Đất

Đất
Không còn những ảo tưởng về sự bền vững của đất
Sự thường hằng cũng chỉ là một ảo tưởng
Nghiệm được điều này khi vừa đặt chân tới Yellowstone
Thì ra đất mãi còn rung rinh ...

Bên Kia Bờ

Bên Kia Bờ
Thỉnh thoảng tôi có gặp Tuấn ở đâu đó trên mạng
Qua những bài thơ nồng nàn mùi gió đêm của thời mới lớn
Của những ngày khi “cánh rừng hết cây”*
Của những đêm khi “mặt trời hết lửa ...

Đến Như Vậy Đi Như Vậy

Đến Như Vậy Đi Như Vậy
Đã lâu rồi tôi không còn tu học thường trú trong thiền viện nữa. Nhưng thỉnh thoảng vẫn ghi danh một vài khóa tu ngắn hạn ở những thiền viện ...

Đêm Jazz ở Yoshi

chỗ ta ngồi
ấm
tiếng đàn

trống bung màu quánh
...

Guốc phiền muộn, xoay

giữa trưa, quạnh, tiếng guốc rời
kéo lê lết, mỏi
tôi, đời oan khiên

giữa trưa, nghe tiếng gót hiền
...

nụ cười Angkor

nụ cười Angkor
em mùa xuân
hy vọng tràn về, môi pháo đỏ
đi ngang qua những tảng đá màu rêu khô
thời gian nhốt vào đá những nụ cười rạn nứt
...

Sông Đời

ta mang áo rộng vai chùng
vòng tay vô lượng ôm trùm bóng không
nay về nhìn lại dòng sông
thấy con mắt đẫm mờ trông bóng mình
...

không đề

đêm về trăng trắng. Đổ
trên mái đầu. Tóc ta
đã bạc màu. Từ thưở
đem thơ giấu sau hè.
...

hạnh dao

về đây con suối reo mừng
ta, thân cỏ mọn góc rừng hạnh dao
sáng ra quên mất tiếng chào
con chim hót giữa khóm đào cút côi
...

chiều tôi cháy đỏ

hôn em, nhát
nụ hôn đầu
khiến tôi, môi vụng, thâm, màu mắt đêm
...
Scroll Up