phỏng dịch truyện Dear John của Nicholas Sparks

Hai đứa tôi kẹt ở căn nhà xây dở vậy mà cũng lâu. Sau khi rời căn nhà xây dở, tôi chở Savannah ra lại biển, hai đứa đi bộ dọc theo bờ biển cho tới lúc Savannah ngáp lên ngáp xuống. Tôi đưa nàng về lại chỗ nàng ở, tới cửa hai đứa ôm nhau hôn một lần nữa dưới ánh đèn trên thêm nhà với mấy con thiêu thân bay qua bay lại.

Mặc dầu dường như tôi đã nghĩ về Savannah rất nhiều trong ngày hôm qua, nhưng so với bữa nay thì không ăn thua gì hết, và cái cảm giác cũng có khác nhau. Tôi hay mỉm cười khơi khơi vô cớ, ngay cả ba tôi cũng để ý tới nữa khi ổng đi làm về. Nhưng ổng không nói gì hết – dĩ nhiên là tôi cũng không nghĩ là ổng sẽ – nhưng ổng coi bộ ngạc nhiên khi tôi vỗ lưng ổng khi nghe ổng nói tính nấu pasta cho buổi cơm tối.

Tôi nói huyên thuyên về chuyện Savannah trong vòng hai tiếng đồng hồ. Sau cùng ba tôi vô phòng làm việc của ổng. Ba không nói gì nhưng tôi đoán là trong bụng ổng cũng vui cho tôi, và vui là vì tôi chịu tâm tình với ổng về mấy chuyện này.  Tôi chắc chắn về điều này vì hôm qua về khuya tôi thấy một dĩa bánh cookies bơ đậu phộng mới nướng thơm phức trên bàn và miếng giấy viết vài chữ cho tôi biết sữa còn nhiều trong tủ lạnh.

Tôi chở Savannah đi ăn kem, xong dẫn nàng xuống mấy chỗ du khách hay lại dưới trung tâm thành phố Wilmongton. Đi dạo phố tôi mới khám phá ra là nàng thích đồ cổ. Sau đó tôi dẫn nàng lại chỗ coi tàu chiến. Savannah nói vậy mà trúng, mấy chiếc tàu chiến coi bộ không có gì hứng thú. Xong cuối cùng tôi chở nàng về lại nhà chỗ nàng ở, rồi hai đứa ngồi nhập chung với mấy người cùng nhà quanh đống lửa.

Hai đêm kế tiếp, Savannah lại nhà tôi chơi. Ba tôi nấu cơm tối cả hai đêm. Đêm thứ nhất, Savannah không hỏi ba tôi câu nào về tiền cắc, làm cho không khí bữa cơm hơi gượng gạo. Ba tôi ngồi nghe là chính, và mặc dầu Savannah lịch sự lúc nào cũng kéo ông vô câu chuyện nhưng một hồi rồi cũng chỉ có hai đứa tôi nói chuyện với nhau, còn ba tôi thì cứ ngồi nhìn vô dĩa cơm của ổng. Khi ra về Savannah coi bộ nhíu mày đăm chiêu, mặc dầu không tin nhưng tôi nghĩ là cái ấn tương lúc đầu của nàng về ba tôi đã thay đổi.

Điều đáng ngạc nhiên là nàng đòi lại thăm ba tôi hôm sau nữa. Lần này thì nàng và ba tôi vô trong phòng làm việc của ổng và nói chuyện tiền cắc. Nhìn hai người tôi nhớ lại cái cảnh hồi xưa tôi còn nhỏ. Tôi cầu nguyện trong bụng là mong nàng sẽ thông cảm ba tôi hơn là tôi hồi xưa. Khi chở Savannah về tôi tới mới nhẹ nhỏm là không có gì phải lo hết, nàng khen ba tôi không nức lời, nhứt là chuyện gà trống nuôi con. Tôi không biết nàng có ý gì không nhưng cũng đỡ lo là nàng dường như không thắc mắc gì về kiểu người của ba tôi.

Tới cuối tuần thì tôi đã trở thành một khuôn mặt quen thuộc ngồi đồng ở ngôi nhà chỗ Savannah ở. Phần lớn ai trong nhà cũng biết tên tôi, mặc dù sau một ngày làm việc phờ râu thì cũng chẳng ai hứng thú gì về việc gợi chuyện làm thân với tôi cả. Thay vì nhậu và tán tỉnh ngoài bãi biển thì cả đám tụm lại coi TV trong nhà tới bảy tám giờ tối. Ai cũng cháy nắng, mấy ngón tay băng band-aid để che mấy vết nứt.

Tối thứ Bảy thì cả đám trong nhà coi bộ hồ hởi phấn khởi hơn, tôi tới nơi thì đúng lúc có mấy tên đang chuyền tay nhau khiêng mấy thùng bia từ chiếc xe van vô nhà. Tôi phụ một tay và nhớ ra là cả tuần nay chưa uống lon bia nào. Cũng giống như cuối tuần trước, cái lò nướng thịt bày ra, mọi người ăn uống chung quanh ngọn lửa hồng. Sau khi ăn xong hai đứa tôi đi dạo bờ biển một vòng. Tôi đem theo cái mền và cái giỏ picnic chứa đầy mấy món đồ ăn lai rai buổi tối.Hai đứa nằm dài trên cát, nhìn lên trời sao, thiệt đã mắt với những vì sao bay sáng ngang bầu trời. Buối tối khí trời tuyệt diệu, vưà đủ mát, và hai đứa nằm ôm nhau nói chuyện và hôn hít, và ngủ quên luôn tới sáng.

Khi mặt trời mọc trên biển buổi sáng chủ nhật, tôi ngồi dậy bên cạnh Savannah. Mặt nàng lấp lánh nắng buổi sáng, tóc xỏa trên tấm mền trải. Nàng gác một tay qua ngực, tay kia gác lên trán, và trong đầu tôi chỉ còn nghĩ được một chuyện là ước sao cho tới chết sáng nào cũng được thức dậy bên cạnh nàng như vầy.

Tụi tôi đi lễ nhà thờ như tuần trước, và Tim vẫn họat bát như thường lệ, mặc dù cả tuần này tôi và Tim không nói chuyện với nhau lần nào. Tim hỏi là tôi có thích phụ một tay trong chuyện xây nhà. Tôi nói thứ Sáu tới là hết phép, thành ra có nhào vô tôi cũng không giúp được gì nhiều.

“Em nghĩ là anh làm anh John điếc hai lỗ tai,” Savannah nói, nhìn Tim mỉm cười.

Tim dơ hai tay lên trời. “Ít ra là cô không chê là tôi không rán hết mình.”

Có lẽ đây là tuần lễ mùi mẫn nhứt trong đời tôi. Tình yêu của tôi dành cho Savannah càng ngày cành mạnh mẽ, nhưng càng lúc tôi càng thấy lo lắng trong bụng vì thấy ngày vui qua mau quá, còn mấy ngày nữa là hết phép rồi. Mỗi lần nghĩ tới chuyện này là tôi lại tự ép mình nghĩ qua chuyện khác, nhưng tới tối chủ nhựt khi tôi hết ngủ được. Nằm trăn qua trở lại trên giường, tôi nghĩ tới Savannah, và rán tưởng tượng không biết là mình có vui nổi không khi biết là Savannah ở bên kia bờ đại dương, với một đống đàn ông con trai chung quanh, và biết đâu có một tên cũng thương nàng như tôi vậy.

***

Tối thứ hai, lại chỗ ở của Savannah, tôi không thấy nàng đâu hết. Tôi vô phòng ngủ nàng tìm, mở cửa thò đầu vô mọi phòng tắm cũng không thấy nàng đâu. Sàn nhà phía sau cũng không thấy, ngoài bờ biển trong mấy đám bạn cũng không thấy.

Tôi ra bờ biển hỏi vòng vòng, câu trả lời thường là những cái nhún vai. Một vài người cũng không để ý là Savannah không có ở đây, nhưng sau cùng thì có một cô – không nhớ là Sandy hay Cindy – chỉ về hướng bờ biển và nói là cổ thấy Savannah đi về hướng đó cách đây chừng một giờ.

Tìm nàng không phải dễ. Tôi đi lên đi xuống dọc theo bờ biển, sau cùng chú tâm tới cái cầu tàu gần nhà. Đoán đại, tôi leo lên mấy bực thang, nghe tiếng sóng vỗ phía dưới.  Khi thấy Savannah, tôi tưởng là nàng ra đây coi cá heo hay nhìn thiên hạ trượt sóng. Nàng ngồi bệt trên sàn, hai đầu gối dựng đứng, dựa vào cột, và chỉ khi tới gần thì tôi mới biết là nàng đang khóc.

Tôi thường bối rối không biết làm cái giống gì khi thấy một người con gái khóc. Thiệt tình mà nói thì không phải chỉ đối với đàn bà con gái mà ai khóc cũng vậy. Ba tôi chẳng bao giờ khóc, mà nếu có thì cũng vào những lúc không có mặt tôi. Còn tôi thì lần sau cùng tôi khóc là hồi lớp ba, khi tôi té cây và bị trẹo cườm tay. Trong tiểu đội tôi đôi khi cũng có mấy tên khóc lóc này nọ, tôi thường chỉ vỗ vai tụi nó rồi bỏ đi, để cho mấy chuyện an uỉ cho mấy người khác nhiều kinh nghiệm hơn lo.

Trước khi tôi tính được là phải làm gì thì Savannah thấy tôi. Nàng vội vã đưa tay lau đôi mắt đỏ hoe, và tôi nghe nàng hít mấy hơi dài. Cái túi xách của nàng, cái túi xách bị rớt xuống biển được tôi vớt lên, kẹp giữa hai đùi nàng.

“Có chuyện gì bất ổn không?” Tôi hỏi.

“Dạ có,” nàng trả lời, trái tim tôi thắt lại. “Em có muốn ngồi một mình?”

Nàng ngần ngừ một chút rồi nói. “Em cũng không biết nữa.”

Không biết làm gì, tôi đứng như trời trồng một chỗ. Savannah thở dài. “Không có gì đâu, anh đừng lo.”

Tôi thọc tay vô túi quần, nhún vai. “Em muốn ngồi một mình?” Tôi hỏi lại lần nữa.

“Bộ anh muốn em trả lời?” Tôi ngần ngừ rồi nói. “Ừ.”

Nàng cười buồn bã. “Anh khỏi phải đi đâu,” nàng nói. “Thiệt ra, em muốn anh lại ngồi gần bên em.”

Tôi lại ngồi xuống kế bên nàng, sau một lúc lừng chừng tôi đưa tay quàng qua vai nàng. Hai đứa tôi ngồi bên nhau không ai nói tiếng nào một hồi lâu. Savannah hít hơi vô chầm chậm, hơi thở nàng từ từ trở lại bình thừơng. Nàng đưa tay lau hai hàng nước mắt cứ tiếp tục chảy dài xuống hai má.

“Em mua cho anh một món quà,” nàng nói sau một hồi im lặng. “Hi vọng là anh đừng giận.”

“Không sao đâu,” tôi nói lí nhí.

Nàng hịt mũi. “Anh có biết là em nghĩ gì khi em ra đây ngồi một mình không?” Không chờ tôi trả lời nàng nói luôn.”Em nghĩ về hai đứa mình, cái cách mình gặp nhau, lần đầu tiên nói chuyện với nhau, cái cách anh khoe mấy cái hình xâm và nhìn trừng Randy. Và cặp mắt ngơ ngáo của anh khi hai đứa mình đi trượt sóng lần đầu tiên với nhau, sau khi em trượt thẳng một lèo vô bờ…”

Khi nàng ngừng lại, tôi bóp nhẹ eo nàng. “Có chỗ nào khen anh không vây.””

Nàng rán cười mỉm chi nhưng khuôn mặt méo xẹo. “Em nhớ hết mọi chuyện, tưng chi tiết, từng giây phút trong mấy ngày đầu,” nàng nói. ” Cả tuần cũng vậy. Lại thăm ba anh, đi ăn kem, ngay cả lúc đi coi mấy cái tàu chiến vô duyên.’

“Mình sẽ không trở lại chỗ đó,” tôi mở miệng hứa, nhưng nàng dơ tay lên ngăn tôi nói tiếp.

“Để em nói cho hết,” nàng nói. “Mà anh cũng không hiểu ý em nữa. Ý em nói là em yêu quí mỗi từng giây từng phút mình ở bên nhau, mà em đâu có mong đợi chuyện như vầy đâu. Em đâu có lại thành phố này cho chuyện tình cảm, đâu có lại đây để mà gặp anh, yêu anh. Và cũng qua đó biết ba anh và thấy thương ổng.”

Cảm động quá, tôi nghẹn lời.

Nàng vén một lọn tóc ra sau tai. “Em nghĩ ba anh thiệt là hay, thiệt là giỏi, gà trống nuôi con, và anh thì không…”

Khi nàng dường như tìm không ra chữ để nói, tôi lắc đầu, lúng túng.”Lí do làm em khóc là vì vậy? Là vì cái suy nghĩ của anh về ba anh?”

“Không phải vậy,” nàng nói. Bộ anh không nghe em nói gì hết sao?”

Nàng ngưng lại, như thể rán sắp xếp lại những ý tưởng lộn xộn trong đầu. “Em chưa muốn yêu ai hết,” nàng nói. “Em chưa sẵn sàng. Như con chim hụt tên vậy, qua một lần rồi em còn thấy sợ. Em biết lần này thì khác, nhưng còn mấy ngày nữa là anh hết phép, anh đi xa, tình mình vậy là hết, em lại phải đau khổ nữa.”

“Đâu phải anh hết phép là mình chia tay luôn đâu.” Tôi chống chế.

“Nhưng thực tế là vậy,” nàng nói. “Em biết là mình có thể viết thư cho nhau, lâu lâu nói chuyện qua diện thoại . Nhưng mà làm sao bằng ở gần bên nhau. Em sẽ đâu có được nhìn mặt anh lừ đừ. Làm sao hai đứa mình có thể ra biển nằm bên nhau nhìn sao trời được. Làm sao hai đứa có thể ngồi nhìn mặt nhau tâm sự chuyện này chuyện nọ được. Và em đâu có được cảm thấy vòng tay anh ôm em, như bây giờ nè.”

Tôi quay nhìn ra xa, cái cảm giác bực bội và lo lắng dâng cao trong lòng. Những gì nàng nói đều đúng phong phóc.

“Em chỉ nghĩ đến chuyện này bữa nay,” nàng tiếp tục, “khi em đi vô tiệm sách đi qua đi lại nhìn mấy kệ sách. Em muốn mua cho anh một cuốn sách, khi tìm được nó, em bắt đầu tượng tượng anh sẽ phản ứng ra sao khi em tặng anh. Chỉ vài giờ nữa là em sẽ gặp anh, xong là biết liền cho nên em cũng không lo nghĩ nhiều nữa. Bởi vì nếu anh có giận thì em đoán là mình cũng sẽ vượt qua được, bởi vì hai đứa mình ngồi vơí nhau thì chuyện gì cũng giả quyết được. Ngồi ở đây một mình em mới cảm nhận được chuyện này. Rằng là hai đứa mình ở gần nhau thì chuyện gì cũng xong hết.”

Nàng ngần ngừ rồi nói tiếp. “Mai mốt anh đi rồi thì làm sao được như vậy nữa. Mới quen anh có hai tuần nay, mặc dù biết là anh về phép có mấy tuần, nhưng em đâu có nghĩ là chia tay nhau làm mình đứt ruột như vầy.”

“Anh không muốn tụi mình thôi nhau,” tôi nói, nhẹ nhàng tôi đưa tay quay đầu nàng lại nhìn tôi.

Ở dưới cầu tàu, sóng vỗ ì ầm đụng vô mấy cột cầu. Một đám hải âu bay qua trên đầu hai đứa, tôi nghiêng qua hôn nàng, môi tôi lướt nhe, qua môi nàng. Hơi thở nàng bay mùi quế và bạc hà, và tôi nghĩ tới chuyện về phép nữa.

Hi vọng làm nàng quên đi những ý nghĩ buồn rầu, tôi bóp eo nàng và chỉ cái túi xách hỏi. “Vậy chớ em mua cho anh sách gì vậy?”

Nàng như ngạc nhiên làm sao tôi biết chuyện cuốn sách, xong mới nhớ ra chính nàng nói cho tôi hay. “Ờ quên chhuyện cuốn sách chớ.”

Cái kiểu nàng nói, tôi giựt mình biết là không phải mua cho tôi cuốn tiểu thuyết mới nhất của Hiaasen. Tôi chờ, nhưng khi rán nhìn vô mắt nàng thì nàng nhìn tránh chỗ khác.

“Nếu em tặng anh,” nàng nói, giọng nghiêm trang, “thì anh phải hứa là anh sẽ đọc.”

Tôi không biết vì sao nàng coi bộ long trọng vây. “Ừ,” tôi nói, rán cho ra câu. “Anh hứa.”

Tuy vậy nàng vẫn ngần ngừ. Rồi nàng thò tay vào túi xách kéo ra cuốn sách. Khi nàng đưa tôi, tôi đọc tên cuốn sách. Tôi không biết phải nghĩ gì. Cuốn sách giống như sách giáo khoa, về autism và Asperger. Tôi có nghe tới cả hai triệu chứng này và biết đại khái mấy người bị mấy triệu chứng này làm cái giống gì. “Sách này viết bởi một vị gáo sư đại học trong trường mà em có lớp. Cổ là giảng sư hay nhứt mà em từng học. Lớp cổ lúc nào cũng đầy. Học trò không học cổ cũng lâu lâu ghé vô hỏi bài. Cổ là chuyên gia hàng đầu về đủ loại bệnh rối loạn về phát triển. Và cổ là một traong vài người chuyên nghiên cứu về người lớn.”

“Nghe coi bộ hấp dẫn,” tôi nói, không thèm che dấu bớt cái hời hợt của mình.

“Em nghĩ là đọc cuốn sách anh sẽ học hỏi được đôi diều.” Nàng rán nói.

“Anh cũng nghĩ vây,” tôi nói. “Cuốn sách dày cộm mà.”

“Còn nhiều thứ trong cuốn sách này nữa,” nàng nói. Giọng nàng nhỏ lại. “Em muốn anh đọc cuốn sách này bởi vì ba anh, và bởi vì cái cách hai cha con đối xử với nhau.”

Lần đầu tiên tôi cảm thấy cứng người. “Cuốn sách có dính dáng gì tới mấy chuyện đó?”

“Em không phải là chuyên gia,” nàng nói, “nhưng cuốn sách này là sách giáo khoa chính trong cả hai học kỳ em học với cô này.  Như em đã nói, cổ phỏng vấn hơn ba trăm người lớn với triệu chứng này.”

Tôi rút tay lại.  “Và?”

Tôi biết là nàng nghe tôi lên giọng, và nàng nhìn vô mặt tôi rán coi thử tôi nghĩ gì.

“Em biết em chỉ là một sinh viên, nhưng em làm việc rất nhiều với mấy đứa trẻ bị triệu chứng Asperger… Em đã thấy tận mắt, và có dịp gặp một số người lớn mà cô giảng sư đã phỏng vấn.” Nàng quì xuống trước mặt tôi, đưa tay ra rờ tay tôi. “Ba anh trông giống như một vài người này.”

Tôi cũng đoán biết ý nàng nói gì, như không biết vì lý do gì, tôi muốn để cho nàng nói thẳng ra. “Em nói vậy là ý gì?” Tôi hỏi, nén mình ngồi yên chớ không ngồi xích ra.

Nàng trả lời chầm chậm. “Em nghĩ là ba anh có triệu chứng Asperger.”

“Ba anh đâu có bị bệnh khờ dại này…”

“Em đâu có nói vậy,” nàng nói. “Asperger chỉ la triệu chứng về sự phát triển lộn xộn.”

“Anh không cần biết đó là cái giống gì,” tôi nói. “Ba anh không có bệnh gì hết. Ổng nuôi anh, ổng làm việc, ổng trả tiền mấy hóa đơn đầy đủ. Ổng cũng có lập gia đình một lần.”

“Người có triệu chứng Asperger vẫn sống và sinh hoạt được như thuờng…”

Tôi nhìn nàng như thể nhìn nàng lần đầu tiên. “Nhưng em nhìn ổng, nghĩ là ổng có bịnh như mấy người Rain Man mà sống mà làm được như vậy thì hay quá.”

“Không phải vậy… anh không hiểu. Asperger có ngườ bị nhẹ, có người bị nặng.”

Tôi không muốn nghe nàng nói.”Và em kính nể ổng là vì vậy. Nhưng mà trong bụng em không thích ổng.”

“Không phải vậy, nghe em nói—”

Tôi đứng dậy. Thình lình tôi thấy cần có chút khoảng cách nên bước qua hàng lan can phía đối diện với nàng. Tôi nghĩ đến chuyện nàng muốn lại thăm ba tôi mấy ngày liên tục… không phải vì nàng muốn thăm ổng. Nàng chỉ muốn gặp để nghiên cứu ổng. Bụng tôi thón lại, và tôi nhìn vào mặt nàng. “Có phải vì vậy mà em muốn lại thăm ba anh?”

“Anh nói gì vậy?”

“Không phải vì em muốn thăm ba anh, nhưng vì em mmuốn gặp ổng để coi thử những điều em nghĩ có đúng không.”

“Không—”

“Đừng có giả bộ nói xạo nữa.” Tôi lớn giọng.

“Em nói thiệt mà.”

“Em lại thăm ngồi chơi nói chuyện với ổng, giả bộ là thích thú với chuyện sưu tầm tiền cắc này nọ, nhưng thực tế là em nghiên cứu ổng như đối với mấy con khỉ trong chuồng vậy.”

“Không phải vậy đâu!”, nàng nói, đứng dây. “Em kính trọng ba anh—”

“Bởi vì em nghĩ là có bị bịnh như vậy mà ổng vượt qua được,” tôi nạt, nói dùm nàng cho hết câu.” Thì ra là vậy, anh hiểu rồi.”

“Không, anh hiểu lầm rồi. Em thích ba anh…”

“Cho nên em mới làm một cuộc thử nghiệm nho nhỏ phải không?” Tôi nổi giận. “Đúng rôì, anh quên là khi em thích ai em hay làm mấy chuyện như vậy. Có phải ý em muốn nói như vậy không?”

Nàng lắc đầu. “Không phải vậy!” Lần đầu tiên, coi bộ nàng tự thắc mắc không biết chuyện nàng làm có đúng không, và môi nàng run run. Khi nàng tiếp tục nói, giọng nàng lắp bắp. “Anh nói đúng. Đúng ra em không nên làm như vậy. Em chỉ muốn anh hiểu ba của anh.”

“Tại sao?” Tôi nói, bước một bước về hướng nàng. Tôi cảm thấy bắp thịt mình săn lại. “Anh hiểu được ba anh. Ổng nuôi anh lớn mà, anh sống với ổng từ nhỏ tới lớn.”

“Em chỉ muốn giúp anh”, nàng nói, xuống giọng. “Em chỉ muốn anh nói chuyện được với ba anh.”

“Anh không hỏi nhờ. Mà anh cũng không muốn nhờ em. Chuyện này đâu có dính dáng gì tới em đâu?”

Nàng nhìn ra xa và lau nước mắt. “Đúng vậy, không dính dáng gì tới em cả.” nàng nói. Giọng nàng thật nhỏ. “Em tưởng là anh cũng muốn biết.”

“Biết gì?” tôi hỏi gặng lại. “Biết là em nghĩ là ổng không bình thường? Rằng là anh không có quan hệ bình thường với ổng? Rằng là anh phải nói chuyện về tiền cắc nếu anh muốn nói chuyện với ổng?”

Tôi không thèm dấu sự giận dữ trong giọng nói mình, nhìn xéo ra tôi thấy có mấy người dân chài quay đầu nhìn hai đứa tôi. Ánh mắt của tôi làm mấy người này không dám lại gần, như vậy mà lại hay. Hai đưa tôi chiếu tướng lẫn nhau, tôi không nghĩ là Savannah sẽ trả  lời, và thiệt tình mà nói, tôi cũng không muốn nghe nàng trả lời. Tôi vẫn còn rán bỏ qua không nghĩ tới chuyện thì giờ nàng lại thăm, nói chuyện với ba tôi chỉ là một trò chơi của nàng.

Tôi không nghĩ là nàng sẽ trả lời, nhưng nàng trả lời.

“Có lẽ vậy.” Nàng nói nhỏ.

Tôi chớp mắt, không chắc là hiểu được những gì nàng nói đúng theo ý nàng. “Nghĩa là sao?”

“Thì em nói rồi.” Nàng nhún vai nhẹ nhàng. “Có lẽ tiền cắc là chuyện duy nhất mà anh có thể nói với ba anh. Có thể là chỉ nói chuyện được mỗi chuyện này.”

Tôi cảm thấy hai tay mình nắm đấm lại. “Thành ra ý em là mọi chuyện tùy ở anh có rán hay không?”

“Em cũng không biết nữa,” nàng nói, nhìn vào mắt tôi. Tôi có mắt nàng vẫn còn nước mắt, nhưng giọng nàng bình tĩnh lại một cách đáng ngạc nhiên. ” Em mua cuốn sách là vì vậy. Để anh đọc. Như anh nói, anh hiểu ba anh nhiều hơn là em. Em có nói là ba anh không bình thường đâu, bởi vì ổng sống và làm việc như mọi người. Nhưng anh nghĩ lại thử. Ba anh sống kiểu “một ngày như mọi ngày”, cái kiểu ổng nói chuyện mà cứ nhìn xuống đất, sống không bạn bè gì hết…”

Tôi quay người, hai tay như muốn đấm đại vô đâu đó. “Tại sao em làm mấy chuyện này chi vậy?” Tôi hỏi, thấp giọng.

“Bởi vì nếu là em, thì em muốn biết. Không phải em nói vậy để làm anh buồn hay là nói xấu ba anh. Em nói rồi, em muốn anh hiểu ổng.”

Sự thẳng thắn của nàng làm rõ ra là nàng tin vào những gì nàng nói. Tuy nhiên tôi cũng không ngán. Tôi quay người bước về phía cầu tàu. Tôi chỉ muốn đi xa khỏi nơi này, xa nàng.

“Anh đi đâu vậy?” Tôi nghe nàng gọi với theo. “John, chờ em với!

Tôi không để ý tới nàng, tiếp tục bước nhanh hơn, vài một phút sau là tới mấy bực thang xuống bãi cát.  Tôi bước rầm rầm xuống mấy bực thang, xuống bãi cát, và bước hướng về nhà chỗ nàng ở. Tôi không biết là Savannah có bước theo sau lưng tôi không, và khi tôi tới gần nhà thì mọi người nhìn tôi. Mặt mày tôi giận dữ, tôi biết vậy. Randy đang cầm lon bia, và chắc là cậu ta thấy Savannah cũng đi về hướng nhà nên bước ra chận đường tôi. Một và tên trong đám cũng bắt chước làm theo.

“Có chuyện gì vậy?” cậu ta la lớn. “Savannah có bị chuyện gì không?”

Tôi bỏ qua không để ý tới cậu ta và cảm thấy cườm tay mình bị nắm lại. “Ê tôi đang nói chuyện với anh.”

Cậu này xâm mình thiệt. Tôi hởi thấy mùi bia trong hơi thở và đoán là chắc nhờ vô mấy lon rồi cậu ta mới dám lên mặt vậy.

“Thả tay tôi ra,” tôi nói.

“Cổ có sao không?” cậu ta hỏi gặng.

“Thả tay tôi ra,” tôi lập lại,  không thôi là tôi bẻ gãy cuờm tay ráng chịu.”

“Ê, có chuyện gì vậy?” Tôi nghe Tim la lớn phía sau lưng mình.

“Anh lộn xộn gì với Savannah?” Randy hỏi ngang. “Tại sao cổ khóc vậy? Anh có đánh cổ không?”

Tôi cảm thấy máu nóng dồn lên mặt. “Lần cuối, yêu cầu anh thả tay tôi ra.” tôi cảnh cáo.

“Đâu có gì mà phải cãi cọ như vầy!” Tim la lớn, nghe gần hơn. “Bình tĩnh lại đi anh em.”

Tôi cảm thấy cái ai rán ôm tôi từ phía sau. Theo phản xạ tự nhiên trong chớp nháy, tôi giựt cùi chỏ lại phía sau thiệt mạnh và nghe một tiếng rên đau đớn; xong tôi chụp cườm tay Randy và bẻ xoáy nó tới lúc gần gãy. Cu cậu rên rỉ, hai đầu gối sụm xuống, và ngay lúc đó tôi cảm thấy có ai nhào vô tôi từ phía sau, tôi giựt cùi chỏ ra sau mà không nhìn. Tôi cảm thấy cùi chỏ đánh đánh trúng sụn của ai đó, tôi quay lại và chuẩn bị cho đợt tấn công kế tiếp.

“Anh làm gì vậy?” tôi nghe Savannah la. Chắc là nàng chạy lại khi thấy chuyện đánh đấm xảy ra.

Trên cát Randy ôm cổ tay rên rỉ, người bị tôi giựt cùi chỏ nằm bò càng.

“Anh đánh ảnh!” nàng thút thít đi qua mặt tôi. “Anh chỉ muốn nhào vô can thôi.”

Tôi quay lại. Tim nằm dài trên mặt đất tay ôm mặt, máy phun ra từ kẽ tay. Cảnh tượng này làm mọi người chết đứng, chỉ có Savannah ngồi xuống kế bên Tim.

Tim rên rỉ, và mặt dù trống ngực tôi đập rầm rầm , tôi cảm thấy như có một khoảng trống nở ra trong bụng mình. Tại sao lại là Tim? Tôi muốn hỏi thăm thử Tim ra sao; tôi muốn nói cho anh biết là tôi không cố ý và không phải lỗi ở tôi. Tôi không phải là người gây sự. Nhưng lúc này những chuyện này đâu thành vấn đề. Mặc dù tôi ước gì là mọi chuyện đã đừng xảy ra nhưng tôi đâu có thể giả bộ như là mọi người nên làm lành và bỏ qua cái lỗi của tôi.

Tôi bước gựt lùi lại, nghe giọng Savannah bứt rức nhỏ dần. Tôi nhìn chung quanh, coi thử có ai muốn cản đường tôi nữa không, tôi không muốn phải đánh đấm với ai nữa.

“Ô… anh ra máu nhiều quá… phải chở anh tới bác sĩ mới được…”

Tôi tiếp tục bước giựt lùi lại, xong quay người, leo lên cầu thang, đi xuyên qua nhà thiệt nhanh rồi ra xe. Đầu óc lùng bùng, tôi lái xe mà trong đầu nguyền rủa cái thằng tôi, nguyền ruả cả buổi tối khốn nạn này.

 
Nguyễn Sĩ Hạnh phỏng dịch

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up