Bình yên, màu xanh mới

Sáng nay
tôi bước những bước chân thật xanh
và thật bình yên
trên ngọn đồi phía sau nhà.

Đi về đi ở đi đi…

Đích đến của đường về không còn là một nơi chốn thỏa mãn cảm giác tìm kiếm cái thân thuộc, mà là một chỗ an trú sau cùng. Tôi lang thang giữa Sài Gòn kể ra cũng đã hai mươi...

Ngày Giỗ Ba

Hôm nay ngày giỗ Ba! Mới đó mà cũng gần 50 năm rồi. Mỗi lần giỗ Ba, nhang khói ngập trời cả thành phố Huế. Gần 6000 anh linh, nạn nhân của một cuộc tàn sát đẫm máu, vất...

Kỷ Niệm Về Một Kịch Thơ Đêm Cuối Năm Xa Nhà

Đã 43 năm rồi, mà hình ảnh kỷ niệm vẫn còn hiển hiện trong đầu mỗi khi Tết đến. Tết năm Bính Thìn đó (1976), chúng tôi chỉ mới xa nhà hơn 6 tháng, sau cái ngày 15.6.1975, xách...

vô danh

khi mà không còn một danh xưng gì để gọi
thì lấy gì để phân biệt giữa sống chết
đúng sai
phải trái

Bóng đổ một mình

Trong căn nhà nhỏ ấy, không biết gia đình họ đã sống ở đó từ lúc nào, có lẽ đã lâu lắm rồi từ khi bà còn trẻ. Khi chúng tôi dọn đến nơi đây, chỉ thấy có một...

Alum Rock ♦ quạ và người ♦ ở xa

Núi đồi khô cháy ngút tầm
Cỏ non đã mọc sau vài lần mưa
Hôm nay nắng đẹp giữa trưa
Ta đi vào núi núi vừa lên men

những hạt đậu ♦ nỗi buồn sắc tộc ♦ gió hú

một cơn trốt kinh thiên
hạt đậu bay tứ tán
hạt rớt vào dung nham
hạt bay qua đất sáng

Leo núi ♦ Đêm, trở về miền bắc ♦ Tinh khôi

Bốn người bạn leo núi
Bốn đứa bé Qui Nhơn
Sau gần nửa thế kỷ
Những gốc sồi cổ thụ

Nghệ thuật sống sót

(Địa phủ phát hành cho những linh hồn lỡ lấy vé đầu thai làm người Kỳ Cục) 1. Nói chuyện ăn trước, bởi có thực mới giựt được tùm lum. Ở Kỳ Cục, không ăn thì chết đói, ăn thì...

BÀI MỚI