Sầu thân thế hằn lên mắt mỏi
Đợi nhau hoài tay nhẹ như sương
Có phải người về thu khăn gói
Thôi, ta xin làm một con đường
...
Từ em con sáo sang sông
Nay tôi về lại Phú Phong đợi đò
Dò sông dò bể dễ dò
Câu ca dao cứ vòng vo trong lòng
...
Muốn ăn bánh ít lá gai
Câu ca như tiếng thở dài trong ta
Điều hôm trước chẳng nói ra
Để trăm năm mãi sương sa mịt mùng
...
Trường Sơn, hề, chiều ta ngồi hát
Vỡ hư không, hề, khúc cuồng ca
Em một phương, hề, dòng Lệ nhạt
Ta một trời, hề, cõi xót xa
...
Mùa Thu, sương tan nhanh bờ giậu
Nỗi hàn mặc vội áo ra đi
Nước mắt rớt sầu quanh tay áo
Thấm ướt lòng chia ly, chia ly
...
Bắt đầu từ phía em
Kết thúc từ phía em
Anh lênh đênh giữa ánh sáng và bóng tối
Của ngày và đêm
...
Như hơi chỉ bốc lên trời
Như nước chỉ rớt xuống đời vu vơ
Câu thơ của người làm thơ
Như sương lãng đãng hai bờ thực, hư
...
Em áo trắng xưa kia hoa khôi lớp
Ta học trò bỗng chốc hóa nhà thơ
Bài thơ đầu em mang đi đâu mất
Lỡ vần tôi từ dạo ấy đến giờ
...
Cho anh một nụ lôi thôi
Lần đầu run, lệch tâm môi đôi miền
Cho anh một nụ ngoan hiền
Rơi trong giấc ngủ hồn nhiên trăng tà
...
Ngâm câu thơ cũ
Nhớ người qua đây
Thả tà áo lụa
Mình hạc xương mai
...