Có hai điều đối với tôi để nghĩ về Nguyễn Xuân Hoàng đó là sự mềm mỏng và hào phóng.
Năm 1972 tôi mon men vào làng báo, văn nghệ. Khi ấy tôi làm việc cho nhà xuất bản Vàng...
Nhân dịp nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng (NXH) đến thuyết trình tại Boston College trong đêm văn hóa Việt Nam do nhóm Phát Triển Giáo Dục Văn Hóa tổ chức dưới sự chấp thuận của trường Cao Học Nhân...
Lời Nói Ðầu: Bài viết dưới đây: “Nguyễn Xuân Hoàng, từ Thơ đến “Văn” – chữ “Văn” trong ngoặc kép, vừa là văn chương, vừa là tên Tạp chí Văn mà Nguyễn Xuân Hoàng làm Thư ký Tòa soạn...
Maurice Blanchot mô tả sự chuyển hướng viết của riêng mình, một sự chuyển hướng vừa tuyệt vọng vừa rũ bỏ “Có một lúc nào đó trong đời của một người – do đó cũng là của mọi người...
Quốc phá sơn hà tại,
Thành xuân thảo mộc thâm.
Cảm thời hoa tiễn lệ,
Hận biệt điểu kinh tâm
Nước tàn sông núi còn đây
Thành xuân, cây cỏ mọc đầy khắp nơi
Cảm thời, hoa cũng lệ rơi
Chim kia cũng sợ hận người...
"Anh bị chứng ung thư có tên gọi là Sarcoma." Anh bảo tôi vậy.
Hừmmmmm… Trong bộ từ vựng y học cực kì ít ỏi của tôi, tôi chưa bao giờ nghe đến cái thuật ngữ lạ lùng đó. "Sarcoma?...
Đã từ gần bốn năm tôi vẫn ân hận vì chưa trả lời email của ông. Vào khoảng cuối năm 2009 ông gửi cho tôi một email ngắn kêu gọi tôi đóng góp cho blog Nguyễn Xuân Hoàng và...
Chẳng hiểu vì sao tôi lại mang theo Bụi Và Rác trong mớ sách đọc bên bờ biển, vào một ngày nắng ấm khác thường của mùa Thu Huntington Beach. Biển mênh mông, trời trong như pha lê. Sự...
Thời đại của Nguyễn Xuân Hoàng là một thời thế đặc biệt. Ở đó, đầy những biến cố từ thuở kháng chiến chống Pháp, đến thời đệ nhất, đệ nhị Cộng Hòa, từ những cuộc di cư đến ngày...
Khi ta mười sáu, ta nghi nhận cuộc đời qua ánh mắt của hai người: đứa trẻ lên mười và em bé lên sáu. Tính hiếu kỳ của tuổi lên mười và sự vòi vĩnh thơ ngây...