Vài nét về văn chương Phùng Nguyễn

Phùng Nguyễn bắt đầu sự nghiệp văn chương khá muộn, và bắt đầu tại hải ngoại, nhưng so với một số cây bút khác cùng độ tuổi, cách viết của Phùng Nguyễn khá tân kỳ và sắc sảo, một...

Thơ Lục Bát Còn, Tiếng Việt Còn

Hỡi cô tát nước bên đàng, sao cô lại múc trăng vàng đổ đi? (Trăng quê, Bàng Bá Lân) “Cho tôi xem qua bài lục bát nào của anh/chị, tôi sẽ nói được ít nhiều về anh/chị.” Câu ấy tôi vẫn nói với...

Hai mươi năm văn học miền Nam: phỏng vấn nhà thơ Nguyên Sa

Nhà thơ Nguyên Sa từ trần vào ngày 18 tháng tư năm 1998 đến nay là đúng 20 năm. Nhưng thơ của ông thì không cũ tuổi và lúc nào cũng sống trong lòng người yêu thơ. Bài phỏng vấn...

Điên

Năm 1990, nhóm Việt Thường ở Montreal có xuất bản một cuốn thơ của Bùi Giáng gồm những bài chưa được phổ biến trước đây. Hình bìa là tranh chân dung Bùi Giáng do họa sĩ Đinh Cường vẽ,...

Tản Mạn Về Văn Mai Thảo

Mỗi nhà văn có một cách hành văn riêng mà ta thường gọi là văn phong. Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa là nếu ta có một triệu nhà văn, ta sẽ có một triệu văn phong khác...

Tô Thùy Yên: Sự dung hòa của thi ca

Hiệp định Genève cắt đôi hình đất nước, kéo theo một cuộc di dân từ Bắc vào Nam, với qui mô chưa từng có, kể từ ngày lập quốc. Những người di dân ấy, đã mang theo ngôn ngữ,...

Luận đề tự do trong sáng tạo thơ Thanh Tâm Tuyền

Khi cho rằng nghệ thuật “là sự tiêu hủy để sáng tạo, là sự tiêu hủy quy định bởi sự sáng tạo” , Thanh Tâm Tuyền đã thực sự biến tự do, từ một motip chủ đề quen thuộc...

Xì phé với Bùi Giáng

Ở miền Nam trước năm 1975, Bùi Giáng là một hiện tượng của giới văn nghệ Sài Gòn. Ông là một nhà thơ điên, điều này ai cũng biết. Nhưng điên kiểu Bùi Giáng thì thuộc dạng xưa nay hiếm,...

Tô Thùy Yên: Thức cho xong bài thơ

Năm 1993, tôi đã gặp Tô Thùy Yên. Tôi đã được nghe Trường Sa hành, Chiều trên phá Tam Giang, Thi sĩ… trước khi gặp Tô Thùy Yên. Vì vậy, có phần bất ngờ khi đối diện với tôi,...

Những biển

Vào buổi sáng của ngày thứ mười hai, khi kéo tấm rèm không thể đoán nổi từng có màu gì, nhìn mặt trời ủ lửa bên dưới lớp sóng thớ lợ, Nhị tưởng đã ở đây một trăm lẻ...