phỏng dịch truyện Dear John của Nicholas Sparks

“Phải công nhận là anh dẫn em tới ăn mấy chỗ độc đáo thiêt,” Savannah nói, nhìn qua vai mình. Nhìn xa xa qua khỏi mấy đụn cát, hai đứa tôi thấy một hàng khách hàng sắp hàng dài dài từ chỗ đậu xe của quán Joe’s Burger.

“Hamburger ở tiệm này là số một ở đây,” tôi nói, cắn một miếng từ cái hamburger to tướng.

Savannah ngồi trên cát, sát bên cạnh tôi, nhìn ra biển. Cái burger thì hết sẩy, ngon và dày, và mặc dù khoai lang tây chiên hơi béo nhưng nói chung thì rất đúng điệu. Vừa ăn Savannah vừa nhìn ra biển, trong nắng chiều cuối ngày tôi thấy nàng trông như là dân địa phương còn hơn là tôi nữa.

Tôi nghĩ lại về cách nói chuyện của nàng với ba tôi., về cách nàng nói chuyện với mọi người, kể cả tôi. Nàng có cái khả năng đặc biệt nói chuyện với ai cũng được, ai cũng thấy nàng hạp với mình, tuy nhiên nàng vẫn giữ được những nét đặc thù của nàng. Tôi rán moi óc nhưng không nhớ ra có biết ai tương tự như nàng về hình dáng hay tính tình, và tôi tự hỏi một lần nữa không biết tại sao nàng lại thích tôi. Tôi và nàng như hai thái cực. Nàng là dân miền núi, đa tài và ngọt ngào, có ba má nuôi nấng dạy dỗ kỹ lưỡng; với lòng mong ước giúp đỡ người khác. Còn tôi thì là một tên lính chiến xâm mình dữ dằn, và lạc lõng ngay chính trong thành phố quê hương mình. Nhớ lại cái cách cư xử của nàng với ba tôi mới thấy quý trọng caí cách dạy dỗ con cái của ba má nàng. Và ngồi bên cạnh nàng, tôi thầm ước là làm sao tôi giống được như nàng.

“Anh nghĩ gì vậy?”

Giong nàng nói dịu dàng nhưng lại có sức mạnh làm gián đoạn dòng suy nghĩ của tôi.

“Tôi thắc mắc là tại sao cô lại ra đây với tôi,” tôi thú nhận.

“Bởi vì em thích biển. Em đâu có dịp ra biển hoài. Quê em đâu có sóng biển hay thuyền đánh tôm.”

Khi nhìn thấy mặt tôi nhăn nhó, nàng mới vỗ lên tay tôi. “Nói dỡn cho vui,” nàng nói, “Xin lỗi anh, em ngồi đây với anh là vì em thích ngồi đây với anh.”

Tôi bỏ miếng burger đang ăn nửa chừng qua một bên, tự vấn là mình lo chi mấy chuyện này không biết nữa. Cái cảm giác này mới lạ đối với tôi, và không biết là tôi có chịu được với nó không nữa. Nàng vỗ nhẹ lên cánh tay tôi và quay ra nhìn biển.

“Biển ngoài kia thiệt là đẹp. Chỉ cần mặt trời lặn xuống trên nước nữa là hoàn hảo.”

“Muốn vậy thì phải qua phía bên kia biên giới, ” tôi nói.

“Vậy sao? Bộ anh tính dạy em là mặt trời lặn ở phía tây?”

Tôi để ý thấy chút ranh mãnh trong đôi mắt nàng.

“Đại khái là tôi nghe người ta nói như vây.”

Nàng ăn có nửa cái burger rồi bỏ phần còn dư vô bao giấy, rồi bỏ phần dư của tôi vô luôn. Sau khi xếp cái bao lại cho gió khỏi bay, nàng dãn hai chân ra và quay lại nhìn tôi vừa khêu gợi vừa ngây thơ.

“Anh có muốn biết em đang nghĩ gì không?” nàng hỏi.

Tôi chờ, nhìn nàng chăm chú.

“Em ước là có anh luôn bên cạnh em trong hai ngày qua. Thì em cũng thích làm quen và biết thêm về mọi người, ăn trưa chung; và hôm qua ăn tối cả đám cũng vui, nhưng em thấy như có điều gì đó không ổn, như là thiêu thiếu cái gì đó. Cho tới khi nhìn thấy anh xuất hiện em mới biết là thiếu anh.”

Tôi nuốt từng chữ từng lời nàng nói. Như hồi xưa là tôi đã ôm nàng hôn một phát rồi, bây giờ dù trong bụng vẫn thấy muốn làm vậy nhưng không biết sao tôi lại chỉ ngồi trân nhìn nàng chăm chăm. Nàng nhìn vào mắt tôi tỉnh queo.

“Khi anh hỏi em tại sao em ngồi đây với anh, em nói dỡn là vì em nghĩ câu trả lời hiển nhiên quá. Không biết vì sao ở bên anh em thấy …hạnh phúc. Giống như ba má em vậy. Hai người rất hạp với nhau; và em nhớ là hồi nhỏ em thường mong ước là mai mốt em cũng gặp được một người hạp với em như vậy.” Nàng ngưng một chút rồi tiếp. “Em muốn mai mốt có dịp anh lại thăm ba má em.”

Cuống họng tôi khô ráo. “Tôi cũng muốn vậy.”

Nàng luồn bàn tay nàng vô bàn tay tôi, mười ngón tay đan quyện lấy nhau.

Hai đứa tôi ngồi im lặng. Sát bờ nước mấy con nhạn biển mổ xuống cát tìm đồ ăn; một đám hải âu bay ào lên vì một ngọn sóng đập vô bờ. Trời tối dần và mây đen kéo về rần rần.

Hai đứa tôi ngồi bên nhau, không khí tràn ngập những bọt sóng vỗ vô bờ. Tôi chới với trong cái hạnh phúc, mới mẻ nhưng quen thuộc, làm như hai đứa đã quen nhau từ muôn kiếp trước. Tuy vậy hai đứa tôi chưa hẳn đã là bồ nhau. Và trong đầu tôi một giọng nói nhắc cho tôi nhớ rằng hai đứa không chắc là sẽ bồ nhau. Chừng một tuần nữa thì tôi hết phép, sẽ quay lại Germany, và mọi chuyện sẽ chấm hết. Kinh nghiệm của những đồng đội dạy tôi rằng chỉ vài ngày đặc biệt bên nhau thì không đủ để gìn giữ nổi một mối tình cách nhau bởi Đại Tây Dương. Nhiều tên đi phép về là la ó om xòm là mình gặp được tình yêu thứ thiệt, nhưng thường chỉ được vài ngày là xong chuyện.

Ở gần bên Savannah làm cho tôi nghĩ ngợi không biết là mình có thể làm được chuyện mà không ai làm nổi. Tôi yêu nàng quá chừng quá đỗi, chắc có sao đi nữa thì tôi cũng không thể nào quên được nàng. Nghe thì có vẻ điên điên khùng khùng nhưng nàng trở thành như là một phần trong tôi, và chưa có gì mà tôi đã kinh hoàng về chuyện ngày mai không được kề cận bên nàng, hay ngày mốt, hay bữa kia… Tôi nhủ thầm, phải rán mới được.

“Nhìn kìa!” Tôi nghe nàng la lớn, tay chỉ ra hướng biển. “Trong đầu mấy ngọn sóng lớn đó.”

Tôi nhìn lướt qua biển màu xám nhưng không thấy gì hết. Bên cạnh tôi Savannah thình lình đứng dậy và chạy về phía biển.

“Lẹ lên!” Savannah nói vọng lại.

Tôi đứng dậy và chạy theo nàng, ngơ ngác. Tăng tốc độ lên, tôi chạy sát tới bên nàng. Nàng ngừng lại bên bờ nước, tôi nghe nàng thở dồn dập.

“Chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

“Ngay đây nè!”

Khi tới nơi thì tôi mới vỡ lẽ ra là nàng la lối về chuyện gì. Có ba con cá heo con bơi sắp hàng một, cưỡi sóng, xong biến mất trong bóng tối, rồi hiện ra ở chỗ khác dọc theo bờ biển.

“Cá heo con,” tôi nói. “Tối nào tụi nó cũng bơi qua đây.”

“Em biết,” nàng nói, “nhưng nhìn thì như là tụi nó đang trượt sóng.”

“Thì chắc là vậy.Tụi nó đang dỡn chơi. Biển vắng người nên tụi nó thấy an toàn hơn.”

“Em muốn nhảy xuống nước chơi với tụi nó. Em luôn luôn muốn bơi với mấy con cá heo.”

“Không được đâu, tụi nó sẽ nghỉ chơi liền, hay bỏ đi chỗ khác không có ai. Mấy con cá heo này là vậy đó. Tôi thường thấy tụi nó khi trượt sóng. Nếu tụi nó tò mò thì sẽ lại gần chừng một mét rồi biểu diển lộn nhào cho coi, nhưng nếu mình bơi theo tụi nó thì chớt quớt.”

Hai đứa tôi tiếp tục coi mấy con cá heo đùa giỡn với sóng, cho tới khi tụi nó biến mất dưới bầu trời đã tối mờ.

“Có lẽ mình nên đi thôi.” Tôi nói.

Hai đứa đi qua lại chỗ ngồi hồi nãy lấy bao đồ ăn rồi ra xe.

“Tôi không biết ban nhạc đã chơi chưa, nhưng nếu chưa thì cũng không còn bao lâu nữa.”

“Không sao đâu,” nàng nói. “Thế nào mình cũng kiếm ra chuyện gì đó để làm mà. Thêm nữa, nói trước là em nhảy dở lắm.”

“Nếu em không thích thì mình không phải lại chỗ khiêu vũ. Em thích đi đâu thì tụi mình đi đó.”

“Ví dụ như…?”

“Em thích tàu không?”

“Tàu kiểu gì?”

“Tàu chiến, loại lớn” Tôi nói. “Tôi biết một chỗ mà mình có thể thấy chiếc USS North Carolina.”

Savannah nhăn mặt lè lưỡi, tôi đoán câu trả lời là không. Đây không phải là lần đầu tiên tôi ước là mình có một chỗ ở riêng cho mình. Nhưng mà nghĩ lại dù tôi có nhà riêng thì chưa chắc gì nàng nghe lời “dụ khị” mà theo tôi về nhà. Giá mà tôi mà như nàng thì tôi cũng chẳng dám. Con người ta mà, ai cũng vậy.

“Để coi,” nàng nói, “Em biết một chỗ. Em muốn chỉ cho anh thấy vài chuyện.”

Tò mò, tôi hỏi, “Chỗ nào vậy?”

Mới bắt đầu làm hôm qua mà căn nhà coi bộ đã ra hình ra dáng. Cái sườn đã gần xong, mái cũng đã lên rồi. Savannah nhìn qua cánh cửa xe rồi quay lại hỏi tôi.

“Anh muốn đi một vòng không? Coi cho biết tụi em làm cái giống gì.”

“Anh cũng muốn coi cho biết.” Tôi nói.

Tôi theo Savannah bước ra khỏi xe, để ý tới ánh trăng chiếu lên người nàng. Khi đặt chân lên nền đất ở chỗ nhà đang xây, tôi mới nhận ra là có tiếng nhạc radio vọng ra từ nhà bếp của nhà hàng xóm. Đứng trước cửa chính vài bước, Savannah đưa tay chỉ vòng quanh nhà với niềm hãnh diện lộ liễu. Tôi đứng sát lại bên nàng, đưa tay quàng eo nàng, và nàng đứng hơi ngửa về phía sau, dựa đầu vào vai tôi, thanh thản.

“Đây là nơi em làm trong hai ngày qua,” nàng thì thầm trong đêm vắng. “Anh thấy được không?”

“Hết sẩy,” tôi nói. “Tôi đoán là gia đình chủ nhà sẽ mừng lắm.”

“Dạ đúng vậy. Gia đình họ rất là tốt. Họ rất đáng được nhận căn nhà này bởi vì đã rất cực khổ. Cơn bão Fran phá nát luôn nhà của họ, nhưng cũng như nhiều người khác họ không có bảo hiểm bão lụt. Gia đình chỉ có bà mẹ và ba đứa con – ông chồng bỏ bã lâu rồi – và nếu mà anh gặp họ thì anh sẽ thích liền. Mấy đứa con học giỏi và ca trong ca đoàn của nhà thờ. Cả nhà đều lịch sự và biết ơn… Nhìn là biết bà mẹ đã nuôi dạy con rất đường hoàng kỹ lưỡng.”

“Tôi đoán là cô gặp họ rồi?”

Nàng hất đầu về phía nhà. “Họ có mặt ở đây hai ngày nay rồi.” Nàng thẳng người ra. “Anh muốn vô coi bên trong?”

Trong bụng không muốn cho lắm nhưng phải chiều nàng. “Cô dẫn đường dùm.”

Nhà không lớn lắm – cỡ chừng nhà ba tôi – nhưng kiểu thoáng hơn nên nhìn thấy rộng hơn. Savannah nắm tay tôi và dẫn tôi đi từng phòng, chỉ ra những nét chính của mỗi phòng. Nàng lo lắng về cái ý định dán giấy hoa lên tường và màu gạch bông cho lối đi giữa nhà, vải màn cửa cho phòng khách, và cái kệ trên đầu lò sưởi. Giọng nàng lộ niềm vui vẻ như lúc nàng coi mấy con cá heo đùa giỡn dưới biển vậy. Trong một khoảnh khắc tôi thấy được hình ảnh của nàng hồi nhỏ ra sao.

Savannah dẫn tôi quay ngược lại cửa lớn phía trước. Xa xa tiếng sấm bắt đầu ầm ì vang vọng. Khi hai đứa đứng gần cửa, chỗ mới bước vô nhà, tôi kéo nàng gần lại tôi.

“Sẽ có mái hiên trước nhà nữa,” nàng nói, “đủ rộng cho hai cái ghế bành lắc lư, hay ngay cả xích đu. Họ sẽ có thể ngồi chơi trong những đêm hè, hay họp mặt sau khi đi lễ nhà thờ.” Nàng chỉ tay. “Nhà thờ chỗ đằng kia. Cho nên nhà ở chỗ này thì rất là tiện cho họ.”

“Nghe như là cô biết rõ về gia đình này lắm.”

“Không, không đâu,” nàng nói. “Em chỉ mới nói chuyện sơ sơ với họ, nhưng mấy chuyện này thì em đoán đại. Nhà nào xây em cũng làm vậy – em đi khắp nhà và tưởng tượng mai mốt chủ nhà sẽ sống ra sao. Như vậy sẽ làm cho chuyện xây nhà vui hơn nhiều.”

Mặt trăng ẩn mình sau một đám mây, trời càng tối hơn. Phía chân trời xa xa, sét chớp nháng, rồi mưa bắt đầu rơi xuống, rớt lăn tăn lên mái nhà. Mấy cây sồi lá dày đặc hai bên đường xào xạt trong gió trong khi sấm vang vọng khắp cả căn nhà.

“Nếu cô muốn đi đâu thì mình nên đi trước khi mưa bão tới.”

“Đi đâu bây giờ? Hơn nữa em luôn luôn thích mưa bão.”

Tôi kéo nàng sát vô người tôi, mùi đàn bà thơm ngát từ thân thể nàng tràn ngập hơi thở tôi. Tóc nàng bay mùi ngọt ngào, như mùi strawberry chín vậy.

Hai đứa tôi đứng nhìn, mưa lớn dần, rớt xiêng xiêng từ trên cao xuống. Chỉ còn chút ánh sáng từ đèn đường, nửa khuôn mặt của Savannah chìm trong bóng tối.

Sấm nổ rền trên đầu, mưa như trút nước. Mưa rớt trên sàn nhà đầy bụi, làm thành những vũng nước bùn nhỏ, và phải cám ơn ông trời là dù trời mưa nhưng vẫn ấm, không lạnh. Bên cạnh ngôi nhà tôi thấy có mấy thùng gỗ trống. Tôi để nàng đứng đó, đi lấy mấy thùng này lại làm thành một cái băng ghế tạm. Ngồi thì cũng chẳng êm ái gì nhưng đỡ hơn là đứng.

Hai đứa ngồi xuống, tôi bỗng chợt thấy rằng đi tới đây là một chuyện đúng. Đây là lần đầu tiên hai đứa tôi ngồi riêng với nhau, nhưng bên cạnh nhau hai đứa thấy như là đã biết nhau tự thuở nào.

 
Nguyễn Sĩ Hạnh phỏng dịch

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up