Hôm qua đi ngang đường Nguyễn Văn Thoại
Tôi thấy căn phòng những ngày cuối cùng
Những khuôn mặt ngác ngơ thất tán
Sài Gòn giờ phút lâm chung
...
một đám đông vĩ cuồng
bánh tét dài cây số
tô phở nhất hành tinh
tượng Phật cả ngàn tấn
...
Những viên gạch Tháp Chàm
Tử Cấm Thành Nguyễn Nhạc
Những bóng ma Đồ Bàn
Những vương triều đã mất
...
lẫn lộn
giữa hư và thực
làm ta chợt thức
giữa đêm
...
răng và lưỡi
nói với nhau bằng nước bọt
nóng hầm hập
tôi run khan
...
không có gì hết cả
không có chiếc dù nào
những mái đầu lạnh giá
mưa đổ từ trời cao
...
khúc ruột ngoài ngàn dặm
thương biết mấy cho vừa
còn khúc ngay trong bụng
lại chính là ruột thừa
...
không ngày tức là đêm
không mưa tức là nắng
không trắng tức là đen
không đèn tức là tối
...
ma dẫn lối
quỷ đưa đường
một thằng ăn cướp
tự chường mặt ra
...
ta đứng đâu trên thế giới này
chẳng còn ai nữa để sánh vai
trên đường nhập nhoạng vài bóng tối
những hình u ám, chẳng còn ai
...