từ trong mơ lạc về trời
từ phương viễn mộng gãy rời bấy lâu
từ chiêm bao đủ buồn rầu
từ trong ngày rạng từ đầu biệt ly
từ ngày giở gót ra đi
hắt lên áo mỏng tà huy ngược dòng
từ cơn khói tỏa giữa đồng
từ bao la bấy bế bồng biết sao
từ buồn rầu đủ chiêm bao
từ ai tưởng tiếng kinh cầu giờ thiêng.

em về nhé, tay mềm choàng lụa
lên phiến tình tôi mỏi mòn xưa
về thấy tôi nằm manh chiếu cũ
bời rời soi nửa mảnh trăng lu
em về nhé, u sầu có thật
lan trong mình như một vận thơ.

những kỷ niệm của tuổi nghèo lang bạt
kiếp ca nhân chưa hát được tròn câu
xưa ngốc dại thì giờ đã khôn đâu
nến đã tắt tự lúc nào gió tạt.

lăn dài nốt nhạc tròn long lanh như giọt nước mắt chúng ta đã nhỏ xuống tuổi thanh xuân của mình.

ôi bông hoa nở
như mắt người tuyệt vọng
dĩ vãng nở trong tấm gương
cơn hoảng hốt những khi chớp động
trên bàn ánh sáng run lên
như đôi tay gã nghệ sĩ bệnh tật
màu chảy loang trên palette nứt đôi
vũ điệu thô của sự mệt nhọc
mắt người tuyệt vọng.

tôi tin em như tin mái đầu bạc trắng của mình sự trinh bạch của em sáng lên trong đêm mất ngủ những ngón tay trổ bông trên cơn đói khát triền miên tên họa sĩ bệnh tật đợi một mùa mưa có tiếng chào lạ như tiếng chim thảng thốt tôi ngồi dậy từ chiếc bình vỡ tôi hỏi ai đang đến đón hay sự im lặng của thinh không là lời gọi số phận tôi tin em như tin bệnh tật mình.

ngày hồng
khói nhạt quấn nhau đi
bàn tay im lìm ngủ
mơ giấc mơ của hoa
đóa thược dược trên bàn thấp
gọi mùa trở về cùng người
vài năm tháng dè dặt
trôi xuôi như những đám mây

tôi gọi
lời thống thiết.

ai đã đặt tên cho đóa hoa
buổi chiều ngày hạ
niềm u uẩn trên những nếp nhăn ở trán
uống cạn lòng thanh tân
có những phút giây kề cận
sóng nổi rồi
mấy độ biệt tăm

ai đã đặt tên cho đóa hoa
khác rồi câu thơ mới
vàng hết một buổi chiều nín lặng
tay tìm tay
một nỗi vuốt ve
đứt ngang rồi
mấy độ biệt tăm.

 

Quốc Bảo
(7/5/2019)

Nguồn: quocbaomusic.com/tu-nhung-trang-so/

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Scroll Up