gửi LD

em bây giờ như một dòng sông nơi anh tắm mát một thời tuổi nhỏ em ra đi anh hoài nghi loài người từ đó và triết lý sắc sắc không không cũng từ đó khởi thành

em bây giờ vẫn đầy ắp trong anh kín trong hồn giấu trong tim xót xa trong mắt tuổi trẻ của anh đường nào cũng chật nên bàn tay chẳng thể nắm dài lâu

em bây giờ chẳng tưởng tượng nổi anh đâu phải xoay xở lo toan nợ nần chóng mặt những lãng mạn đều trở thành cái tát vào gã ngây ngô ngốc nghếch giữa chợ đời

em bây giờ cuối đất cùng trời làm sao biết xứ sở này kẻ sĩ chữ nghĩa mốc meo tài năng hoen rỉ buồn cười ai mơ mộng viết thơ tình

em bây giờ xa mưa nắng quê mình đâu hiểu nổi ruộng đầy chân cua tháng hạ câu ngang như cua có chi là lạ bỡi nhà nông quen chịu đựng ngoài đồng

em bây giờ phiền muộn bên chồng cũng như anh đầy lo âu bên vợ chuyện trăm năm sao mà khổ thế kể từ khi nhẫn cưới đính vào tay

 
Trần Viết Dũng

Nguồn: Lãng Đãng Giữa Đời, Nhà Xuất Bản Trẻ, Sài Gòn, 1993

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up