buổi chiều vừa mới đáp máy bay xuống Đảo Lớn
lật đật đi ăn tối
để kịp ra biển ngắm mặt trời lặn
vậy mà khi tới nơi ...
một đống rác nữa sắp bị vùi lấp
nhưng mùi hôi thối của nó
sẽ còn vương vất một thời gian dài
trong không khí trên đầu cây ngọn cỏ ...
Ngày xưa bên sông lấp
Người cất tiếng kêu trời
Đêm nằm người thao thức
Còn nghe tiếng đò ơi ! ...
Không còn những ảo tưởng về sự bền vững của đất
Sự thường hằng cũng chỉ là một ảo tưởng
Nghiệm được điều này khi vừa đặt chân tới Yellowstone
Thì ra đất mãi còn rung rinh ...
Thỉnh thoảng tôi có gặp Tuấn ở đâu đó trên mạng
Qua những bài thơ nồng nàn mùi gió đêm của thời mới lớn
Của những ngày khi “cánh rừng hết cây”*
Của những đêm khi “mặt trời hết lửa ...
Tôi muốn viết cho em những bài hát
Bởi vì ngoài chúng, tôi đâu thể làm gì khác
Cho tình yêu của tôi
Cho niềm vui của tôi và nỗi chờ mong của tôi ...
Đã lâu rồi tôi không còn tu học thường trú trong thiền viện nữa. Nhưng thỉnh thoảng vẫn ghi danh một vài khóa tu ngắn hạn ở những thiền viện ...
người ta đã phát hiện
một trại heo đã tiêm thuốc an thần
cho mấy ngàn con heo
mà chẳng phát hiện
...
mấy lão tiên chỉ viết lại lịch sử của làng
dựng một thành hoàng
lập bàn thờ thắp nhang sì sụp khấn vái
sau đó chia nhau chỗ thịt
...
chấn thương cuộc chiến
sẽ còn trăm năm
không vì bom tấn
không vì da cam
...