cái chữ Tàu. “Hình này cho thấy anh sống cho mình và không phải lúc nào cũng để ý tới người khác nghĩ ra sao về mình. Cái huy hiệu đơn vị chứng tó là anh hãnh diện về chuyện anh đang làm. Còn hàng rào dây kẽm gai…. chắc là ý nói về những ngày nổi loạn trước khi đi lính.”

“Cái lý lịch về tâm lý này thiệt là tường tận. Mới nghe qua tưởng như là mọi chuyện xảy ra như ý tôi tính trước.”

“Em đang tính học thêm vài môn về tâm lý học.”

“Tôi tưởng là cô đã đậu rồi chớ.”

Mặc dầu gió thổi mạnh hơn nhưng mưa thì dịu dần. “Anh có thương ai bao giờ chưa?” Savannah hỏi, đổi đề tài bất thình lình. Câu hỏi nàng làm tôi ngạc nhiên. “Hỏi gì mà như trên trời rớt xuống vậy.”

“Em nghe người ta nói nói là thay đổi bất chừng làm người đàn bà thêm huyền bí.”

“Vậy sao. Nhưng để trả lời câu hỏi của cô thì tôi không biết.”

“Sao lại không biết?”

Tôi ngần ngừ, rán tìm cách trả lời. “Tôi có cặp với một cô gái mấy năm trước, lúc đó tôi thấy là mình thương cổ thiệt. Ít ra là tôi nghĩ như vậy. Nhưng bây giờ, nghĩ lại, tôi không chắc cho lắm. Tôi lo cho cổ và thích lúc nào cũng thích đi chơi với cổ. Nhưng khi không ở gần bên nhau thì tôi chẳng bao giờ nhớ tới cổ cả. Tụi tôi cặp nhau, nhưng không phải là thương nhau, không biết nói vậy có đúng không.”

Nàng suy nghĩ về câu trả lời của tôi nhưng không nói gì. Tôi quay lại hỏi nàng. “Còn cô thì sao? Cô có bao giờ thương ai chưa?”

Mặt nàng sậu lại. “Chưa.”

“Nhưng cô nghĩ là cô đã yêu, giống như tôi vậy, đúng không?” Khi nàng hứ lại, tôi tiếp tục. “Trong tiểu đội đôi khi tôi cũng phải dùng tâm lý một chút. Trực giác cho tôi biết là cô cũng có bồ trong quá khứ.”

Nàng mỉm cười nhưng có chút buồn rầu trong khóe mắt. “Em biết là trước sau gì anh cũng đoán ra được.” Nàng nói thấp giọng. “Nhưng để trả lời câu anh hỏi thì dạ có. Em có quen một người hồi còn học năm thứ nhứt.”

“Cô có chắc là cổ không thương anh chàng đó thiệt tình?”

Phải một lúc lâu nàng mới trả lời. “Không,” nàng lẩm bẩm. “Em không thương anh chàng đó.”

Tôi nhìn nàng chăm chú. “Nếu cô không muốn kể thì cũng không sao.”

“Không có gì,” nàng nói đưa tay ngắt lời tôi. “Nhưng đây là chuyện em không muốn nhớ, và cũng không muốn nói cho ai biết, kể cả ba má. Chuyện như người ta thường kể vậy mà. Cô gái quê lên tỉnh học đại học gặp một chàng đẹp trai học trên mấy lớp, lại là chủ tịch ban đại diện niên khóa. Anh chàng con nhà giàu đẹp trai, nhiều cô thích, và cô sinh viên năm thứ nhất thất kinh hồn vía vì mình lại lọt vào mắt xanh của anh chàng. Anh chàng đối xử với cô một cách đặc biệt, và cô biết là mấy cô bạn cùng lớp ganh tị với mình, cho nên cô cũng bắt đầu cảm thấy mình đặc biệt. Cô đồng ý đi dự một cái party với anh chàng ở một cái hotel ngoài phố với một vài cặp khác, mặc dù cô được cảnh cáo là anh chàng không tế nhị như bề ngoài, và trong thực tế anh chàng thuộc loại cặp bồ với ai cũng chỉ một thời gian ngắn, chỉ để tính là mình có được mấy cô bồ rồi, khắc một vạch lên thành giường cho mỗi cô.”

Nàng nhắm mắt lại, như là để lấy sức mạnh để kể tiếp. “Cô bỏ qua những lời khuyên của bạn bè, và mặc dù cô không uống rượu và anh chàng chỉ mời một li sô đa, cô cũng cảm thấy xỉn, và anh chàng đề nghị đưa cô quay lại khác sạn để cô có thể nằm nghỉ. Nằm nghỉ mới một chút là đã thấy anh chàng leo lên giường sờ soạng lên người cô tứ tung. Lúc đầu thì cô cũng thấy thích, nhưng một hồi thì chóng mặt quá, và lúc đó cô đâu có biết là có ai đó – hay chính anh chàng cũng không biết chừng – bỏ thứ gì đó trong li nước của nàng, và từ đầu chí đuôi mục đích của anh chàng là chỉ để tính thêm một cô bồ nữa, khắc thêm một vạch nữa lên thành giường.”

Nàng nói nhanh hơn, chữ sau chồng lên chữ trước. “Rồi anh chàng bắt đầu rờ mó ở ngực nàng, tuột váy cô xuống rồi xé luôn quần lót của cô ra. Anh chàng leo lên người cô, nặng quá cô đẩy ra không được, cảm thấy tuyệt vọng, cô chỉ mong anh chàng đừng làm tới nữa vì cô chưa bao giờ làm mấy chuyện này. Nhưng lúc đó thì cô đã chóng mặt quá rồi, nói không ra hơi làm sao mà kêu cứu cho được. Cũng may là lúc đó có một cặp khác ở cùng phòng bước vô, nên cô có dịp thoát ra, tay giữ váy tay chùi nước mắt, chạy sao mà vô tới được cái toilet ở chỗ tiếp tân của khách sạn. Cô trốn ở đó, ngồi khóc một mình. Có mấy cô khác chung nhóm vô toilet thấy cô tay thì giữ cái váy mà nước mắt nước mũi kèm nhèm, thay vì hỏi han giúp đỡ thì cươì nghẹo cô, là sao đi party này mà lại không biết tới mấy vụ này. Cuối cùng cô phải gọi điện thoại cho một người bạn trai, ông bạn lái xe một mạch tới nơi chở nàng về dùm. Ông bạn cũng tế nhị là trên đường về tránh né không hỏi cô một câu nào về những chuyện đã xảy ra.”

Tới lúc nàng nói xong thì tôi đã nổi giận đùng đùng. Tôi cũng không hiền từ thánh thiện gì với đàn bà con gái nhưng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện ép một cô leo lên giường với mình.

“Xin lỗi,” tôi chỉ mở miệng nói được hai chữ.

“Anh có làm gì đâu mà lỗi với phải.”

“Thì đúng vậy. nhưng tôi không biết nói sao. Trừ phi…” Tôi ngừng lại, và sau một chút thì nàng quay lại nhìn tôi. Nhìn nàng khóc không ra tiếng, nước mắt chảy dài trên hai má làm tôi muốn đứt ruột.

“Trừ phi gì?”

“Trừ phi cô muốn tôi ra tay dạy cho anh chàng ta một bài học.”

Nàng cười nhẹ buồn bã. “Anh có biết là biết bao nhiêu lần em muốn tự tay mình làm chuyện đó.”

“Để tôi,” tôi nói. “Cho tôi biết tên tay đó là xong ngay, không dính líu gì tới cô cả.”

Nàng bóp tay tôi. “Em biết là anh dám làm mà.”

“Tôi nói thiệt mà.”

Nàng cuời yếu ớt, trông vừa trẻ trung vừa có vẻ chán đời. “Em tin anh, cho nên không cho anh biết tên anh chàng đó là vậy. Cảm ơn anh đã lo cho em, em cảm động lắm.”

Tôi thích cái cách nàng nói, hai đứa ngồi bên nhau, nắm tay nhau trong im lặng. Mưa đã dứt hạt, tiếng radio nhà hàng xóm lại văng vẳng trở lại. Tôi không biết tên bài hát nhưng biết là nhạc jazz hồi xưa. Trong tiểu đội tôi có một thằng mê nhạc jazz như điếu đổ.

“Dù sao đi nữa,” nàng tiếp tục, “ý em nói là năm thứ nhứt khó khăn là vậy. Và đó là lý do tại sao em tính bỏ học. Ba má nghĩ là em nhớ nhà nên đòi vậy, nên mới không cho. Nhưng rồi mọi chuyện cũng không đến nỗi nào, em học được vài điều về chính mình. Rằng là mình có thể trải những chuyện khó khăn như vầy mà vẫn sống sót. Em biết là chuyện có thể tệ hơn nữa, nhưng lúc đó như vậy là cũng đủ làm cho em chết lên chết xuống rồi. Và em học được một bài học để đời từ đó.”

Khi Savannah nói xong, tôi chợt nhớ tới một chuyện. “Có phải Tim là người lại chở cô về bữa tối đó không?”

Nàng nhìn lên, giựt mình.

“Thì đâu có ai nữa để cô gọi.” Tôi nói như cắt nghĩa.

Nàng nhún vai.” Dạ, thì anh nói cũng đúng. Tim rất là tốt. Cho tới bây giờ ảnh cũng không hỏi chuyện bữa đó ra sao, mà em cũng không nói. Nhưng kể từ đó ảnh luôn có vẻ che chở em, và em thấy vậy cũng tốt.”

Hai đứa im lặng, tôi nghĩ về long can đảm của nàng, không phải chỉ ngay đêm đó, mà còn sau đó nữa. Nàng mà không nói thì tôi sẽ chẳng bao giờ đoán được. Tôi ái mộ nàng là dù gặp những chuyện lộn xộn như vậy mà nàng vẫn còn nhìn đời lạc quan vô cùng.

“Tôi hứa là sẽ luôn luôn lịch sự đường hoàng.”

Nàng quay lại nhìn tôi. “Anh nói về chuyện gì vậy?”

“Đêm nay, đêm mai, lúc nào cũng vậy. Tôi không như những tên mất dạy này.”

Nàng dơ một ngón tay vuốt dọc theo cằm tôi, và tôi thấy da thịt mình bị kích thích dưới ngón tay nàng. “Em biết,” nàng nói nghe như hờn dỗi. “Không thôi ai mà dám ngồi với anh giờ này ở đây.”

Giọng nàng dịu dàng, và một lần nữa tôi cố đè nén cái ước muốn được hôn lên môi nàng. Nàng đâu có cần một nụ hôn, ít ra là ngay lúc này, mặc dù không dễ gì để tôi gạt qua một bên cái ước muốn này.

“Anh có biết là Susan nói gì sau cái đêm đầu tiên mình gặp nhau? Sau khi anh về và em nhập bọn với mấy người đó.”

Tôi chờ nàng nói tiếp.

“Nó nói là nhìn anh thấy phát sợ. Làm như anh là người sau cùng trên trái đất này mà nó muốn ngồi chung một mình.”

Tôi nhăn răng cười. “Nhiều người còn nói những điều tệ hơn nữa.” Tôi trấn an nàng.

“Không phải vậy đâu, anh không hiểu hết ý em. Lúc đó trong đầu em nghĩ là Susan nói không đúng, bởi vì lần đầu tiên lúc anh đưa cái túi xách cho em, em nhìn thấy lòng chân thật và sự tự tin ở anh, ngay cả thêm một chút dịu dàng nữa, nhưng không có gì đáng sợ cả. Nói ra thì khó tin nhưng em thấy như là em đã biết anh lâu lắm rồi.”

Tôi không trả lời nàng, quay ra nhìn phía đường. Dưới ánh đen đường sương bốc lên từ mặt đất, từ những gì còn lại của cái nóng ban ngày. Dế bắt đầu gáy đối đáp lẫn nhau. Tôi nuốt nước miếng, rán làm cho dịu cái cổ họng khô queo của mình. Tôi nhìn Savannah, rồi nhìn lên trần nhà, xong nhìn xuống dưới chân mình, cuối cùng nhìn lại Savannah. Savannah bóp nhẹ tay tôi, tôi thở run run, ngạc nhiên với chính mình là chỉ trong mấy ngày phép bình thường, về lại một nơi chốn bình thường, tôi lại gặp và thương một người con gái đặc biệt tên Savannah Lynn Curtis.

Savannah nhìn thấy điệu bộ tôi và hiểu lầm. “Xin lỗi là em đã làm anh khó chịu,” nàng thì thầm. “Đôi khi em hay nghĩ gì nói nấy mà không nghĩ tới việc những lời mình nói sẽ đụng chạm người khác.”

“Cô đâu có làm cho tôi khó chịu,” Tôi nói, đưa tay xoay mặt nàng lại hướng về tôi. “Chỉ vì hồi xưa giờ chưa có ai nói với tôi những điều như vậy.”

Tôi hầu như là ngừng lại, nhưng biết là nếu ngừng lại thì cái cơ hội này sẽ qua mất, và tôi sẽ không có dịp tỏ bày cái tình của tôi đối với nàng.

“Cô đâu biết là mấy ngày qua có ý nghĩa với tôi như thế nào,” tôi bắt đầu. “Quen cô là chuyện tốt đẹp nhứt tôi từng có được trong đời.” Tôi ngần ngừ một chút, biết là nếu ngừng lại thì sẽ không bao giờ có dịp để nói nữa. “Anh yêu em,” tôi nói nhỏ.

Tôi luôn luôn nghĩ là lời tỏ tình thì không dễ gì mà nói ra, nhưng nói ra rồi thì mới thấy cũng không khó khăn gì.Cả đời tôi chưa bao giờ tôi thấy bảo đảm về chuyện gì hết, cho nên tôi cũng chỉ hi vọng vậy thôi về cái chuyện một ngày nào đó nàng đáp lại câu yêu người. Điều quan trọng đối với tôi là tình yêu là của tôi cho nàng, vô điều kiện, và không trông chờ đáp lại.

Ngoài trời bắt đầu lành lạnh, những vũng nước lấp lánh dưới ánh trăng. Mây bắt đầu tan để lộ ra một vài ánh sao lấp lánh, như thể để nhắc nhở cho tôi nhớ những lời mình vừa nói.

“Có bao giờ anh tưởng tượng ra,” nàng nói giọng phân vân , “là hai đứa mình gặp nhau quen nhau như vầy không?”

“Không.” Tôi trả lời.

“Em sợ.”

Tôi chợt thấy bao tử tôi giựt một cái đau điếng, nhìn qua thấy nàng coi bộ tỉnh queo.

“Em không phải trả lời lại,” tôi nói. “Không phải anh nói ra để mà cho em trả lời lại -”

“Em biết,” nàng chận tôi lại. “Anh hiểu lầm ý em. Em đâu có sợ vì anh nói yêu em. Em sợ vì em cũng muốn nói như vậy. John, em yêu anh.”

Cho tới bây giờ tôi cũng không nhớ lại hết mọi chi tiết. Vừa nói xong nàng dựa sát người vô tôi. Trong chớp nháy tôi phân vân, sợ hôn nàng sẽ làm tan mất những giây phút nhiệm mầu mà hai đứa tôi đang mê muội, nhưng không kịp nữa. Khi môi nàng chạm môi tôi, tôi biết rằng dù có sống tới một trăm tuổi, dù có đi chơi cả một trăm quốc gia, thì cũng không có gì có thể so sánh với nụ hôn đầu trên đôi môi của một người con gái mà tôi yêu thương và biết rằng tình mình sẽ mãi mãi.

 
Nguyễn Sĩ Hạnh phỏng dịch

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up