phỏng dịch truyện Dear John của Nicholas Sparks

Buổi tối ngày hôm sau tôi ra đứng trên cầu tàu chiêm ngưỡng mấy con cá heo đùa giỡn với ánh trăng trên biển và lo lắng trong bụng không biết Savannah có ra không. Tối hôm qua, sau khi ngồi cả mấy tiếng đồng hồ với ba tôi, nghe ổng khoe mấy đồng tiền, xong tôi lái xe ra biển. Bên cạnh tôi là tờ giấy có mấy chữ tôi viết cho Savannah, nhắn nàng gặp tôi ở cầu tàu. Tôi bỏ tờ giấy vô một bì thư và thảy vô trong xe củaTim. Tôi tin là Tim sẽ chuyển cho Savannah và sẽ không mở ra đọc dù anh ta có muốn làm như vậy cỡ nào đi nữa. Mặc dù chỉ mới biết Tim có mấy ngày nhưng tôi tin là Tim cũng như ba tôi là người tốt hơn tôi rất nhiều.

Không còn cách nào khác nữa để liên lạc với Savannah. Vì vụ đánh lộn nên bà con ở đó không muốn thấy tôi lại đó nữa; mà tôi cũng không muốn gặp lại Randy, Susan hay ai nữa. làm cho chuyện liên lạc với Savannah như chuyện lên trời vậy. Nàng không có điện thoại di động, mà tôi cũng có số điện thoại ở đằng chỗ nàng ở.  Cho nên gởi thư tay là cách duy nhứt.

Tôi hơi tùm bậy. Tôi làm quá, và tự biết lỗi mình. Không những với nàng mà còn đối với mấy tên kia nữa. Đáng lẽ ra tôi bỏ đi là êm chuyện rồi. Randy và mấy thằng bạn của nó ngay cả nếu tập tạ và xì bọt cách mấy cũng làm sao chơi lại lính chiến thứ thiệt như tôi. Nếu chuyện này mà xảy ra bên Đức thì tôi bị MP nhốt vô tù rồi. Chính phủ vốn không thích những tên học nghề của lính rồi đem ra đời mà quậy phá lung tung không dính dáng gì tới chuyện lính tráng cả.

Cho nên tôi gởi lá thư đi, rồi ngồi nhìn đồng hồ cả ngày, lo lắng không biết nàng có tới hay không. Giờ đây, giờ hẹn đã qua mà tôi vẫn cứ mong ngóng, và thở dài nhẹ nhỏm khi thấy bóng một cô gái ở xa xa. Cái dáng đi như vậy thì nhứt định là Savannah rồi. Tôi đứng dựa vào rào cản và chờ.

Savannah đi chậm lại khi thấy tôi, rồi ngừng lại trước mặt tôi. Không hun hít ôm iếc gì cả – bất thình lình cái vụ làm khách này làm tôi rầu quá cỡ.

“Em nhận mấy chữ của anh,” nàng nói.

“Em tới được thiệt là mừng.”

“Em phải lén đi để khỏi ai biết là ra gặp anh ở đây,” nàng nói. “Em nghe loáng thoáng là mấy người tính làm thịt anh nếu anh dám lại nhà lần nữa.”

“Anh xin lỗi,” tôi nói thẳng không nhập đề trực khởi lung khởi gì ráo.”Anh biết là em chỉ muốn giúp anh, và anh hiểu lầm.”

“Rồi sao nữa?”

“Anh xin lỗi là đã đánh Tim sặc máu. Tim rất là tốt, đúng ra là anh không nên đụng đâu đánh đó.”

Nàng nhìn tôi không chớp mắt. “Rồi sao nữa?”

Tôi chuyển thế đứng, biết rằng những gì tôi sắp nói ra không thiệt lòng cho lắm nhưng mà tôi chắc là nàng muốn nghe tôi nói ra. Tôi thở dài. “Anh cũng xin lỗi Randy, và mấy người khác nữa.”

Nàng tiếp tục chiếu tướng tôi. “Rồi sao nữa?”

Tôi ngạc nhiên. Tôi rán nghĩ cho cùng trước khi nhìn lại nàng. “Rồi…” Tôi nghẹn họng không nói tiếp được.

“Rồi sao nữa?”

“Rồi…” Tôi rán nhưng tìm không ra lời. “Anh không biết nữa,” tôi thú thiệt. “Nhưng còn bất kỳ thứ gì đi nữa thi cũng cho anh xin lỗi hết.” Mặt nàng lộ vẻ hiếu kỳ. “Có bao nhiêu vậy thôi sao?”

Tôi nghĩ về lời nàng nói và thú thiệt. “Anh cũng không biết nói gì nữa.”

Đâu khoảng chừng một nửa tíc tắc là tôi thấy dấu hiệu của nụ cười mỉm trên khuôn mặt nàng. Nàng đi lại gần tôi. “Bộ có bao nhiêu vậy thôi sao?” nàng lập lại, giọng êm dịu hơn. Tôi không nói gì. Nàng lại gần hơn, và làm tôi ngạc nhiên, vòng hai tay ôm lấy cổ tôi.

“Anh đâu cần phải xin lỗi,” nàng thì thầm. “Đâu có gì mà phải áy náy. Nếu là em thì chắc em cũng phản ứng như vậy.”

“Vậy thì tra khảo anh nãy giờ chi vậy?”

“Bởi vì,” nàng nói, “để coi anh có đúng như em nhận xét về anh lần đầu mình gặp nhau. Em biết anh là người tốt bụng.”

“Em vậy là sao?”

“Thì là như em nói vậy,” nàng trả lời. “Sau đêm đó, Tim thuyết phục được em là em không nên làm như vậy. Anh nói đúng. Em không đủ trình độ để chẩn đoán, nhưng cứ tự tin là mình làm được. Còn chuyện lộn xộn ở bờ biển thì em thấy hết từ đầu chí đuôi. Đâu phải lỗi ở anh. Ngay cả vụ Tim bị ăn trầu cũng không phải lỗi ở anh, nhưng mà nghe anh xin lỗi thì cũng vui tai. Để mà biết rằng mai mốt anh cũng có thể làm được như vậy.”

Nàng dựa vô người tôi, và tôi nhắm mắt lại, trong lòng không muốn gì hơn là được ôm nàng như vầy hoài cho tới trăm năm.

Sau đó phần lớn cả buổi tối hai đứa tôi ngồi trên bờ biển nói chuyện và hôn hít, tôi vuốt mấy ngón tay tôi dọc theo cằm nàng và thầm thì, “Cám ơn em.”

“Cảm ơn về chuyện gì?”

“Về cuốn sách. Anh hiểu được ba anh nhiều hơn. Hai cha con hồi tối qua rất là vui.”

“Em cũng mừng cho anh.”

“Và xin cám ơn em đã là em.”

Nàng nheo mắt, tôi hôn lên trán nàng. “Nếu không nhờ em thì anh đâu có hiểu được ba anh như vậy. Em không tưởng tượng được ra là mấy chuyện này quan trọng đối với anh chừng nào.”

Đúng ra là Savannah cũng phải đi làm ngày hôm sau, nhưng Tim thông cảm khi nghe nàng cắt nghĩa là đây là ngày phép cuối cũng của tôi trước khi tôi phải về lại Đức. Khi tôi tới đón nàng thì Tim cũng bước ra theo, lại gần cửa xe, cuối người xuống, mắt ngang tầm với cửa xe. Mấy vết trầy bầm trên mặt nay biến thành màu đen. Tim đưa tay qua cửa xe.

“Rất vui được quen biết anh, John.”

“Tôi cũng vậy.” Tôi nói thiệt bụng.

“Lái xe cẩn thẩn nhé.”

“Tôi sẽ rán,” tôi trả lời khi bắt tay Tim, giựt mình vì cảm nhận được cái liên lạc gần gũi với anh chàng và tôi.

Savannah và tôi dạo chơi cả buổi sáng ở Fort Fisher Aquarium, bị dụ dỗ bởi những sinh vật kỳ lạ ở đó. Nào là mấy con cá kim với mũi dài, mấy con hải mã tí hon; trong hồ lớn thì có mấy con cá mập và cá trống màu đỏ. Hai đứa vui cười khi dọc mấy con ốc mượn hồn, và Savannah mua tôi một chùm chìa khóa ở tiệm bán đồ kỉ niệm. Không biết vì lí do kỳ cục gì mà có hình con penguin trong đó, làm Savannah cứ thắc mắc hoài.

Xong tôi dẫn nàng lại một nhà hàng sáng sủa gần bờ biển, và hai đứa ngồi đối diện nắm tay nhau ngang qua bàn ăn cùng nhìn mấy chiếc tàu buồm lướt sóng ngoài biển. Đắm chìm trong nhau, hai đứa không ai để ý gì tới chuyện ăn uống, bồi bàn phải lại nhắc ba lần hai đứa chịu mở menu ra coi.

Tôi mê cái cách Savannah bộc lộ tình cảm và lòng trìu mến của nàng khi tôi kể chuyện về ba tôi. Xong nàng hôn tôi, tôi nếm được cả cái ngọt ngào của hơi thở nàng.

“Em biết không, anh sẽ cưới em làm vợ.”

“Thiệt không?”

“Nếu em đồng ý.”

“Dạ, nhưng mà anh hứa là anh sẽ trở về đây khi sau khi anh giải ngũ. Anh phải về đây sống gần em thì em mới lấy anh được.”

“Được rồi, anh hứa.”

Sau bữa ăn, hai đứa tôi đi dạo khu trồng trọt Oswald, có từ trước thời nội chiến mới được hồi phục lại, chỗ có mấy khu vườn đẹp nhứt tiểu bang. Hai đứa đi bộ dọc theo những lối đi trải sỏi, hai bên đường là những bụi hoa dại nở muôn màu sắc trong cái nóng lừ đừ miền Nam.

“Ngày mai mấy giờ anh bay?” nàng hỏi. Mặt trời bắt đầu đi xuống qua bầu trời không có lấy đám mây.

“Sáng sớm,” tôi nói. “Lúc anh ra tới phi trường chắc em chưa thức dậy.”

Nàng gật đầu. “Tối nay anh ở nhà chơi với ba anh nghe?”

” Anh cũng tính vậy. Đúng ra là anh nên ở nhà với ổng nhiều hơn, nhưng mà chắc ổng cũng thông cảm.”

Nàng lắc đầu ngắt lời tôi. “Đừng có thay đổi chương trình. Em muốn là anh ở nhà chơi với ba tối nay cho ổng vui. Cho nên cả ngày nay em đi chơi với anh là vậy.”

Hai đứa tiếp tục đi bộ dọc theo lối đi có cây xanh làm thành hai bên. “Em tính sao đây?” Tôi nói. “Ý anh muốn nói là chuyện hai đứa mình.”

“Chắc là không dễ dàng gì,” nàng nói.

“Anh cũng biết vậy,” tôi nói. “Nhưng anh đâu có muốn mình thôi nhau đâu.” Tôi ngưng lời, tự biết là lời nói không thì không đủ. Thay vào đó tôi vòng tay qua eo nàng, ôm nàng sát vào người tôi. Tôi hôn lên cổ nàng, tai nàng, mê mẩn với mùi thơm của làn da mịn mà của nàng. “Anh sẽ gọi điện thoại thường xuyên, anh sẽ viết thư đều đặn, anh sẽ lấy phép năm tới, em ở đâu thì anh về đó.”

Nàng ngửa người ra, rán nhìn mặt tôi. “Anh hứa thì phải giữ lời nghen?”

Tôi ôm siết nàng. ” Anh hứa và sẽ làm. Dĩ nhiên là anh đâu có muốn xa em, anh ước ao biết mấy là được đóng quân ở đâu gần đây. Nhưng biết sao hơn. Khi trở lại đơn vị anh sẽ nộp đơn xin thuyên chuyển liền, nhưng chuyện tương lai làm sao chắc được.”

“Em biết,” nàng thì thầm. Không biết vì sao mà nét mặt nghiêm chỉnh của nàng làm tôi hồi hộp.

“Em sẽ viết thư cho anh?” tôi hỏi.

“Chàng ngốc ơi,” nàng chọc quê tôi, “còn phải hỏi nữa.” Vậy là cái nỗi hồi họp của tôi biến mất tiêu liền.

“Em sẽ viết cho anh thường xuyên. Và để cho anh biết là em viết thơ hay nhứt xứ.”

“Thì anh đâu có nghi ngờ gì đâu.”

“Em nói thiệt mà,” nàng nói. “Trong gia đình em, đi chơi holiday kỳ nào cả nhà cũng viết thư. Viết cho người thân mình, cho họ biết là mình thương họ vô cùng và mong ngày về gặp lại.”

Tôi hôn cổ nàng nữa. “Vậy anh đối với em thì sao, em có mong lúc gặp lại anh?”

Nàng dựa ngửa người ra. “Anh thì phải chờ đọc thư em mới biết được.”

Tôi cười, nhưng thấy lòng quặn đau. “Thế nào anh cũng nhớ em dữ dội.” Tôi nói.

“Em cũng sẽ nhớ anh.”

“Nhưng sao coi bộ em không rầu rĩ gì hết.”

“Bởi vì em đã khóc nhiều rồi. Vả lại, đâu phải chia tay là mất nhau luôn đâu. Em nhận thấy như vậy. Vâng, chia tay sẽ làm mình buồn đứt ruột, nhưng thời giờ ngựa chạy tên bay, hai đứa mình sẽ tái ngộ mấy hồi. Em biết vậy. Em cảm thấy như vậy. Cũng như em cảm nhận anh thương em và lo cho em rất nhiều. Tận trong đáy lòng mình em biết rằng hai đứa mình sẽ vượt qua mọi khó khăn và châu về họp phố với nhau. Nhiều cặp đã làm được như vậy. Dù rằng cũng có nhiều cặp cũng một lần chia tay là mãi mãi, nhưng họ không có những thứ chúng ta có với nhau.”

Tôi muốn tin những gì nàng nói. Tôi muốn tin những gì nàng nói hơn hết mọi chuyện. Nhưng trong bụng tôi vẫn hồ nghi là đời đâu có đơn giản như vậy.

Khi mặt trời đã lặn hẳn dưới đường chân trời, hai đứa tôi đi bộ lại chỗ đậu xe, rồi tôi chở nàng về chỗ nàng ở. Tôi ngừng xa xa nhà một chút, để khỏi ai thấy, rồi hai đứa ra khỏi xe, tôi đưa tay ôm nàng. Hai đứa hôn nhau và tôi ôm nàng thật chặt, biết rằng chắc chắn như hai cọng hai là bốn là năm tới sẽ là năm dài nhứt trong đời tôi. Tôi ước là tôi đã đừng đi lính, tôi ước là tôi là một người tự do. Nhưng thực tế không là như vậy.

“Thôi để anh về.”

Nàng gật đầu, và bắt đầu khóc. Tôi cảm thấy nỗi nghẹn trong lồng ngực.

“Anh sẽ viết thư.” tôi hứa.

“Dạ,” nàng nói. Nàng đưa tay lau nước mắt và thọc vô xách tay lấy ra cây viết và miếng giấy và loáy hoáy viết. “Đây là địa chỉ nhà của ba má em, và số điện thoại, và địa chỉ email nữa.”

Tôi gật đầu.

“Nhớ là năm tới em sẽ đổi phòng trong cư xá, nhưng em sẽ cho anh hay liền khi có số phòng mới. Nhưng thư về nhà ba má em thì lúc nào cũng tới tay em.”

“Anh biết,” tôi nói. “Em có đầy đủ địa chỉ liên lạc của anh rồi phải không. Nếu anh có phải đi chiến dịch ở đâu xa thì thư cũng tới tay anh, email cũng vậy. Nhà binh hiện đại, đi đâu mang máy tính tới đó, ngay cả giữa chốn không người.”

Nàng ôm hai tay lại trông tội nghiệp như một đứa trẻ bị bỏ rơi. “Em lo quá,” nàng nói. “Anh ra trận, sợ tên bay đạn lạc…”

“Anh vững như đồng,” tôi nói cho nàng an tâm.

Tôi mở cửa xe lấy cái bóp bỏ miếng giấy ghi địa chỉ của nàng vô, xong tôi giang hai tay ra. Nàng bước lại trong vòng tay tôi, và tôi ôm nàng, thật lâu, rán ghi khắc cái cảm giác thân thể nàng ép chặt lên thân thể tôi.

Lần này, nàng lui lại một bước, thò tay vô xách lấy ra một phong bì.

“Em viết thư này đêm qua. Cho anh đọc lúc trên máy bay. Đừng có mở ra trước nghen.”

Tôi gật đầu và hôn nàng lần cuối, xong vô xe. Tôi đề máy, và khi mới bắt đầu de ra thì nàng nói với theo, “Cho em gởi lời thăm ba anh. Nói với ba là vài tuần nữa có thể em sẽ ghé lại thăm.”

Nàng bước lui mấy bước khi tôi đổi số chạy tới. Tôi vẫn còn có thể thấy nàng qua kiếng chiếu hậu. Tôi nghĩ tới chuyện quay đầu xe lại. Ba tôi thế nào cũng thông cảm. Ổng biết là tôi thương Savannah và cũng muốn tôi và nàng gần bên nhau trong buổi tối sau cũng ở đây. Nhưng tôi cứ tiếp tục giữ tay lái chạy tới, nhìn bóng của Savannah nhỏ dần trong gương chiếu hậu, và cảm thấy cái giấc mơ của mình từ từ vuột khỏi tầm tay.

Bữa cơm tối với ba tôi yên lặng hơn thường lệ. Tôi hết bin nên cũng không rán kiếm chuyện nói, và ngay cả ba tôi cũng nhận thấy vậy. Tôi ngồi ở bàn trong khi ba tôi nấu nướng, nhưng thay vì lo xào nấu thì ổng lại lâu quay lại nhìn tôi với một chút lo lắng âm thầm trong khóe mắt. Tôi giật thót trong bụng khi ổng tắt lò ga và đi lại phía tôi.

Khi tới bên cạnh tôi, ba tôi đưa tay vỗ lên lưng tôi. Ổng không nói một chữ nào, nhưng đâu cần lời nói. Ba tôi biết là tôi đang đau khổ, và ổng đứng yên một chỗ, tay để trên lưng tôi, như thể muốn san sẻ bớt cái nỗi đau khổ của tôi qua cho ổng.

Buổi sáng ngày hôm sau, ba tôi lái xe đưa tôi ra phi trường, và đứng bên cạnh tôi ở cổng trong khi chờ tới chuyến bay của tôi. Tới lúc lên máy bay, tôi đứng dậy. Ba tôi đưa tay ra tính bắt tay tôi, nhưng tôi ôm ông. Người ông cứng nhắc nhưng mặc kệ.

“Ba, con thương ba.”

“Ba cũng thương con.”

“Rán sưu tầm thêm tiền mới nghe ba.” tôi nói, đứng lùi lại. “Rồi kể cho con nghe.”

Ba tôi nhìn xuống đất. “Ba thấy Savannah dễ thương.” Ông nói.

Câu nói khơi khơi như trên trời rớt xuống, nhưng sao nghe hạp lỗ tai tôi quá.

Trên máy, tôi ngồi cầm lá thư của Savannah. Mặc dầu tôi muốn mở ra đọc liền nhưng dằn lòng chờ cho máy bay cất cánh cái đã. Nhìn qua cửa sổ tôi thấy bờ biển chạy dài, tôi đưa mắt tìm cái cầu tàu, rồi căn nhà chỗ Savannah ở.Chắc là nàng còn ngủ nhưng tôi lại khoái cái ý nghĩ là nàng đã thức dậy, đang ra bờ biển và nhìn theo máy bay tôi bay. Khi bình tâm lại, tôi mở phong bì ra. Trong đó nàng gởi một tấm hình của nàng, tự dưng tôi ước gì là tôi cũng đã tặng nàng một tấm hình của tôi. Tôi nhìn tấm hình nàng một chặp, rồi để qua một bên. Tôi hít vô một hơi dài rồi bắt đầu đọc.

John yêu dấu

Có quá nhiều chuyện muốn nói với anh, em không biết phải bắt đầu từ đâu đây? Hay là để em bắt đầu với câu nói rằng em yêu anh? Hay là trong mấy ngày qua ở bên anh là những ngày vui nhất trong đời em? Hay là chỉ trong một thời gian ngắn quen nhau mà em đã tin rằng định mệnh đã ràng buộc hai đứa mình với nhau? Bắt đầu với câu nào cũng được, và câu nào đúng cả, nhưng khi đọc lại, em chỉ mong ước là làm sao hai đứa mình ngồi kề bên nhau bây giờ, để em được nắm tay anh và nhìn anh, chờ nụ cuời mỉm hiếm hoi trên khuôn mặt anh.

Mai mốt em biết là em sẽ hồi tưởng lại những ngày vui mình ở bên nhau cả trăm ngàn lần. Em sẽ nghe tiếng anh cười, mường tượng ra khuôn mặt anh và cảm nhận vòng tay anh ôm em. Em sẽ nhớ, rất nhiều, nhiều hơn là anh có thể nghĩ tới. John, anh là một người đàn ông đặc biệt, và em sẽ trân triu vô cùng điều này về anh.

Khi hai đứa mình ở bên nhau, không bao giờ anh đòi hỏi em ngủ với anh, và anh đâu biết là điều này làm em cảm động biết chừng nào. Nó làm tình yêu chúng mình thêm đặc biệt. Và em luôn luôn mong muốn nghĩ về những ngày hai đứa mình ở bên nhau như vậy. Trong trắng, tinh khiết, choáng ngợp, đầy đặn…

Em sẽ nhớ về anh hàng ngày. Một phần trong em lo sợ là tới một lúc nào đó anh sẽ không còn nhớ đến em nữa, anh sẽ quên đi những gì mình đã chia xẻ với nhau, cho nên em muốn anh làm chuyện này. Bất kỳ lúc nào, anh đang ở đâu, ở tuổi nào cũng vậy, tới đêm trăng rằm – như là đêm mình gặp nhau lần đầu tiên – em muốn khi đêm về, anh ra ngoài trời nhìn lên trăng và nhớ tới em, nhớ tới những ngày mình có nhau. Bởi vì, dù ở đâu đi nữa, trẻ già gì đi nữa em cũng sẽ làm y hệt như vậy. Nếu hai đứa mình không ở gần được bên nhau thì ít ra làm như vậy giữa hai đứa mình, sẽ nuôi dưỡng tình ta cho được mãi mãi.

Em yêu anh, John Tyree, và em xin hứa với anh lời hứa có lần anh đã hứa với em. Rằng là nếu anh trở về, hai đứa mình sẽ thành vợ chồng. Nếu anh không giữ được lời hứa này, anh sẽ làm tan nát trái tim em.

Em của anh
Savannah

Nhìn ra cửa sổ và qua màn lệ mỏng, tôi thấy những đám mây chập chùng bên dưới. Tôi không biết là đã bay tới đâu rồi. Tôi chỉ biết là mình muốn ngay lập tức quay về lại thành phố quê nhà, nơi có Savannah, nơi tôi muốn ở lại.

 
Nguyễn Sĩ Hạnh phỏng dịch

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up