Nếu ngày mai tận thế
Về đâu những chuyến đi
Chân trời hay góc bể
Mà em luyến lưu gì
...
Dấu môi còn đỏ áo anh
Tối hôn nhau sớm đã thành xa xăm
Chia tay mới đó, mười năm
Ta như thân ngựa ốm nằm trơ xương
...
em bây giờ như một dòng sông nơi anh tắm mát một thời tuổi nhỏ em ra đi anh hoài nghi loài người từ đó và triết lý sắc sắc không không cũng từ đó khởi thành ...
Ta lơ mơ trên bản thảo đời mình bao lần viết bao lần dập xóa nhiều lúc trông nét chữ mình rất lạ trang giấy bây giờ em nhận ra ta không ...
Quê hương mưa trắng đất trời
Người đời mắt trắng khổ tôi một ngày
Ngược xuôi rồi cũng trắng tay
Trở về sương gió trắng vai áo mình
...
Sầu thân thế hằn lên mắt mỏi
Đợi nhau hoài tay nhẹ như sương
Có phải người về thu khăn gói
Thôi, ta xin làm một con đường
...
Từ em con sáo sang sông
Nay tôi về lại Phú Phong đợi đò
Dò sông dò bể dễ dò
Câu ca dao cứ vòng vo trong lòng
...
Muốn ăn bánh ít lá gai
Câu ca như tiếng thở dài trong ta
Điều hôm trước chẳng nói ra
Để trăm năm mãi sương sa mịt mùng
...
Trường Sơn, hề, chiều ta ngồi hát
Vỡ hư không, hề, khúc cuồng ca
Em một phương, hề, dòng Lệ nhạt
Ta một trời, hề, cõi xót xa
...
Mùa Thu, sương tan nhanh bờ giậu
Nỗi hàn mặc vội áo ra đi
Nước mắt rớt sầu quanh tay áo
Thấm ướt lòng chia ly, chia ly
...