Quê hương giờ xa lắm
Mây trắng chừng phôi pha
Đường xưa còn in dấu
Hay vắng bước chân qua ...
dân đen cũng tựa bắp non
nướng qua nướng lại cho giòn rồi xơi
lửa lò nóng quá trời ơi
đem dân mà nướng muôn đời khó quên
...
cả ngày tôi lang thang trong viện bảo tàng
choáng váng với một rừng bảo vật
suy tư cùng với nhiều chiếc bóng
đứng lặng im trước những cụm màu sáng tối ...
từ khi ngắt nụ mùa thu
có ông nhạc sĩ giã từ núi non
thương người gái nhỏ hậu phương
bờ sông chết đuối chiến trường thối lui ...
những hột cát nhiều hơn
đi một ngày không lấm chân
tối về hai bàn chân phủi với nhau rồi ngủ
cũng khó nhọc nuôi nổi những củ mì hột lúa
...
buổi chiều vừa mới đáp máy bay xuống Đảo Lớn
lật đật đi ăn tối
để kịp ra biển ngắm mặt trời lặn
vậy mà khi tới nơi ...
một đống rác nữa sắp bị vùi lấp
nhưng mùi hôi thối của nó
sẽ còn vương vất một thời gian dài
trong không khí trên đầu cây ngọn cỏ ...
Ngày xưa bên sông lấp
Người cất tiếng kêu trời
Đêm nằm người thao thức
Còn nghe tiếng đò ơi ! ...
Không còn những ảo tưởng về sự bền vững của đất
Sự thường hằng cũng chỉ là một ảo tưởng
Nghiệm được điều này khi vừa đặt chân tới Yellowstone
Thì ra đất mãi còn rung rinh ...
Thỉnh thoảng tôi có gặp Tuấn ở đâu đó trên mạng
Qua những bài thơ nồng nàn mùi gió đêm của thời mới lớn
Của những ngày khi “cánh rừng hết cây”*
Của những đêm khi “mặt trời hết lửa ...