Huỳnh Minh Lệ
147 Bài viết
Huỳnh Minh Lệ
cục đường ngoan cố
cục đường ngoan cố
chẳng chịu hòa tan
khăng khăng cái ngố
chân đi hai hàng
chẳng chịu hòa tan
khăng khăng cái ngố
chân đi hai hàng
Huỳnh Minh Lệ
vùng trũng
hàng năm cứ sau tết nguyên đán
những đoàn người lếch tha lếch thết
theo những chuyến xe đò
thiên cư từ miền tây sang miền đông để kiếm cơm
những đoàn người lếch tha lếch thết
theo những chuyến xe đò
thiên cư từ miền tây sang miền đông để kiếm cơm
Huỳnh Minh Lệ
dòm
những cặp mắt thom lom
dòm vào trong kẹt cửa
dòm vào cái túi đựng tiền lẻ
của những người bán vé số bán rau
dòm vào trong kẹt cửa
dòm vào cái túi đựng tiền lẻ
của những người bán vé số bán rau
Huỳnh Minh Lệ
hề
những tên hề mạt hạng
“hoa sữa nở tháng năm
”trời nóng như chảo lửa
nước mắt trong hờn căm
“hoa sữa nở tháng năm
”trời nóng như chảo lửa
nước mắt trong hờn căm
Huỳnh Minh Lệ
bên kia sông
ai về,bất chợt bên kia sông
quê hương, một gánh nặng trong lòng
mười năm,hay còn hơn thế nữa
tàn tốt,còn gì để nói không ?
quê hương, một gánh nặng trong lòng
mười năm,hay còn hơn thế nữa
tàn tốt,còn gì để nói không ?
Huỳnh Minh Lệ
sấm rền
sáng ra hươ cuốc vài mươi cuốc
đất đã cằn khô quá xá rồi
gà gáy phương đông rền sấm động
bao giờ mới đón hạt mưa rơi !
đất đã cằn khô quá xá rồi
gà gáy phương đông rền sấm động
bao giờ mới đón hạt mưa rơi !
Huỳnh Minh Lệ
vùng đất mới
đùm bọc nhau hết cuộc đời này
nhớ ngày vác củi tận sông ray
leo lét ngọn đèn bên vách lá
bụi đỏ tung trời mí mắt cay
nhớ ngày vác củi tận sông ray
leo lét ngọn đèn bên vách lá
bụi đỏ tung trời mí mắt cay
Huỳnh Minh Lệ
30-04 nghe bolero
nước sông ngăn cách sơn hà
đưa em vào hạ đâu là ngày vui
trời cao ngó xuống sụt sùi
đêm buồn tỉnh lẻ nghe bùi lỗ tai !
đưa em vào hạ đâu là ngày vui
trời cao ngó xuống sụt sùi
đêm buồn tỉnh lẻ nghe bùi lỗ tai !
Huỳnh Minh Lệ
thời thổ tả
đám đông adua
hồi cha sanh mẹ đẻ đến bây giờ chưa từng nghe
jean paul sartre hay Françoise Sagan
vẫn ngày đêm lải nhải “nắng thủy tinh”, “nắng khuya chưa lên”, “một cõi đi về” ...
hồi cha sanh mẹ đẻ đến bây giờ chưa từng nghe
jean paul sartre hay Françoise Sagan
vẫn ngày đêm lải nhải “nắng thủy tinh”, “nắng khuya chưa lên”, “một cõi đi về” ...
Huỳnh Minh Lệ
lút cán ♦ quasimodo
bàn tay trót đã nhúng chàm
rửa đi rửa lại có làm sạch đâu
huống gì nhúng đã thật sâu
tim gan phèo phổi từ đầu đến chân !
rửa đi rửa lại có làm sạch đâu
huống gì nhúng đã thật sâu
tim gan phèo phổi từ đầu đến chân !