Bọn họ trăm phương ngàn kế bắt cho được tay cao thủ đó, kết quả lại là một tên giả mạo.

Gã này cái đầu trọc lóc, trên người tấm áo choàng da cọp, mặt mày đen thùi; hai cánh tay gã bị trói ngược ra sau, bộ điệu đầy vẻ van lơn nài nỉ.

Hạ Tam Lam nhà họ Hà một đám cao thủ, tổng cộng Trương, Phương, Viên, Cao, Ủy, Khuất sáu phái, trong đó hảo thủ của phái họ Trương, tất cả mười ba người, cơ hồ đều tập trung ở đó.

Bọn họ bố trí cả ba tháng nay, mai phục hết ba mươi ba ngày, vận dụng ba chục tay cao thủ, kết quả chỉ bắt được có một gã giả mạo, ai nấy đều tức giận trong lòng.

Do đó bọn họ thẩm vấn gã đó:

“Ngươi là ai ?”

“Tôi … tôi là Chiến Tăng.”

“Nói thật đi!”

“… Tôi giả mạo đó thôi!”

“Tại sao ngươi đi giả mạo Chiến Tăng ?”

“Tôi ngỡ là … giả mạo y, chẳng còn ai dám đụng đến tôi.”

“Sao ngươi biết được Lâm Vãn Tiếu cô nương đang ở đây ? Ai sai ngươi lại ăn cướp của báu vậy ?”

“Chuyện … chuyện này e rằng trong giang hô chẳng ai còn không biết. Mọi người đều biết Lâm cô nương tự mình đem Phỉ Thúy Ngọc Điêu Nguyệt Trung Sương Lý Môn Thiền Quyên đến Trảm Kính Đường, cả một khoảng đường, bao nhiêu người đang tính cướp đoạt nhĩ!”

Gã này cái đầu trọc lóc đầy những mồ hôi, phảng phất gã nói vậy là, tội nghiệt sẽ không nằm ở mỗI trên thân mình gã.

Chủ sự của Trương phái trong Hạ Tam Lam là Thương Nhân Tỳ Vị Hà Gia Đỉnh ngẫm nghĩ: cũng có lý! Bọn họ vì muốn bày bố cuộc thế để bắt giết Chiến Tăng, bèn truyền rao mọi nơi, người đàn bà được vũ lâm công nhận mỹ lệ nhất là Lâm Vãn Tiếu, ôm trong mình một thứ bảo vật tuyệt thế, đem về giao Trảm Kính Đường.

Bọn họ chắc mẫm trong bụng, cái gã truyền thuyết là hiếu sắc như tính mạng, tham của hiếu sát là Chiến Tăng, nhất định sẽ động thủ vào Lâm Vãn Tiếu.

Do đó, bọn họ đã bày bố mai phục đâu vào đó.

Chỉ còn đợi Chiến Tăng lại.

Kết quả, Chiến Tăng chần chừ chưa đến, còn ngược lại trên con đường dài hai trăm ba mươi dặm đó, đã nhảy ra đâu năm nhóm người, muốn lại cướp đoạt của báu, trong đó còn có năm nhóm giương cờ của Chiến Tăng, nhưng đều bị Thương Nhân Tỳ Vị và bào đệ của gã cùng với mười hai tên thủ hạ và hai tay cao thủ lại trợ quyền giải quyết hế cả.

Có điều, Chiến Tăng vẫn còn chưa thấy tông tích đâu.

Thấy thủ lãnh Hà Gia Đỉnh không nói năng gì, phó chủ sự Toái Thân Tâm Can Hà Gia Oai hiểu ý ông anh của mình.

Do đó, gã hướng về tên tù phạm khảo vấn:

“Có phải Chiến Tăng sai ngươi lại không ?”

“Không phải.”

“Nói, rốt cuộc ngươi có liên hệ gì với Chiến Tăng ?”

“Tôi không quen biết gì đến y.”

“Ngươi tên họ là gì ?”

“Lương Sung Cầm.”

“Cửu Thủ Như Lai Lương Sung Cầm ! ?”

“… Chính là tại hạ.”

“Thảo nào, cao thủ của nhà họ Lương ở Thái Bình Môn đó mà, khinh công quả nhiên khá lắm, nếu không bày bố mai phục kỹ lưỡng, thật còn bắt không nổi ngươi.”

“Hiện tại tôi đã thành tên tù phạm dưới thềm, còn có gì hay ho để nói! Vạn vọng chư vị lão ca thương tình tha dùm, Lương mỗ tôi quyết không dám quên đại ân đại đức.”

“Trời đất, sao ngươi quên rồi vậy.”

“Quên … quên rồi ?”

“Thái Bình Môn nhà họ Lương các ngươi, và Hạ Tam Lam nhạ họ Hà bọn ta, là cừu địch đời này qua đời nọ. Ngươi còn chưa nghe qua sao ? ‘Gặp Lương chém Lương, gặp Hà giết Hà’, mà bây giờ họ Lương nhà ngươi lọt vào tay họ Hà bọn ta, hắc hắc hắc …”

“Trời ơi, tôi có biết chọc phải vào các ông đâu! Hà đại hiệp, chư vị Hà đại hiệp, cầu xin các ông, tha dùm tôi, kiếp này đời này, tôi nhất quyết báo ân, không bao giờ dám đối địch với các ông …”

“Ngươi đã là người nhà họ Lương, chắc hẳn là có câu kết gì với tên phản đồ nhà họ Hà bọn ta là Chiến Tăng, mau mau khai thực ra, nếu không bọn ta sẽ cho ngươi gan não bày cả ra đất bây giờ!”

“Tôi còn không biết ngay cả chuyện Chiến Tăng và các ông đều là người một nhà, làm sao lại có liên hệ gì được với y! Tôi chỉ biết cả phái Hạ Tam Lam cứ sai người đi đối phó Chiến Tăng, tôi còn ngỡ các ông tám chín đời chẳng có liên hệ gì đến y nhĩ!”

“Ngươi còn không chịu nhận sao” Hà Gia Oai đưa tay ra hiệu, hai tên sư đệ của gã lập tức tra tấn, một nhát đao cắt ngay lỗ tai trái của Lương Sung Cầm.

Lương Sung Cầm hô lên thảm thiết: “… tôi không quen biết với y thật mà … Tôi thật tình không biết Chiến Tăng là ai … Tôi thật tình …”

Hà Gia Oai gật đầu một cái.

Lỗ tai phải của Lương Sung Cầm lại máu chảy ròng ròng rớt xuống mặt đất.

Lâm Vãn Tiếu nhìn không nỡ, vội vã cản trở nói: “Hà tất phải hành hạ y như vậy, tôi xem y quả thật không quen biết gì với Chiến Tăng.”

Hà Gia Đỉnh bấy giờ mới mở miệng ra: “Lâm gia tiểu muội, tâm địa cô lương thiện, nhưng giang hồ toàn là những thứ gian trá hung ác, không làm vậy vô pháp mà trừng trị bọn chúng.”

Gã thò tay ra đặt tới trên vai Lâm Vãn Tiếu, hỏi ngược lại: “Không phải cô muốn chính tay đâm Chiến Tăng báo thù sao ? Cô cứ không nỡ lòng như vậy, làm sao đối phó với một tên cùng hung cực ác như Chiến Tăng nhĩ ?”

Lâm Vãn Tiếu nghiêng người né tránh bàn tay của y đặt lên vai mình, cô vẫn còn không nỡ, cô cảm thấy người phải đối phó là Chiến Tăng.

Không phải là người đang bị bắt trước mắt đây.

Hà Gia Đỉnh đành “bồi” cô ra sau hậu viện tiêu cuộc, nói là có chuyện muốn thương nghị với cô … chuyện thương lượng dĩ nhiên vẫn là chuyện làm sao bày bố bắt giết cho được Chiến Tăng.

Một lát sau, Lâm Vãn Tiếu trở về lại vũ sảnh, Hà Gia Oai mặt mày có vẻ thỏa mãn, trình lên một tờ huyết thư có ký tên đưa cho cô xem: cái gã Lương Sung cầm ý đồ muốn cướp đoạt hàng hóa hãm hiếp cô, đã thừa nhận nhất thiết đều là do Chiến Tăng chỉ sử gã làm, những kẻ bị tử thương đều là do Chiến Tăng một tay gây ra, không liên can gì tới ai khác.

Lâm Vãn Tiếu đưa mắt nhìn quanh bốn phía, không thấy người đó, bèn hỏi: “Y đâu rồi ?”

“Y ?” Hà Gia Oai bấy giớ hiểu ra, vội vã nói: “À, đem đi mất rồi.”

Lâm Vãn Tiếu chỉ thấy trên mặt đất còn sót lại mấy vũng máu ứ, chạm vào mắt muốn kinh tâm, trừ hai cái lỗ tai ra, còn có một cái mủi, bất giác cảm thấy ghê tỡm muốn mửa.

“Tra khảo cho khai ra,” Lâm Vãn Tiếu chau cặp mày xinh xắn, nói: “Như vậy chẳng có gì hay.”

“Giang hồ đấu tranh với nhau, chẳng có gì hay với không hay cả, ” Hà Gia Oai mặt mày tỉnh khô nói: “Chỉ có chuyện hiệu quả với không hiệu quả thôi.”

“Với lại cái tên Chiến Tăng này mặt mày đáng ghét, ” Hà Gia Oai cười nghiêng cười ngửa mấy tiếng: “Bọn mình cho cái tên giả mạo hắn cũNg mặt mày đáng ghét một chút, đúng là danh chính ngôn thuận, báo ứng không trật đi đâu!”

Thình lình bên ngoài có tiếng có tiếng còi hiệu rít lên gấp rút.

Hà Gia Oai hơi biến sắc mặt: “Có người đang xông vào.”

Nhưng Hà Gia Đỉnh mặt mày lộ vẻ phấn khởi: “Quá tốt.”

“Không có ai xông vào, Tiềm Tường đại trận của bọn mình không phải là bày không ra sao!”

Hà Gia Đỉnh hứng phấn hùng hỗ nói: “Bên ngoài canh giữ là ai vậy ?”

“Hai tay hảo thủ của Cao phái: Âm Dương Thần Hà Mã, Hắc Bạch Quỹ Hà Sư.” Hà Gia Oai đối với đệ tử dướii quyền thuộc như lòng bàn tay.

“Vậy là càng có ý tứ. Chú có bao giờ thấy Âm Dương Thần, Hắc Bạch Quỹ thất thủ bao giờ chưa!” Hà Gia ĐỈnh cười tít mắt lại nói, vẻ mặt in hệt như kẻ tham của cải nhìn thấy vàng ròng, kẻ hiếu sắc nhìn thấy gái đẹp vậy, “chỉ có mấy đứa mèo què đó, còn mơ mộng vào cứu người sao!” nói rồi lại bất tri bất giác đưa tay ra đặt lên vai Lâm Vãn Tiếu.

Lâm Vãn Tiếu bỗng có cái cảm giác thật đặc thù kỳ lạ.

Cô vốn lại liên hiệp với bọn cao thủ của Hạ Tam Lam họ Hà này, bắt giết Chiến Tăng, nhưng sau khi ở một chỗ với đám người đó ba mươi ba ngày ròng rã, hiện tại cô chỉ muốn là tốt nhất Chiến Tăng xông vào, đánh cho đám người đó một trận tan tành hoa lá, nước chảy hoa rơi cho xong.

Nếu không phải cô ứng phó đắc thể, cơ cảnh lanh lợi, e rằng đã bị một đám giảo trá hiếu sắc nhà họ Hà làm ô nhục đi mất không biết bao nhiêu lần rồi.

Cô cảm thấy hình như mình sợ đây chẳng phải là Chiến Tăng lại cướp đoạt gì, mà là cái bọn côn đồ như sói như cọp này.

Kỳ quái là, đương lúc cô đang có cảm giác đó, thì chuyện đó cũng xảy ra.

Hai người bị ném vào trong nhà.

Không những vậy còn bò dậy không nổi.

Bọn họ chính là Hà Sư, Hà Mã.

Âm Dương Thần, Hắc Bạch Quỹ kỳ này không những không chỉ bị thất thủ thôi, ngay cả chân cũng thế luôn.

Người bên ngoài đang cất tiếng cười thật hào sảng.

… Hai tay của Âm Dương Thần và Hắc Bạch Quỹ chỉ bị điểm trúng huyệt đạo, nhưng xưƠng chân thì đã bị đánh gãy.

Người đang bước vào, không thể nói là cao lớn, nhưng mười phần tinh hãn. Lông mày của y rất đậm, hàm râu đen thật đen, nhìn qua như vẽ. Nếu như y không cạo trọc hết đầu tóc, nhất định sẽ còn đen hơn cả râu ria, cặp mắt của y còn đen hơn cả bộ râu, như hai viên bảo thạch đen sì sáng rỡ.

Cao thủ nhà họ Hà nhốn nháo kinh hoàng đứng dậy.

“Chính là ngươi!”

“Ta là Chiến Tăng.” Người y choàng một tấm áo bằng da cọp đỏ rực như lữa, nói chuyện cũng phát ra tiếng nói như lữa đang cháy, “Ta chẳng phải là người của họ Lương Thái Bình Môn, gã họ Lương mạo nhận ta dĩ nhiên là thô bỉ rồi, nhưng đem người ta ra hành hạ, tra khảo cho khai ra, lại càng thô bỉ hơn nữa.”

Lâm Vãn Tiếu trong lúc kinh ngạc sợ hãi cũng cảm thấy được vẻ thân thiết, trong bụng đang thắc mắc không biết tại sao.

… Đại khái không chừng nghe y cũng dùng cái câu ‘tra khảo cho khai ra’ đó, trong lòng bèn phát sinh cái cảm giác thân thiết đấy chăng ?

Đây chính là Chiến Tăng sao ?

Chỉ nhìn ánh mắt của người này, lập tức biết ngay y chẳng phải là hạng dễ chọc vào.

Một gã ác nhân.

Chiến Tăng bỗng hỏi: “Cô chắc là Lâm Vãn Tiếu ?”

Lâm Vãn Tiếu gật đầu.

Cô cảm thấy gã đàn ông trước mặt giống hệt một con cọp dưới trăng, dung ác, mãnh liệt, nhưng cái cảm giác cô độc còn sâu xa hơn gì hết.

“Chúng ta không oán không thù gì nhau, tại sao cô lại theo bọn chúng lại đây hãm hại tôi ?”

“Tôi là người nhà họ Lâm Bầt Sầu Môn ở Lạc Dương. Ca ca của tôi bị người hãm hại, người mất nhà tan, không ai thoát được tai họa, tôi muốn báo cừu., do đó phải tụ nhau lại để trợ sức.”

“Do đó cô lại cầu xin Hạ Tam Lam nhà họ Hà ?

Chủ trì Đức Hạnh Sảnh là Hà Phú Mãnh đã có đáp ứng: y nguyện ý bang trợ tôi.”

“Điều kiện chắc là cô phải bang trợ bọn chúng lại bắt tôi ?”

Lâm Vãn Tiếu gật đầu, không nói năng gì thêm.

Đối với những người thông minh, bất tất phải nói nhiều lời.

Chiến Tăng cặp mắt sừng sộ: “Hà Phú Mãnh nói thế, cô tin được sao ! ?”

Cái dáng cô gật đầu, đủ làm trái tim thiên hạ say ngất, vỡ nát mất. Mỗi một động tác của cô, đều như một cái búng tay, đầy một vẻ hồng nhan tịch mịch.

Chiến Tăng vẫn còn sừng sộ hỏi: “Do đó, chỉ vì muốn quang phục Bất Sầu Môn, cô cứ việc hy sinh thằng tôi đây.”

Lần này Lâm Vãn Tiếu lắc đầu.

Lúc Chiến Tăng nhìn tới cô, ánh mắt của y đã nhu hoà lại, lúc y thấy cô lắc đầu, ánh mắt thậm chí còn hiển lộ như có chút gì đó thê lương.

“Bởi vì ông là kẻ xấu,” LâM Vãn Tiếu rất thành thực nói, nói không chút gì ác ý, “ai ai cũng biết ông là kẻ ác.”

Chiến Tăng thơ dài như một tràng cười.

“Cô sai rồi, tôi chỉ là một kẻ ác thôi, ” y nói, “Nhưng tôi chẳng phải là kẻ xấu.”

Trước giờ y chưa bao giờ giải thích chuyện gì với ai.

Đây là lần đầu tiên.

Giải thích cho một người con gái gặp mặt lần đầu tiên một chuyện t chưa từng bao giờ giải htích với ai … y cũng chẳng biết lý do tại sao.

Lâm Vãn Tiếu nghe nói, đáp lại bằng một nụ cười.

Kỳ quái là, đội với một người đàn ông xa lạ mới gặp lần đầu tiên, y nói thế, mà cô bèn tin ngay.

Cái gã đàn ông xem ra rất hung ác đang đứng trước mặt mình, cô lại chỉ cảm thấy y thẳng thắn, hào sảng, còn có chút gì cô độc.

Cô độc như một ngọn đèn leo lét trong đêm tối.

Một cơn gió thoảng trên núi.

“Chịu chết đi !”

Bỗng dưng có tiếng hét lớn.

Vòng vây đã sớm tạo thành.

Mười ba tay hảo thủ của Trương phái Hà gia đã rút binh khí từ lâu, bao vây trùng trùng lấy Chiến Tăng.

Chiến Tăng thì chẳng biết có ai ở đó, chỉ cố nói chuyện với Lâm Vãn Tiếu.

Điều đó lại càng làm cho Hà Gia Đủnh, Hà Gia Oai cơn tức giận (ghen) càng sôi sụt lên.

Máu cũng sôi sụt lên.

… Ai giết chết tên đại phản đồ của Hà gia này, sẽ được thăng lên luôn ba cấp, thưởng một vạn lạng bạc, trực tiếp làm công chuyện bên cạnh Hà gia tam lão.

Hảo thủ của Tru=ơng phái Hà gia, trước giờ vốn cùng hung cực ác.

Bọn họ đã hoàn tất vòng vây, chuẩn bị xuất thủ.

Nhưng bọn họ vẫn còn chưa xuất thủ.

Bởi vì bọn họ phát hiện ra, kẻ địch trước mắt có một thứ đặc điểm: chẳng xem ai ra gì.

… Trong mắt Chiến Tăng, chỉ có mỗi một Lâm Viễn Tiếu, phảng phất chẳng hề có một đám người bọn họ ở đó!

Không ai dám khinh thị Trương Phái Thập Tam Ưng.

Những kẻ từng khinh thị bọn họ đều đã trả một cái giá thê thảm đau đớn.

Không ai dám khinh thị bọn họ.

Không ai dám.

Không ai cả.

Không ai.

Không

Do đó bọn họ phát động công kích.

… Trừ hai người chân đã bị đánh gãy nằm lăn ra đó.

Do đó, trừ hai người chân bị đánh gãy ra đó, mười bốn người còn lại, tấtcả đều cánh tay bị bẻ gãy, bao quát luôn lão đại Hà Gia Đỉnh và lão nhị Hà Gia Oai.

Tùy tiện hẻ gãy tay của bọn họ là Chiến Tăng, một mặt còn đang nói chuyện với Lâm Vãn Tiếu:

“Tôi chẳng phải lại đây cướp đoạt đồ báu gì cả, cái thứ bảo vật đó tôi còn chẳng ham vào.”

“Vậy ông lại đây làm gì ?” Lâm Vãn Tiếu cũng trấn định hỏi.

“Tôi lại xem thử các người đang tính làm gì.”

“Thế thì ông đã thấy rồi đấy: tôi đang tính hại ông đấy.”

“Do đó tôi phải phạt cô.”

“Phạt gì ?”

“Phạt thế này.”

Chính cái lúc đó, ánh mắt Chiến Tăng thật là ôn nhu, tay vung tụ áo tống ra, mười một tay cao thủ có thể làm kinh thiên địa, khóc quỹ thần trong giang hồ, toàn bộ đều đã bị bẻ gãy tay, trật khóp xương, y một mặt còn dặn dò (làm như dặn hầu bộc vậy): “Mau mau thả Lương Sung Cầm ra, nếu không ta làm thịt hết bọn ngươi.”

Sau đó y bỗng xông thẳng lại, đưa mặt mình sát vào mặt Lâm Vãn Tiếu hôn lên má một cái, sau đó mặt mày ánh mắt đầy vẻ ôn nhu thoái lui, tay phủi phủi lên bộ râu tua tủa không chịu nằm yên đó mấy cái, miệng suýt soa:

“Cô thật tình đẹp không một chút lý do.”

Sau đó rồi bỏ đi.

Tại vì bỏ đi quá nhanh, cái áo bào da cọp không có ống tay phảng phất như còn đang phất phơ lóa mắt trước mặt mọi người.

Hà Gia Oai hằn học mắng lên: “Cái thằng chó má! Đồ dâm tặc!”

Còn Hà Gia Đỉng thì hạ giọng vừa rên rỉ vừa nói: “Muốn đối phó hắn, e rằng chỉ còn nước mời Hà Tiểu Thất lại.”

Hà Gia Oai nghe nói giật bắn mình lên, thất thanh nói: “Hài Tử Vương Hà Bình ! ?”

Hà Gia Đỉnh từ từ gật đầu, ánh mắt đầy vẻ phức tạp: phảng phất như đã thọc cây đao vào bụng kẻ thù, nhưng kẻ thù lại là bào đệ của mình.

Lâm Vãn Tiếu thì chẳng chú ý gì đến những lời gã vừa nói.

Cô chỉ cảm thấy trên má bị gã hán tử đó hôn vào, vẫn còn cái cảm giác nóng nóng đau đau vì râu của y chích vào.

Còn có cặp mắt to thật to đầy thâm tình mà thản đãng, làm cô cảm thấy gã hán tử đó dũng hãn, ngay cái vết sẹo trên mặt của y, đều có cái vẻ độc lập cái thế.

 
Nguyên tác: Ôn Thụy An
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up