phỏng dịch truyện Dear John của Nicholas Sparks

Tháng Sáu 2001 lấy được phép, tôi bay về liền, từ Frankfurt tới New York xong về Raleigh. Tới nơi là tối thứ sáu, Savannah hứa là sẽ đón tôi ở phi trường xong chở tôi về thẳng nhà ba má nàng để thăm hai ông bà. Nàng bật mí vụ này một ngày trước ngày tôi lên máy bay. Thiệt tình tôi không ngại gì chuyện gặp ba má nàng. Tôi tin chắc là hai ông bà là người tốt, dễ thương, vân vân. Nhưng nếu mà để cho tôi quyết định thì tôi thích là chỉ có tôi và Savannah thôi, ít ra trong vài ngày đầu cho thỏa lòng thương nhớ bấy lâu nay. Cũng khó mà tình tự âu yếm khi có ba má nàng cản địa.

Mặc dù hai đứa tôi không có lộn xộn – biết Savannah rồi thì tôi nghĩ là nàng chưa dám, mặc dù tôi vẫn hi vọng trong bụng – nhưng ba má nàng sẽ nghĩ về tôi ra sao nếu tôi cứ làng chàng với con gái của ổng bã cho tới đêm khuya, mặc dù có thể tụi tôi không tù ti tú tí gì hết mà chỉ nằm ngoài trời ngắm sao? Thì nàng cũng đã lớn rồi, nhưng làm cha làm mẹ thì lúc nào cũng lo cho con, và tôi tin là họ sẽ không thể nào hiểu nổi cái tình yêu giữa hai đứa tôi. Savannah đối với họ luôn luôn là cô con gái bé bỏng. Nhưng Savannah cũng có lý khi nàng cắt nghĩa cho tôi nghe. Tôi sẽ có hai cuối tuần không bận rộn gì, nếu tôi tính cuối tuần thứ nhì về thăm ba tôi thì cuối tuần đầu phải về thăm ba má nàng. Hơn nữa nàng coi bộ hăm hở về cái chuyện thăm viếng này nên tôi không nói gì được hơn là tôi cũng muốn gặp ba má nàng cho biết. Nhưng tôi cũng cứ thắc mắc, không biết tôi có được cầm tay nàng trước mặt họ, và tôi nghĩ tới chuyện dụ khị nàng làm một cú detour trên đường về Lenoir. Khi máy bay mới hạ cánh thì cái lòng mong mỏi của tôi tăng lên cao độ. Nhưng tôi không biết làm sao đây. Tôi có nên chạy ào tới khi thấy nàng từ xa, hay giả bộ tà tà bình tĩnh? Tôi không chắc cách nào xịn hơn, nhưng trước khi tôi có thì giờ nghĩ ngợi thì đã tới lúc đứng dậy, ra lối đi ở giữa máy bay. Tôi vác cái bao ma-rin lên vai và bước xuống máy bay đi vô terminal. Lúc đầu tôi không thấy nàng đâu hết – nhiều người quá mà ai cũng nhăn răng cười hết. Tôi nhìn qua một lần nữa, thấy nàng ở phía bên trái và cảm nhận là những lo lắng của mình là vô ích, vì khi thấy tôi là nàng chạy xồng xộc tới, tôi chịp kịp bỏ cái bao ma-rin xuống là nàng đã ôm chầm lấy tôi hôn như mưa, những nụ hôn như là từ một xứ sở mầu nhiệm nào đó, với ngôn ngữ đặc biệt và địa lý, huyền thoại và kỳ quan riêng biệt. Khi nàng ngừng lại, đứng dang ra một chút và thầm thì, “Em nhớ anh quá trời quá đất,” thì tôi như là được sống lại sau một năm thân thể bị cắt chia hai.

Tôi không nhớ hai đứa đứng ôm nhau bao lâu, sau cùng thì cũng buông nhau ra chầm chậm bước qua chỗ lấy hành lý, tôi nắm tay nàng, biết rằng mình yêu nàng không những nhiều hơn năm ngoái, mà sẽ nhiều hơn bất kỳ ai nữa.

Trên đờng về hai đứa tôi nói chuyện vui vẻ, nhưng tụi tôi cũng làm một cái detour nhỏ. Ngừng lại ở một chỗ nghĩ, hai đứa ôm nhau mùi mẫn như hai đứa trẻ mới dậy thì. Đã thiệt – nhưng chi tiết thì xin miễn bàn – và hai giờ sau thì hai đứa về tới nhà nàng. Ba má nàng đứng chờ sẵn trước hiên nhà, một ngôi nhà hai tầng kiểu Victoria. Điều làm tôi ngạc nhiên là má nàng ôm tôi, như đối với một người thân, ngay khi tôi mới chào bà. Xong vô nhà bà mời tôi uống bia. Tôi từ chối vì biết là sẽ chỉ có một mình tôi uống, nhưng vẫn cám ơn cái lời mời của bà. Jill, má của Savannah, cũng như Savannah, vui vẻ và cởi mở, nói chuyện rồi mới biết bà thông minh hơn là bề ngoài. Ba nàng cũng vậy, và cuộc thăm viếng rất là vui vẻ. Càng vui hơn nữa là Savannah lúc nào cũng nắm tay tôi một cách tự nhiên. Gần cuối buổi tối hai đứa tôi ra ngoài đi dạo bộ một lát. Khi quay trở lại nhà thì tôi cảm thấy hầu như là hai đứa tôi đã luôn luôn bên nhau, không bao giờ xa cách nhau cả.

Cũng phải nói thêm là tôi ngủ trong phòng ngủ dành cho khách. Tôi đâu có mong đợi gì cái chuyện ngủ chung phòng vớ Savannah. Căn phòng cũng rộng rãi, ngon lành hơn rất nhiều những chỗ tôi đã ngủ qua, với bàn ghế kiểu xưa và nệm êm chăn ấm. Không khí trong phòng hơi tù túng, tôi mở cửa sổ ra, hi vọng gió núi sẽ làm căn phòng thoáng và mát hơn. Trải qua một ngày dài – và vẫn còn theo giờ bên Đức – tôi lăn ra ngủ liền, và giựt mình thức dậy khi nghe tiếng cửa mở kẽo kẹt. Savannah, mặc đồ ngủ thùng thềnh và mang vớ, bước vô, khép cánh cửa lại và buớc nhón nhén về phía giường.

Nàng đưa ngón tay lên miệng ra dấu biểu tôi im lặng. “Ba má em dám giết em lắm nếu biết em chui vô đây,” nàng thì thầm. Nàng leo lên giường, nằm kế bên tôi, kéo mền lên tới cổ như thể đang cắm trại ở Bắc Cực. Tôi quay lại ôm nàng, thân thể nàng ấm áp mền mại thiệt đã.

Hai đứa tôi ôm nhau hôn hít sờ soạng cả đêm, xong nàng len lén về lại phòng của nàng. Còn tôi thì lăn ra ngủ tiếp, sợ còn trước cả khi nàng về tới phòng nàng nữa, và thức dậy với nắng sáng tràn vô phòng qua cửa sổ. Mùa đồ ăn sáng bay thoang thoảng trong phòng, tôi tròng vô cái áo thun và xỏ cái quần jean vô và xuống nhà bếp. Savannah ngồi ở bàn ăn, nói chuyện với má nàng, trong khi ba nàng đọc báo, và tôi cảm thấy một chút nặng nề khi bức vô. Tôi ngồi vô chỗ còn trống, má nàng rót cho tôi li cà phê, và để một dĩa đầy trứng chiên và thịt bacon trước mặt Savannah ngồi đối diện tôi, đã tắm rửa và thay quần áo, nhìn chpper và tươi mát trongnắng buổi sánh.

“Anh ngủ ngon không vậy?” nàng hỏi, hai mắt long lanh ranh mãnh.

Tôi gật đầu. “Anh năm mơ thấy một giấc mơ thiệt đẹp,” tôi nói.

“Vậy sao?” Má nàng hỏi. “Chaú nằm mơ thấy gì vậy?”

Tôi cảm thấy Savannah đá chân tôi dưới bàn. Nàng kín đáo lắc đầu. Phải thú thiệt là tôi khoái nhìn Savannah quíu, nhưng vậy là đủ rồi. Tôi giả bộ rán tập trung để nhớ. “Cháu không nhớ nữa.”

“Ừ, dễ ghét thiệt mấy cái giấc mơ mà mình không nhớ”, má nàng nói. “Cháu ăn sáng như vầy được phải không?”

“Thơm lắm,” tôi nói. “Cám ơn bác.” Tôi nhìn qua Savannah. “Chương trình bữa nay ra sao?”

Nàng dựa tới trước. “Em tính mình cưỡi ngựa bữa nay. Anh liệu có kham nổi không?”

Khi thấy tôi ngần ngừ, nàng cười. “Không sao đâu, em hứa mà.”

“Nói thì dễ.”

Savannah cưỡi con Midas, còn tôi thì nàng đề nghị con Peper, con ngựa mà ba nàng thường cưỡi. Cả ngày hai đứa đi langthang qua mấy đường mòn, mấy cánh đồng, thăm qua vùng chùng quanh nhà nàng. Nàng làm sẵn một mớ đồ picnic và hai đứa ngừng lại ăn trưa ở một chỗ trên đồi cao nhìn xuống Lenoir. Nàng chỉ chỗ trường cũ, chỗ nhà mấy người quen. Tôi thấy cũng nhiêu khê là không những nàng thương quê nàng mà coi mộ nàng không muốn dời đi đâu hết.

Hai đứa cưỡi ngựa chừng sáu tiếng đồng hồ, và tôi rán gồng mình để theo kịp nàng nhưng coi bộ khó gần như lên trời. Tôi mặt mũi lem luốc, có nhiều lúc thiệt nguy hiểm khi Pepper trở chứng, tôi phải ráng gồng mình bám trên lưng nó. Cho tới khi về nhà chuẩn bị ăn tối thì tôi mới thấm đòn. Từ từ tôi nhận ra mình đi bộ gần như chàng hảng. Bắp thịt đùi bên trong nhức nhối như là bị thằng Tony dợt cả giờ.

Tối thứ bảy, Savannah và tôi ăn tối ở một cái nhà hàng Ý, nhỏ và dễ thương. Ăn xong nàng đề nghị kếm chỗ nhảy đầm, nhưng tới lúc đó thì tôi đi bộ còn muốn không nổi. Thấy tôi đi cà nhắc ra xe, nàng nhìn tôi lo lắng đưa tay chận tôi lại. Nàng cúi xuống hai tay ôm giò tôi. “Anh có thấy đau khi em bóp như vầy không?”

Tôi nhảy dựng lên và rên rỉ. Còn nàng không biết ăn cái giống gì mà lại coi như là chuyện đáng cười.

“Em làm chi vậy? Đau quá xá!”

Nàng mỉm cười. “Chỉ kiểm tra coi giò cẳng anh tới cỡ nào.”

“Kiểm tra gì? Anh đã nói là rêm cả mình cả mẩy rồi.”

“Em chỉ muốn thử coi ốm yếu như em có làm quằn quại một ông lính dữ dằn như anh.”

Tôi xoa xoa đùi mình. “Thôi đừng thử kiểu như vậy nữa nghe em.”

“Dạ,” nàng nói. “Cho em xin lỗi.”

“Coi bộ em đâu thấy lỗi phải gì hết.”

“Em xin lỗi thiệt mà,” nàng nói. “Nhưng nghĩ cũng mắc cười, phải không anh? Em cũng cưỡi ngựa cả ngày như anh mà thấy đâu có gì.”

“Thì tại em cưỡi ngựa thường xuyên.”

“Cả tháng nay em có leo lên lưng ngựa lần nào đâu.”

“Vậy hả.”

“Anh có công nhận là mắc cười, phải không?”

“Có gì đâu mà mắc cười.”

Chủ Nhật tôi đi lễ nhà thờ với nhà nàng. Tôi ê ẩm mình mẩy nên chẳng muốn làm gì thêm cho thì giờ còn lại, nên nhảy lên ghế xa lông và coi bóng chày trên TV với ba nàng. Má nàng dọn sandwiches ra, tôi thì cả buổi chiều càm ràm mỗi khi trở mình. Ba nàng cũng dễ nói chuyện, tôi và ổng nói đủ thứ chuyện, tản mạn từ đời lính tới chuyện dạy dỗ và mấy đứa học trò của ổng. Tôi cũng thích ổng. Từ chỗ tôi ngồi, tôi có thể nghe Savannah và má nàng nói chuyện trong nhà bếp, và thỉnh thoảng Savannah lại vào phòng khách với một giỏ quần áo để xếp trong khi má nàng bỏ vô máy một lố mới. Mặc dù đã tốt nghiệp đại học nhưng nàng vẫn đem quần áo dơ về nhà cho má giặt dùm.

Đêm đó hai đứa tôi lái xe về lại Chapel Hill, và Savannah dẫn tôi vô cái apartment của nàng. Đồ đạc bàn ghế ít nhưng cái apartment còn tương đối mới và có cả lò sửa và ban công nhìn ra sân trường. Mặc dù trời ấm, nàng đốt lò sưởi, và hai đứa ăn lai rai phô ma và bánh bích qui, thiệt ra thì trong nhà cũng không có gì hơn ngoài cereal để ăn sáng. Tôi cảm thấy mọi thứ sao mà cực kì lãng mạn, mặc dầu tôi cũng đã nhận ra rằng là chỉ được có chút thời gian riêng với Savannah thì đã lãng mạn lắm rồi. Hai đứa nói chuyện tới nửa đêm, nhưng Savannah coi bộ ít nói hơn thường lệ. Tới giờ đi ngủ nàng bỏ vô phòng ngủ. Khi không thấy nàng trở ra, tôi vô phòng ngủ tìm nàng. Nàng ngồi trên giường, tôi ngừng lại ở cửa.

Nàng nắm chặt hai tay lại với nhau, hít một hơi dài rồi nói. “Giờ anh tính sao…”

“Sao là sao…” Tôi nói khi thấy nàng im lặng.

Nàng hít thêm một hơi dài nữa. ‘Đêm đã khuya, ngày mai em phải đi học sớm.”

Tôi gật đầu. “Ừ, em nên rán ngủ chút đỉnh.”

“Dạ,” nàng nói. Nàng gật đầu một cách vô ý thức, quay người nhìn ra cửa sổ. Qua màn cửa tôi có thể nhìn thấy ánh đèn từ bãi đậu xe. Nàng trông thật dễ thương khi hồi hộp lo lắng.

“Giờ anh tính sao…,” nàng lập lại, giống như là nói với bức tường.

Tôi dơ tay lên. “Để anh ngủ ngoài ghế xa lông cũng được.”

“Có phiền anh không?”

“Không, không sao hết.” Tôi nói. Thiệt ra trong bụng tôi đâu có muốn vậy, nhưng tôi thông cảm với nàng.

Tiếp tục nhìn ra cửa sổ, nàng ngồi im không động đậy.

“Em chưa sẵn sàng cho chuyện đó,” nàng nói, giọng nhỏ nhe. “Ý em nói là em nghĩ là em đã sẵn sàng, và một phần trong em cũng muốn nữa. Em suy nghĩ chuyện này mấy tuần nay, và quyết định rồi, và đâu có gì sai trái phải không anh? Em thương anh, anh thương em, và khi hai người thương nhau thì trước sau gì cũng đi đến chuyện này. Nhưng nghĩ một mình khi xa anh thì dễ, nhưng có mặt anh ở đây…” Nàng ngừng lại.

“Không có gì đâu,” tôi nói.

Sau cùng nàng quay lại nhìn tôi. “Lần đầu tiên gần đàn bà anh có thấy lo sợ gì không?”

Tôi tìm cách trả lời sao cho suông sẻ. “Anh nghĩ là đàn ông và đàn bà khác nhau.”

“Dạ, em cũng nghĩ vậy.” Nàng giả bộ sửa lại tấm mền. “Anh có giận em không?”

“Không đâu.”

“Nhưng anh thất vọng.”

“Ờ…,” tôi thú thiệt, và nàng cười. “Em xin lỗi anh.” nàng nói.

“Đâu có lỗi phải gì đâu.”

Nàng ngẫm nghĩ một chút.”Vậy mà sao em cảm thấy mình có lỗi gì đó.”

“Thì bởi vì anh là người lính cô đơn,” tôi nói, và nàng lại cười. Tôi vẫn còn nghe được chút hồi hộp trong giọng cười của nàng.

“Cái ghế xa lông không được êm cho lắm,” nàng càm ràm. “Và nó lại ngắn, anh không nằm thẳng cẳng được. Em lại không có mền dư nữa. Em quên chứ không thôi lấy thêm ở nhà đem đi.”

“Thiệt là đủ thứ rắc rối.” Nàng nói. Tôi chờ thử nàng có nói gì thêm.

“Hay là anh ngủ chung với em,” sau cùng nàng nói liều.

Tôi chờ trong khi nàng tiếp tục với cuộc “đấu tranh tư tưởng” trong lòng nàng. Cuối cùng nàng nhún vai. “Thôi kệ mình thử đại đi nghe anh? Ý em nói là chỉ ngủ thôi, không được lộn xộn này nọ.”

“Em nói sao cũng được.”

Lần đầu tiên mới thấy hai vai nàng nhẹ nhỏm ra.” Được rồi, vậy là mình nhứt trí rôì. Chờ một chút để em thay đồ.”

Nàng đứng dậy, bước tới tủ quần áo, kéo hộc.Nàng lựa một cái áo ngủ giống như là hồi ở nhà nàng, Tôi để cho nàng tự nhiên, quay ra phòng khách, xỏ vô cái quần xà lõn và áo may dô. Khi tôi vô phòng ngủ trở lại thì nàng đã chui vô mền.Tôi đi lại phía giường trống, chui vô mền nằm bên cạnh nàng. Nàng kéo lại mền, tắt đèn, xong nằm ngửa nhìn trân trân lên trần.

Tôi quay người nằm nghiêng mặt về phía nàng.

“Em ngủ ngon nghen.”

Nàng thì thầm trở lại. “Anh cũng vậy nhé.”

Tôi biết là tôi không thể nào ngủ được. Ít ra là cũng một đỗi dài. Tôi thấy quá đã về cái việc ngủ chung giường với nàng… Nhưng tôi không muốn trăn qua trở lại, lỡ nàng ngủ rồi thì sao.

“Anh ơi,” nàng lại nói thì thầm.

“Gì vậy em?”

Nàng xoay người lại quay mặt về phía tôi. “Em chỉ muốn cho anh biết đây là lần đầu tiên em ngủ chung giường với một người đàn ông. Ngủ cả đêm. Vậy là thêm một bước nữa để tới gần cái chuyện đó, phải không anh?”

“Ừa,” tôi nói.

Nàng vỗ nhẹ lên cánh tay tôi. “Và từ đây nếu có ai hỏi thì anh sẽ có thể trả lời là hai đứa mình ngủ chung với nhau rồi.”

“Đúng vây.”

“Nhưng cấm anh không được nói là chỉ ngủ chay, nghe không? Em không muốn mang tiếng.”

Tôi rán nín cười. “Anh sẽ giữ bí mật.”

* * *

Mấy ngày kế tiếp thì giông giống nhau, thoải mái nhẹ nhàng. Savannah đi học buổi sáng cho tới sau giờ trưa. Trên lí thuyết thì như vầy sẽ giúp tôi có cơ hội ngủ nướng – như mấy tên tân binh nói chuyện về phép vậy – nhưng cái thói quen dậy sớm của lính cựu khó mà bỏ được. Cho nên tôi thường dậy sớm hơn Savannah, pha một bình cà phê trước khi đi bộ tà tà xuống cái quán ở góc đường mua tờ báo. Đôi khi tôi mua thêm vài ổ bánh mì hay croissant. Có khi thì hai đứa chỉ ăn cereal có sẵn trong nhà, và rất dễ dàng để tôi tưởng tượng ra là mấy ngày nay như là thử trước một chút của cái đời sống mà hai đứa sẽ có trong tuơng lai, quá đơn giản, quá đẹp. Ít ra là tôi rán tự thuyết phục mình như vậy. Khi hai đứa ở nhà ba má nàng thì Savannah giống y hệt như cô gái tôi biết bấy lâu nay. Đêm đầu tiên thì cũng vậy. Nhưng sau đó… tôi để ý những điểm khác biệt. Tôi đoán là mình đã không hoàn toàn nhận ra là nàng đã có và đang sống một đời sống hoàn toàn và đầy đủ, ngay cả khi không có tôi. Tấm lịch gắn trên cửa tủ lạnh ghi chi chít chuyện nàng làm hàng ngày: coi hát, học ở giảng đường, cả nửa tá party với bạn bè. Tôi cũng để ý là Tim cũng có trong danh sách với mấy bữa ăn trưa. Nàng có bốn giờ học, và dạy thêm một giờ làm phụ giảng, và chiều thứ năm thì nàng làm việc với một giảng sư về một đề tài nghiên cứu mà nàng chắc chắn là sẽ được xuất bản. Cuộc sống của nàng giống y hệt như là nàng kể trong thư, và khi về tới nhà thì nàng kể cho tôi nghe chuyện trong ngày trong khi nấu nướng cái gì đó cho bữa tối. Nàng yêu thích những gì nàng đang làm, và giọng nói nàng đầy tự hào về những chuyện này. Nàng nói chuyện huyên thuyên, múa máy tay chân, trong khi tôi chỉ hỏi cho có lệ để tiếp tục câu chuyện.

Như vậy thì cũng không có gì lạ lùng cả. Tôi nghĩ là mọi chuyện sẽ rắc rối hơn nếu như nàng không nói gì cả. Nhưng càng nói chuyện thì tôi càng cảm thấy rằng mặc dù là hai đứa thương nhau và liên lạc với nhau thường xuyên nhưng hai đứa coi bộ đi hai hướng khác nhau. Kể từ lúc chia tay nhau, nàng đã tốt nghiệp cử nhân, tìm việc làm phụ giảng, mua và dọn vô một căn apartment. Cuộc đời nàng đã buớc vào một giai đọan mới, và tôi cũng có thể nói như vậy về tôi, nhưng thực tế là tôi vẫn dậm chưn tại chỗ, tri phi bạn kể là bây giờ tôi biết tháo ráp tới tám loại súng thay vì sáu loại, và tôi tạ tôi cử nặng hơn mười lăm kí lô nữa. Và tôi cũng đóng góp chút ít vô cái việc làm cho mấy tên Nga phải suy nghĩ kĩ kưỡng nếu như tụi nó tính xâm lăng nước Đức với một tá sư đoàn trang bị đầy đủ từ đầu đến chân.

Đừng hiểu lầm tôi, tôi vẫn còn mê nàng như điếu đổ, và cũng có những lúc tôi cảm thấy được cái tình yêu mãnh mẽ của nàng dành cho tôi. Rất thường chớ không phải đôi khi. Phần lớn thì trong tuần rất vui. Trong khi nàng đi tới trường thì tôi tranh thủ thư giản, đi bộ lòng vòng campus hay chạy vòng quanh sân vận động gần đó. Nội trong ngày đầu là tôi tìm ra phòng tập gym, tụi nó cho tôi tập tạm mà lại không lấy tiền vì tôi là lính. Thường thì tôi tập dượt xong, tắm rửa này nọ trước khi Savannah về tới nhà, và hai đứa có cả buổi chiều tối bên nhau. Tối thứ Ba, tụi tôi cùng với một đám bạn cùng lớp với nàng ăn tối ở dưới phố chính của Chapel Hill. Buổi tối vậy mà vui hơn là tôi tưởng, dù là đi với một đám học trò mặt búng ra sữa, và phần lớn là bàn bạc về tâm lí học cho những người mới bước vào đời. Chiều thứ Tư, Savannah dẫn tôi đi thăm lòng vòng lớp học của nàng và giới thiệu tôi với mấy giảng sư. Sau đó, tụi tôi gặp và nói chuyện với một cặp mà tôi đã gặp đêm qua. Tối đó tụi tôi mua ít đồ ăn Tàu đem về nhà ăn. Nàng mặc cái áo dây làm lộ ra làn da rám nắng làm tôi không nghĩ được chuyện khác hơn là thấy nàng sexy nhứt trên đời xưa nay.

Tối thứ Năm tôi muốn có chút thì giờ riêng tư với nàng nên quyết định làm nàng ngạc nhiên với một buổi tối đặc biệt. Trong khi nàng đi học thì tôi xuống phố, đốt một đống tiền mua một bộ đồ vest, cái cà vạt và đôi giày bóng lưỡng. Tôi muốn nhìn nàng diện lên, trang điểm son phấn, và tôi đặt một bàn ăn hai người ở một cái nhà hàng mà theo lời tên bán giày thì là ngon số một ở đây. Năm sao, menu ác liệt, bồi mặc đồ vest… Thú thiệt là tôi không bàn trước với nàng – nhưng tôi tính làm nàng ngạc nhiên mà – nhưng khi nàng mới bước vô cửa thì tôi mới hay là nàng đã tính chương trình buổi tối cùng với đám bạn mấy bữa rày. Nàng hồ hỡi phấn khởi quá cỡ thành ra tôi im luôn, không muốn nói cái chưong trình của tôi làm chi.

Tuy vậy, tôi không chỉ thất vọng mà còn tức cành hông. Theo cái cách suy nghĩ của tôi thì, đi chơi với bạn nàng một buổi tối thì cũng được, cho thêm một buổi chiều nữa cũng không sao. Nhưng mà ngày nào cũng vậy? Cả năm trời xa cách giờ gặp nhau mà chẳng có chút thì giờ riêng cho nhau sao? Tôi bực trong bụng là coi bộ nàng không có cùng một mong ước như tôi. Cả mấy tháng qua tôi vẽ vời trong đầu là hai đứa sẽ quấn quít bên nhau suốt ngày để bù lại những tháng ngày xa cách. Nhưng coi bộ có lẽ tôi nghĩ lộn. Như vậy là có nghĩa gì đây? Có lẽ nghĩa là tôi không quan trong đối với nàng như là nàng đối với tôi? Tôi cũng không biết nữa, nhưng với cái mặt chầm dầm như tôi thì có lẽ tôi nên ở nhà để nàng đi chơi một mình cho gọn. Nhưng tôi lại đi với với nàng, ngồi một đống không thèm nói chuyện với ai hết, ai mà nhìn tôi là tôi chiếu tướng lại liền. Đi lính mấy năm nay, cái kiểu chiếu tướng của tôi dữ dằn vô cùng. Savannah biết là tôi giận trong bụng, nhưng mỗi khi nàng hỏi thử có gì làm cho tôi buồn phiền không thì tôi không nói.

“Anh chỉ hơi mệt,” tôi nói cho qua chuyện.

Phải công nhận là nàng cũng rán động viên tôi. Lâu lâu nàng nắm lấy tay tôi, hay mỉm cười với tôi khi biết tôi nhìn nàng, mà rót nước ngọt và đưa đồ ăn cho tôi. Tuy nhiên sau một hồi thì chắc nàng cũng chán với cái bản mặt chầm dầm của tôi nên bỏ mặt. Tôi cũng không bắt bẻ nàng gì hết. Tôi cho nàng biết sự buồn bực của tôi vậy thôi, và thấy nàng bắt đầu giận lại thì tôi lại khoái thầm trong bụng. Trên đường đi về nhà hai đứa chẳng ai nói gì với ai, về tới nhà đi ngủ thì mỗi đứa nằm mỗi góc giường. Buổi sáng hôm sau, tôi không còn bận tâm gì tới chuyện đêm qua nữa, nhưng xui một nỗi là nàng còn giận trong bụng. Trong khi tôi đi mua báo thì nàng không đụng tới đồ ăn sáng, bỏ đi học không lời giã từ, làm tôi lủi thủi uống cafe ăn sáng một mình.

Tôi nghĩ là hôm quá mình làm hơi quá, nên tính là chừng nào nàng về thì tôi sẽ rán bù lại. Tôi muốn nói cho nàng rõ những lo âu của tôi, về chuyện bữa ăn tối mà tôi tính tổ chức cho hai đứa, và xin lỗi nàng về thái độ của tôi đêm qua. Tôi nghĩ là nàng sẽ thông cảm. Xong hai đứa sẽ bỏ qua mọi chuyện và đi ăn tối cho nó mùi. Tôi nghĩ phải như vậy mới được vì ngày mai là tôi phải về Wilmington thăm ba tôi rồi.

Nói ra thì khó tin nhưng mà tôi mong gặp lại ba tôi, và tôi đoán là ổng cũng nóng lòng muốn gặp lại tôi theo cái kiểu của ổng. Không giống như Savannah, khi nói đến chuyện sắp hàng ưu tiên thì ba tôi hạng hai. Cũng không công bằng cho lắm, nhưng Savannah thì khác. Tôi lắc đầu. Savannah. Lúc nào cũng Savannah, chuyện gì cũng Savannah.

* * *

Tới một giờ chiều thì tôi tập thể dục xong xuôi, lau dọn, và chuẩn bị hành lý này nọ, xong gọi điện thoại đặt lại bữa ăn tối. Tôi biết rõ thời khóa biểu của Savannah và đoán là nàng sắp về tới nhà. Hết chuyện làm, tôi ngồi vô xa lông mở TV lên, đủ loại chương trình, từ trò chơi tới trò chuyện tới quảng cáo. Thời gian từ từ trôi qua, tôi vẫn tiếp tục đợi. Mỗi một chút là tôi bước ra ban công nhìn xuống bãi đậu xe thử có xe nàng về chưa, và tôi kiểm soát lại quần áo của tôi ba bốn bận. Tôi nghĩ Savannah chắc là đang trên đường về nhà, và để giết thì giờ tôi quay ra lau chùi cái máy rửa chén. Xong tôi đánh răng lại lần thứ nhì, xong nhìn ra cửa sổ lần nữa. Tôi mở radio lên, nghe một vài bài hát, xong đổi đài năm bảy lần trước khi tắt. Tôi bước ra ban công lần nữa. Nhưng Savannah vẫn bóng chim tăm cá. Tới lúc này thì đã hai giờ. Tôi thắc mắc không biết nàng ở đâu, và thấy cơ giận nổi lên từ từ, nhưng rán nén lại. Tôi tự nhủ là chắc nàng có lí do chính đáng, và tự lập đi lập lại khi thấy không xong. Tôi mở túi ma rin, moi ra cuốn sách mới nhứt của Stephen King. Tôi rót một li nước đá lạnh, ngồi thoải mái trên xa lông và đọc, nhưng khi thấy mình cứ đọc đi đọc lại một câu hoài nên thôi bỏ cuốn sách qua một bên.

Mười lăm phút nữa. Rồi ba mươi. Tới lúc tôi nghe tiếng xe của Savannah dước bãi đậu xe thì tôi đã giận lắm rồi, miệng ngậm, răng nghiến. Tới ba giờ mười lăm, nàng mở cửa bước vô nhà. Nàng cười như thể không có gì xảy ra cả.

“Hey, John”, nàng kêu tôi. Nàng lại bàn, bỏ túi xách xuống. “Xin lỗi là em về trễ, nhưng sau hết giờ thì có một cô học trò lại nói chuyện. Cổ nói là cổ thích lớp em dạy, và bởi vì vậy mà cô muốn chuyên ngành về giáo dục đặc biệt. Anh có tin không? Cô muốn hỏi ý em về chuyện ghi danh lớp nào, giảng sư nào là hay nhứt… và cái cách cổ lắng nghe lời em cố vấn…” Savannah lắc đầu. “Thiệt… là đáng công làm nghề giáo.”

Tôi rán mỉm cười, và nàng nghĩ là tôi muốn nghe thêm.

“Cổ hỏi là em có thì giờ để nói chuyện không, và mặc dầu em nói là em không có nhiều thì giờ nhưng chuyện này dẫn đế chuyện nọ và sau cùng em với cổ đi ăn trưa luôn. Cổ mới mười bảy tuổi mà thiệt giỏi, học xong trung học sớm một năm. Cổ thi đậu hết mấy kì thi AP, cho nên đã ở trình độ năm thứ hai, cô đi học thêm mùa hè là để còn tiến xa hơn nữa. Thiệt là đáng phục.”

Nàng muốn nghe tôi cũng hồ hỡi phấn khởi theo nàng, nhưng tôi không giả bộ được.. Tôi nói bằng bằng, “Cổ giỏi thiệt.”

Nghe tôi trả lời, Savannah dường như mới thực sự nhìn tôi lần đầu tiên kể từ lúc bước vô nhà, và tôi cũng giả bộ nữa.

“Có chuyện gì không anh?” nàng hỏi.

“Đâu có gì đâu,” tôi không muốn nói thật.

Nàng để cái túi xách một bên với một tiếng thở dài khó chịu. “Anh không muốn nói cho em biết thì cũng không sao. Nhưng anh nên biết rằng mọi chuyện coi bộ bắt đầu thấy mệt mề quá.”

“Ý em vậy nghĩa là sao?”

Nàng nhào về phía tôi. “Đầy nè! về cái kiểu làm bộ của anh, ai mà không đoán được. Anh giận, nhưng không thèm nói cho em biết lí do.”

Tôi ngần ngừ một chút, cảm thấy bị tấn công. Sau cùng khi mở miệng ra tôi ép mình rán giữ giọng bình thường.

“Anh tưởng là em sẽ về tới nhà cách đây mấy giờ rồi.”

Nàng dơ hai tay lên trời. “Chuyện gì nữa đây? Em đã cắt nghĩa rồi. Anh nên biết là bây giờ em có trách nhiệm ở trường. Và nếu em nhớ không lầm thì em đã xin lỗi về chuyện về trễ này khi mới bước chân vô nhà rồi mà.”

“Anh biết, tuy nhiên…”

“Tuy nhiên cái gì? bộ em xin lỗi vậy chưa đủ sao?”

“Anh đâu có nói vậy.”

“Vậy thì ý anh nói gì?”

Khi tôi chưa tìm ra được câu trả lời thì nàng hay tay chống nạnh. “Anh muốn biết ý em nghĩ gì không? Em nghĩ là anh vẫn còn giận chuyện đêm qua. Như mà em đoán là anh không muốn nói tới chuyện này,hải không?”

Tôi nhắm mắt lại. “Đem qua em…”

“Em?” nàng hùng hổ và bắt đầu lắc đầu. “Đừng, đừng có đổ thừa em chuyện này, em không có làm gì lỗi hết. Không phải em là người gây chuyện. Đêm qua vui biết mấy nếu anh đã không ngồi một chỗ mặt hầm hầm như muốn bắn ai vậy.”

Nàng nói hơi quá đáng. Nhưng biết đâu nàng nói đúng. Bên nào thì tôi cũng im lặng.

Nàng tiếp tục. “Anh có biết là bữa nay em phải xin lỗi dùm anh không. Thiệt là xấu hổ với mọi người. Em thì ca tụng anh hết lời, nào là anh rất dễ thương, nào là anh trưởng thành, nào là em rất tự hào về chuyện anh đi lính. Nhưng mọi người chỉ nhìn thấy anh những điều mà chính em cũng chưa thấy bao giờ. Tối qua anh quá là bất lịch sự…”

“Em có bao giờ nghĩ là có thể anh có thái độ như vậy là vì anh không muốn có mặt ở đó?”

Câu nói của tôi làm nàng ngưng lại, nhưng một chút, xong nàng khoanh hai tay trước ngực. “Biết đâu em về trễ bữa nay là vì thái độ của anh đêm qua.”

Câu trả lời của nàng làm tôi giựt mình. Tôi không nghĩ tới chuyện này, nhưng đó không phải là vấn đề.

“Anh xin lỗi về tối hôm qua…”

“Xin lỗi là phải!” nàng khóc, ngắt lời tôi lần nữa. ” Mấy người đó là bạn em.”

“Anh biết họ là bạn em!”, tôi đốp lại, dựa lưng sát vô ghế xa lông. “Nhưng mình đã đi chơi chung với họ cả tuần nay rồi!”.

“Ý anh nói vậy là sao?”

“Thì y như anh nói vậy. Em có bao giờ nghĩ là anh muốn chỉ mình anh với em bên nhau không?”

“Anh muốn chỉ một mình anh với em?” Nàng hạch lại. “Coi bộ anh đâu có muốn như vậy đâu. Sáng nay cũng chỉ có hai đứa mình. Hồi nãy khi em mới bước vô nhà cũng chỉ có hai đứa mình. Nãy giờ cũng chỉ có hai đứa mình khi em tính làm lành và bỏ qua hết mọi chuyện, nhưng anh chỉ muốn cãi lộn.”

“Anh đâu có muốn cãi lộn!” Tôi nói, rán không to tiếng nhưng không được. Tôi quay người ra phía khác, ráng nén giận nhưng khi tôi nói tôi có thể tự nghe thấy sự giận dữ trong giọng nói mình. “Anh chỉ muốn mọi chuyện giống như hồi đó, như mùa hè năm ngoái.”

“Mùa hè năm ngoái thì sao?”

Tôi ghét vụ này. Tôi không muốn nói ra là tôi thấy đối với nàng mình không còn quan trọng nữa. Điều tôi muốn nói ra thì cũng giống như là năn nỉ cô nào đó thương mình vậy, mà như vậy thì không bao giờ được chuyện hết. Cho nên tôi rán nói lòng vòng.

“Mùa hè năm ngoái anh thấy hình như là mình có nhiều thì giờ cho nhau hơn.”

“Anh nói không đúng,” nàng trả đũa lại. “Anh có nhớ là suốt ngày em phải làm việc ở công trường xây mấy cái nhà.”

Dĩ nhiên là nàng nói đúng, ít ra là một phần. Tôi rán lập lại.

“Điều anh nói ra đây chưa chắc có lý, nhưng năm ngoái coi bộ mình có nhiều thì giờ để nói chuyện với nhau hơn.”

“Như vậy là anh bực mình là vì chuyện này? Rằng là sao em bận rộn quá? Rằng là em có một đời sống phải sống? Anh muốn em phải làm gì đây? Bỏ học cả tuần? Giả bộ nghỉ bệnh khi có giờ dạy? Bỏ bài vở không làm?”

“Không phải vậy…”

“Vậy thì anh muốn gì?”

“Anh cũng không biết nữa.”

“Nhưng anh sẵn lòng làm em mất mặt trước mặt bạn bè của em?”

“Anh đâu có ý vậy,” tôi chống chế.

“Vậy tại sao nhỏ Tricia kéo em ra nói chuyện riêng bữa nay? Tại sao nó lại nói là hai đứa mình không hạp nhau, và là anh không xứng với em?”

Mấy lời nàng nói nghe nhức nhói vô cùng, nhưng tôi không nghĩ là nàng hiểu được điều này. Tôi cũng biết là giận dữ làm người ta mù quáng.

” Anh chỉ muốn mình có thì giờ riêng cho nhau. Anh chỉ muốn nói vậy thôi.”

Lời nói của tôi coi bộ không ăn thua gi hết.

“Vậy thì tại sao anh không nói cho em biết?” Nàng hỏi gặng lại. “Anh có thể nói thẳng ra là anh muốn mình làm chuyện khác vì anh không thích gặp mấy người đó Ngứa thì phải nói để em biết đường mà gãi chớ.”

Tôi mở miệng nhưng không nói gì, chỉ quay người bước qua phía bên kia của căn phòng. Tôi nhìn ra ban công, không giận nhiều về câu nói của nàng mà chỉ… buồn. Tôi nhận ra là tự nhiên tôi và nàng không cùng chung tần số nữa, tôi không biết có phải là vì tôi tưởng tượng nhiều quá về tình cảm giữa hai đứa, hay là vì tôi thấm thía là chuyện hai đứa coi bộ không xong.

Tôi không muốn nói thêm về chuyện này nữa. Tôi không nhuyễn về chuyện ăn nói, và giờ đây uớc gì là nàng bước lại ôm tôi và thỏ thẻ với tôi là nàng hiểu những suy nghĩ của tôi, và biểu tôi đừng có lo lắng làm chi.

Nhưng những chuyện này chỉ ước ao hão huyền. Thay vào đó, tôi nhìn ra cửa sổ, và cảm thấy cô đơn một cách lạ lùng.

“Em nói đúng,” tôi nói. “Đúng ra anh nên nói cho em biết, và anh xin lỗi. Anh cũng xin lỗi là đã bất lịch sự với bạn em tối qua. Anh cũng xin lỗi là đã giận vì em về trễ. Chỉ là vì anh muốn có thì giờ riêng với em càng nhiều càng tốt trong kì về phép này.”

“Anh nói như thể là em không muốn giống như là anh vậy.”

Tôi quay lại. “Thiệt tình mà nói,” tôi nói. “Anh không nghĩ là em muốn như vậy.”

Xong tôi bước ra cửa bỏ đi một mạch.

* * *

Tôi bỏ đi cho tới đêm về.

Tôi không biết đi đâu, mà cũng chẳng hiểu tại sao mình bỏ đi, chỉ biết là tôi muốn một mình mình không có ai bên cạnh. Bắt đầu tôi đi lòng vòng trong khuôn viên trường đại học dưới cái nắng oi ả, đi từ bóng cây này tới bóng cây nọ. Tôi không quay lại coi thử nàng có đi theo không. Tôi biết là sức mấy mà nàng làm như vậy. Có lúc tôi ngừng lại mua một cây cà rem ở một trung tâm dành cho sinh viên, và mặc dù khách chỉ lưa thưa và máy lạnh mát mẻ tôi cũng không muốn ngồi lại. Tôi muốn tháo mồ hôi, như là để loại ra hết những giận dữ, buồn rầu và thất vọng mà tôi không thể nào gạt qua một bên được.

Một điều chắc chắn là Savannah đã chuẩn bị để gây chuyện khi mới bước vô nhà. Nàng trả lời thiệt nhanh, tôi cảm thấy là nàng đã dượt trước rồi chứ không phải nghĩ đâu nói đó, làm như là nỗi giận của nàng đã âm ỉ từ hôm qua lận. Nàng biết trước y chang là tôi sẽ phản ứng ra sao và mặc dù tôi cũng đáng để nàng giận vì thái độ bất lịch sự đêm qua, nhưng cái cách nàng không thừa nhận lỗi nàng đã làm cho tôi buồn làm cho tôi khó chịu suốt buổi chiều.

Mặt trời xuống thấp dần, bóng đổ dài ra nhưng tôi vẫn chưa muốn về lại. Thay vì đó tôi mua hai lát pizza và một lon bia từ một trong mấy cái tiệm nho nhỏ bán cho sinh viên. Ăn xong tôi đi bộ thêm một tăng nữa rồi mới chịu quay về. Lúc đó thì đã gần chín giờ tối, và tôi đã mệt nhoài với những cảm xúc lên xuống trong lòng suốt buổi chiều. Gần tới nhà, tôi để ý là xe của Savannah vẫn còn trong bãi đậu xe. Nhìn lên tôi thấy chỉ có đèn trong phòng ngủ là sáng.

Tôi thắc mắc không biết là nàng có khóa cửa ngoài lại không, nhưng khi tôi đưa tay mở thì được liền. Cửa phòng ngủ khép hờ một nửa, ánh đèn lọt ra ngoài hành lang, tôi phân vân trong bụng không biết là nên vô trình diện nàng hay bám trụ ngoài phòng khách. Tôi không muốn đối diện với nỗi giận dữ của nàng một lần nữa. Nhưng kệ, xâm mình tôi nín thở bước dọc theo hành lang. Tôi thò đầu vô cửa. Nàng ngồi trên giường mặc cái áo sơ mi rộng dài tới giữa đùi. Nàng bỏ tờ tạp chí ngước nhìn lên, tôi mỉm cười gượng gạo.

‘Hey,” tôi nói.

“Hey”

“Anh xin lỗi, tôi nói. “Về mọi thứ. Em nói đúng. Anh thiệt là cà chớn đêm qua, và đúng ra anh không nên làm mất mặt em trước mặt bạn bè em. Và anh không nên giận em về chuyện em về trễ. Anh hứa là sẽ không có mấy chuyện như vầy nữa.”

Nàng làm tôi ngạc nhiên khi đưa tay vỗ lên nệm và nói nhỏ nhẹ. “Anh lại đây với em.”

Tôi lên phía đầu giường với nàng, ngồi dựa vô đầu giường, vòng tay qua ôm nàng. Nàng dựa người lên tôi, và tôi có thể cảm thấy ngực nàng phồng lên xẹp xuống theo hơi thở.

“Em không muốn cãi lộn nữa, nàng nói.

“Anh cũng vậy.”

Nàng thở dài khi tôi bóp tay nàng.

“Anh đi đâu vậy?”

“Đi lòng vòng trong khuôn viên đại học, ăn mấy miếng pizza. Và suy nghĩ rất nhiều.”

“Suy nghĩ về em?”

“Về em, về anh, về hai đứa mình.”

Nàng gật đầu.

“Em cũng vậy,” nàng nói. “Anh có còn giận em không?”

“Hết rồi,” tôi nói. “Hồi chiều thì giận thiệt nhưng giờ thì mệt quá rồi giận không nổi nữa.”

“Em cũng vậy,” nàng lập lại. Nàng ngửa mặt lên nhìn tôi. “Em muốn nói cho anh biết những điều em nghĩ trong khi anh bỏ  đi hồi chiều, được không anh?”

“Dĩ nhiên là được.” Tôi nói.

“Nghĩ lại em mới chính là người phải xin lỗi, về chuyện đi chơi với bạn em nhiều quá. Em nghĩ đó là lí do tại sao hồi chiều em nổi khùng lên. Em biết ý anh muốn nói gì nhưng em không muốn nghe vì biết là anh nói đúng. Thiệt ra thì đúng chỉ một phần. Nhưng anh đoán lý do không đúng.”

Tôi nhìn nàng, không chắc là ý nàng muốn nói gì. Nàng tiếp tục.

“Anh nghĩ là em bắt anh phải đi chơi chung với bạn em vì đối với em anh không còn quan trọng như hồi trước, có phải vậy không?” Nàng không chờ tôi trả lời. “Nhưng đó không phải là lý do. Ngược lại là đằng khác. Em làm như vậy vì đối với em giờ anh rất là quan trọng. Không phải vì em muốn anh làm quen với bạn của em, hay là tụi nó làm quen với anh, nhưng mà chính là cho em.”

Nàng ngưng lại lưng chừng.

“Anh không hiểu ý em muốn nói gì.”

“Anh có nhớ là em nói với anh là em thấy mình mạnh mẽ ra khi ở bên anh?”

Khi tôi gật đầu, nàng vuốt mấy ngón tay nàng lên ngực tôi. “Em nói thiệt chới không phải giỡn chơi. Mùa hè năm ngoái để lại một dấu ấn đậm nét trong đời em. Hơn rất nhiều so với những gì anh có thể tưởng tượng ra, và khi anh đi thì em đau khổ te tua. Anh hỏi Tim thử thì biết. Em không làm phụ được gì trong chuyện xây mấy cái nhà. Em viết thư cho anh nói là mọi chuyện tốt đẹp , nhưng không phải vậy. Đêm nào em cũng khóc và ngày nào em cũng ngồi ở chỗ làm nhà, ráng tưởng tượng và ước là anh xuất hiện, đi bộ từ bờ biển lại. Mỗi lần nhìn thấy ai đầu hớt tóc kiểu nhà bình là tim em đập rầm rầm lên, mặc dù em biết chắc không phải là anh. Nhưng khổ nỗi trong thâm tâm em muốn đó là anh. Lần nào cũng vậy. Em hiểu đời lính của anh, em hiểu là anh đóng ở ngoại quốc, nhưng em đâu có biết là mình đau khổ cỡ vậy khi xa anh. Thiếu điều gần chết, và cả mấy tháng sau em mới bình thường trở lại được. Và kỳ này, mặc dù em muốn lúc nào cũng ở bên anh, nhiều như là em yêu anh vậy, nhưng một phần của em lo sợ là mai mốt hết phép xong anh đi thì em là càng đau khổ hơn nữa. Người em bị kéo về hai hướng khác nhau, và phản ứng của em là rán sao để mai mốt anh đi thì em không bị te tua như vậy. Cho nên em rán kiếm chuyện cho hai đứa mình làm, anh biết không? Để trái tim em không bị tan nát một lần nữa.”

Tôi cảm thấy cuống họng mình đặc quánh lại nhưng không nói gì. Nàng tiếp tục.

“Hôm nay, em nhận ra là làm vậy thì em làm anh buồn. Không công bình cho anh tí nào, nhưng đồng thời em cũng ráng công bình với chính mình. Một tuần nữa, anh lại lên đường, em là người ở lại chịu trận, và sẽ phải rán tiếp tục cuộc sống cô đơn một mình. Nhiều người làm được, nhưng em thì…”

Nnàg nhìn chăm chăm vô hai bàn tay mình, một hồi lâu.

“Anh cũng không biết nói sao,” sau cùng tôi thú thiệt.

Mặc dù buồn như vậy nhưng nàng lại cười. “Em không muốn nghe cách giả quyết nào hết,” nàng nói, “bởi vì em nghĩ là bế tắc vô cùng, nhưng em không muốn làm anh buồn. Em chỉ biết vậy. Chỉ hy vọng là em tìm ra một cách nào đó làm cho mình mạnh mẽ lên trong mùa hè này.”

“Mình luôn luôn có thể bàn với nhau tìm cách giải quyết,” tôi nói đùa nửa vời, và mừng thầm khi nghe tiếng nàng cười.

“Anh nói nghe sao dễ quá. Cười lên ba tiếng là mọi việc sẽ đâu vào đó, phải vậy không? Em ước gì đời đơn giản như vậy. Nhưng em sẽ rán. Sẽ không dễ dàng gì, nhưng ít ra là lần này sẽ không dài cả trọn năm. Hôm nay em cứ tự nhủ với mình như vậy. Rằng là anh sẽ về phép trong lễ Giáng Sinh. Mình chỉ xa nhau có vài tháng nữa là thôi.”

Tôi ôm nàng, thân thể nàng ấm áp. Tôi cảm thấy mấy ngón tay nàng nhẹ nhàng kéo tà áo sơ mi của tôi qua một bên rồi vuốt ve phần bụng của tôi. Cái cảm giác quá đã, tôi nghiêng người tới hôn nàng.

Nụ hôn của nàng đam mê một cách khác thường, nồng nàn và sống động. Tôi cảm thấy lưỡi nàng quấn quíu lấy lưỡi tôi, tôi cảm nhận sự đòi hỏi của thân thể nàng, hít một hơi thở dài khi tay nàng bắt đầu mò xuống cái quần jean của tôi. Khi tôi đưa tay xuống vuốt ve dưới người nàng thì mới hay là bên trong cái áo sơ mi thì nàng không mặc gì cả. Nàng mở nút quần jean của tôi ra, mặc dầu trong bụng tôi muốn tới luôn nhưng rán gượng lại, trước khi đi quá đà vị không chắc là nàng đã sẵn sàng chưa.

Tôi thấy mình ngập ngừng, nhưng trước khi tôi có thì giờ suy nghĩ gì thêm thì thình lình nàng ngồi dậy cởi áo ra. Tôi nhìn nàng mà thở dồn dập, và cũng thình lình nàng chồm về phía tôi và kéo áo tôi lên. Nàng hôn bụng tôi rồi từ từ hôn lên tới ngực, và tôi có thể cảm thấy là tay nàng bắt đầu kéo tới cái quần jean của tôi.

Tôi đứng dậy, tuột áo sơ mi ra và cởi quần jean quăng đại lên sàn nhà. Tôi hôn lên cổ nàng, lên vai nàng và cảm thấy hơi thở ấm áp của nàng bên tai tôi. Cái cảm giác của da thịt nàng chạm vô da thịt tôi như là lửa vậy, và hai đứa tôi bắt đầu làm tình.

Mọi chuyện tuyệt vời như là tôi hằng mơ ước, và khi xong xuôi hết thì tôi ôm nàng chặt cứng, ráng ghi nhớ mọi cảm xúc vô trong đầu. Trong bóng tối tôi thì thầm vô tai nàng là tôi yêu nàng quá chừng chừng.

Hai đứa tôi làm thêm một tăng nữa, xong nàng mới lăn ra ngủ, còn tôi thì thức trao tráo nhìn vô nàng. Nhìn nàng ngủ thấy thiệt là bình yên, nhưng không biết vì sao tôi vẫn thấy một chú lo lắng gì đó. Mặc dù mọi chuyện rất là dịu dàng và tuyệt vời, nhưng tôi cứ nghĩ vơ vẩn là không biết có phải là vì hai đứa cảm thấy tuyệt vọng mà làm tình với nhau như vầy để hi vọng là nhờ đó tình cảm của hai đứa sẽ vững bền hơn trong tương lai, dù thế nào đi nữa.

 
Nguyễn Sĩ Hạnh phỏng dịch

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up