phỏng dịch truyện Dear John của Nicholas Sparks

Lenoir, 2006

Làm sao định nghĩa được một tình yêu chân thật?

Có nhiều lúc trong đời tôi nghĩ là mình biết câu trả lời: có nghĩa là tôi lo lắng và chăm sóc cho Savannah nhiều hơn là cho chính mình, và hai đứa sẽ sống bên nhau cho tới cuối đời. Vậy là đủ nghĩa lắm rồi. Có lần nàng tâm sự với tôi, cái chìa khóa của hạnh phúc trong đời người là làm được những điều mình mơ ước, và đối với nàng những điều mơ ước này cũng bình dị. Đại khái hai đứa cưới nhau, rồi sinh con đẻ cái… Còn tôi thì có công việc làm ăn vững chắc, hai đứa có căn nhà nho nhỏ, có một chiếc xe van nhỏ hay chiếc xe hơi lớn đủ để chở mấy đứa con đi học, hay đi thăm nha sĩ, hay đi tập đá banh, hay đi học piano. Dù rằng nàng chưa bao giờ nó rõ là nàng muốn có hai hay ba đứa con, nhưng tôi đoán ý nàng là cứ đẻ đại, ông trời cho bao nhiêu thì nuôi bấy nhiêu. Nàng là như vậy đó, con chiên ngoan đạo mà, tôi đoán đó cũng là một phần vì sao tôi yêu nàng. Dù cuộc đời có lên voi xuống chó cỡ nào đi nữa thì tôi nghĩ hai đứa cũng sẽ hạnh phúc, mỗi tối hai đứa vẫn nằm dài trên giường, ôm nhau mùi mẫn, tâm tình rỉ rả, nói cười rúc rích.

Khi hai người yêu nhau thì những ước mơ như vậy nghe qua đơn giản quá, phải không các bạn? Tôi cũng từng nghĩ như vậy. Bây giờ ngồi đây, dù một phần của trái tim tôi vẫn còn rán kéo níu, nhưng tôi tự biết là những ước mơ như vậy sẽ không bao giờ thành sự thật nữa. Xong lần này là vĩnh biệt, tôi sẽ không bao giờ trở lại đây nữa.

Tôi đang ngồi trên lưng đồi nhìn xuống trang trại của nàng ở dưới chân đồi, và đợi nàng bước ra sân. Dĩ nhiên ở dưới nhìn lên nàng đâu có thấy tôi được. Đi lính tôi đã được huấn luyện cách hòa mình với cảnh vật chung quanh, và tôi học thiệt kỹ vì đâu muốn chết sảng ở một xó xỉnh nào đó ở giữa sa mạc bên Iraq. Lần này tôi trở lại cái thành phố miền núi nhỏ bé ở North Carolina này là để tìm hiểu cho biết mọi chuyện ra sao. Khi người ta đã hạ quyết tâm làm điều gì thì phải làm cho được, nếu không thì cứ ấm ức trong lòng hoài.

Savannah không biết là tôi về đây hôm nay.

Tôi thấy nhức nhối trong lòng khi nghĩ tới nàng, gần trong tầm tay mà sao xa vạn dặm, biết sao hơn, bây giờ nàng và tôi mỗi người sống một đời riêng rồi. Dù tôi không muốn nhìn nhận nhưng sự thực thì phũ phàng, dù rằng đã có lúc hai đứa chia nhau một đời chung. Nhưng đã sáu năm, và hai đời người rồi còn gì nữa. Dĩ nhiên những kỷ niệm cũ vẫn còn đó, nhưng đời cũng dạy cho tôi biết rằng kỷ niệm nào cũng có hình dáng riêng, đời sống riêng của nó trong từng người. Và trong nàng, những kỷ niệm về hai đứa chắc là không giống trong tôi. Nếu đối với nàng, kỷ niệm như những ánh sao lung linh trên trời, thì đối với tôi kỷ niệm như là những khoảng không vắng lạnh ở giữa. Và không như nàng, trong tôi những câu hỏi vẫn còn nằm chình ình trong đầu, những câu hỏi tôi đã tự hỏi đi hỏi lại chính mình cả ngàn lần kể từ lần cuối hai đứa gặp nhau. Tai sao tôi làm như vậy, nếu được sống trở lại một lần nữa liệu tôi có làm y như vậy nữa không?

Vì, bạn biết không, không phải nàng mà chính tôi là người đã quyết định chấm dứt cuộc tình của hai đứa.

Chung quanh chỗ tôi ngồi, rừng cây đã bắt đầu sang thu, lá bắt đầu chớm vàng, rực lên khi gặp ánh mặt trời vừa ló lên từ cuối chân trời. Chim hót líu lo, không gian bàng bạc mùi thông và mùa đất ẩm, thiệt khác xa với quê tôi lúc nào cũng đầy mùi nước biển và muối mặn. Phía dưới nhà nàng cửa trước mở ra, dù ngồi trên này xa lắc xa lơ mà tôi cũng nín thở, nhìn theo nàng bước ra hiên nhà đầy nắng sáng. Nàng vươn vai rồi bước xuống mấy bực thềm, đi qua phía hông nhà. Nàng mở cổng bước ra phía bãi cỏ cho ngựa ăn, lóng lánh xanh rực như màu xanh biển dưới ánh mặt trời buổi sáng. Một con ngựa hí lên như thể chào nàng, rồi mấy con khác bắt chước cũng hí theo, tôi chợt thấy là Savannah coi bộ nhỏ nhắn quá, làm sao mà nàng đi qua đi lại giữa mấy con ngựa cao to một cách dễ dàng như vậy được. Nhưng tôi nhớ lại là nàng lúc nào cũng hạp rơ với mấy con ngựa và ngược lại mấy con ngựa đối với nàng cũng vậy. Chừng sáu bảy con ngựa, phần lớn là ngựa đua, đang gặm cỏ gần hàng rào, và Misa, con ngựa Ả Rập lông đen chân trắng của nàng đứng kế một bên. Tôi nhớ là mình cưỡi con ngựa này một lần, hên là không bị thương gì, chỉ rán đeo trên lưng nó cho xong chuyện mà trong bụng sợ gần chết. Còn nàng thì ngồi trên yên ngựa sao mà dễ dàng quá, coi bộ vừa cỡi ngựa vừa coi TV cũng được. Savannah ngừng lại một chút, chào con Midas, tay thì vò lỗ mũi của nó, miệng thì nói thì thầm gì đó trong tai nó. Xong nàng vỗ lên mông nó và quay lưng bước về phía chuồng ngựa, thấy vậy hai tai con Misa dựng thắng đứng lên.

Nàng bước vô mất dạng trong chuồng ngựa, xong bước ra với hai cái túi, tôi đoán là lúa mạch. Nàng vừa máng hai túi lúa mạch lên cột hàng rào thì đã có hai con ngựa bước lại liền. Khi nàng bước lui lại để có chỗ cho hai con ngựa ăn lúa, tóc nàng bay chờn vờn theo gió hiu hiu buổi sáng sớm. Nàng chuẩn bị, bỏ yên ngựa lên lưng con Midas khi nó đang cắm đầu ăn lúa mạch. Vài phút sau, nàng dẫn nó ra khỏi đồng cỏ, vô con đường mòn hướng về phía rừng, giống y hệt như sáu năm về trước. Năm ngoái, nhìn nàng gần mặt tôi nhớ có thấy một hai vết nhăn chung quanh đôi mắt nàng. Nhưng bây giờ qua cái lăng kính của lòng mình tôi nhìn thấy nàng vẫn y hệt như sáu năm về trước, không thay đổi gì cả. Tôi biết là mình tự dối lòng, nhưng đối với tôi, nàng luôn là một cô gái hai mươi mốt tuổi, còn tôi thì hai mươi ba tuổi. Tôi vẫn còn trú đóng ở bên Đức; tôi chưa đi chiến dịch ở Fallujah hay Baghdad, hay đã nhận lá thư nàng, lá thư tôi đọc ở một trạm xe lửa ở Samawah trong tuần lễ đầu của chiến dịch; và tôi cũng chưa trở về từ những biến cố làm thay đổi cả cuộc đời tôi.

Bây giờ hai mươi chín tuổi, nhiều khi tôi thường thắc mắc về những lựa chọn của mình. Tôi đi lính suốt đời. Tùy cơn, tùy ngày mà tôi có lúc thì phỉ nhổ có lúc thì khoái chí với cái đời lính này. Có ai hỏi thì tôi nói tôi là lính chiến, nói thiệt chớ không phải nói chơi. Tôi vẫn còn trú đóng ở bên Đức, chỉ để dành được chừng một ngàn đô trong sổ băng, và không bồ bịch trai gái gì hết trong cả mấy năm qua. Tôi không chơi trượt sóng nữa, nhưng những ngày nghỉ tôi hay cưỡi chiếc xe motor Harley, tùy ngày, vui thì lên bắc, buồn thì xuống nam. Mặc dù ở Đức xe motor Harley rất là mắc nhưng nó là một món đồ chiến đấu nhứt mà tôi sắm trong đời, cho tôi. Tôi hạp với nó, vì tôi nay trở thành một kiểu người hùng cô đơn. Mấy thằng bạn cùng khóa đã giải ngũ hết ráo, nhưng tôi thì còn dám bị điều động qua Iraq trở lại trong vài tháng tới, theo như mấy tin đồn trong căn cứ. Khi mới gặp Savannah Lynn Curtis – đối với tôi nàng luôn là cô Savannah Lynn Curtis – tôi không bao giờ có thể tiên đoán là cuộc đời mình sẽ như vầy, hay là tin là tôi sẽ chọn nghiệp lính suốt đời.

Nhưng tôi đã gặp nàng; vì vậy mà cuộc đời tôi bây giờ mới kỳ cục như vậy. Tôi yêu nàng khi hai đứa ở bên nhau, rồi tôi yêu nàng còn tha thiết hơn nữa trong những năm tháng hai đứa xa cách nhau. Chuyện tình của hai đứa tôi có ba phần, phần đầu, phần giữa và phần kết. Và mặc dầu câu chuyện tình nào cũng có ba phần như vậy, nhưng tôi vẫn không tin là chuyện của hai đứa tôi đã kết thúc.

Tôi nhớ lại mọi chuyện, và luôn luôn lúc nào cũng vậy, những kỷ niệm của những ngày tháng hai đứa có nhau trở về ngập tràn trong trí tưởng. Tôi nhớ rõ ràng câu chuyện hai đứa từ đầu chí đuôi, vì bây giờ đời tôi chỉ còn lại những kỷ niệm đẹp đẽ này…

 

Nguyễn Sĩ Hạnh phỏng dịch

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up