Nguyễn Tư Phương
Sáng nay
tôi bước những bước chân thật xanh
và thật bình yên
trên ngọn đồi phía sau nhà.
tôi bước những bước chân thật xanh
và thật bình yên
trên ngọn đồi phía sau nhà.
Nguyễn Tư Phương
khi mà không còn một danh xưng gì để gọi
thì lấy gì để phân biệt giữa sống chết
đúng sai
phải trái
thì lấy gì để phân biệt giữa sống chết
đúng sai
phải trái
Nguyễn Tư Phương
cả ngày tôi lang thang trong viện bảo tàng
choáng váng với một rừng bảo vật
suy tư cùng với nhiều chiếc bóng
đứng lặng im trước những cụm màu sáng tối
choáng váng với một rừng bảo vật
suy tư cùng với nhiều chiếc bóng
đứng lặng im trước những cụm màu sáng tối
Nguyễn Tư Phương
buổi chiều vừa mới đáp máy bay xuống Đảo Lớn
lật đật đi ăn tối
để kịp ra biển ngắm mặt trời lặn
vậy mà khi tới nơi
lật đật đi ăn tối
để kịp ra biển ngắm mặt trời lặn
vậy mà khi tới nơi
Nguyễn Tư Phương
Không còn những ảo tưởng về sự bền vững của đất
Sự thường hằng cũng chỉ là một ảo tưởng
Nghiệm được điều này khi vừa đặt chân tới Yellowstone
Thì ra đất mãi còn rung rinh
Sự thường hằng cũng chỉ là một ảo tưởng
Nghiệm được điều này khi vừa đặt chân tới Yellowstone
Thì ra đất mãi còn rung rinh
Nguyễn Tư Phương
Thỉnh thoảng tôi có gặp Tuấn ở đâu đó trên mạng
Qua những bài thơ nồng nàn mùi gió đêm của thời mới lớn
Của những ngày khi “cánh rừng hết cây”*
Của những đêm khi “mặt trời hết lửa
Qua những bài thơ nồng nàn mùi gió đêm của thời mới lớn
Của những ngày khi “cánh rừng hết cây”*
Của những đêm khi “mặt trời hết lửa
Nguyễn Tư Phương
Đã lâu rồi tôi không còn tu học thường trú trong thiền viện nữa. Nhưng thỉnh thoảng vẫn ghi danh một vài khóa tu ngắn hạn ở những thiền viện mà mình đã từng tham gia.
Có lần đi dự...
Nguyễn Tư Phương
giữa trưa, quạnh, tiếng guốc rời
kéo lê lết, mỏi
tôi, đời oan khiên
giữa trưa, nghe tiếng gót hiền
kéo lê lết, mỏi
tôi, đời oan khiên
giữa trưa, nghe tiếng gót hiền