nụ cười Angkor

em mùa xuân
hy vọng tràn về, môi pháo đỏ
đi ngang qua những tảng đá màu rêu khô
thời gian nhốt vào đá những nụ cười rạn nứt
em nhốt vào ta khoảng trời xanh không mây
em mùa xuân
cởi áo vỏ cây, tắm ao giữa rừng thiền sau ngọ
ta ngồi vai trĩu nắng
tập cười, ta tập làm người giác ngộ
tâm đã an rồi,
từ đêm qua
em mùa xuân
chạy chơi giữa những bức tường hoang phế
chòang cánh tay rễ cây, em ôm đá vào lòng
vỗ về đá, em ru ta
ru những tàn cây đang thèm cơn mưa hiếm
em mùa xuân
hiền nụ cười Angkor .
Nguyễn Tư Phương
Bài Cùng Tác Giả:
- Những Chiếc Bóng
- giữa đêm thức dậy đọc thơ bạn
- Nibbana – Niết Bàn – Dập tắt
- ngày tôi chọn nghiệp
- nhớ Philz và những ngày ngồi quán
- Hư Vọng
- tháng ba, cây sồi và bạn
- tuy buồn
- Điệu buồn Bolero
- Bình yên, màu xanh mới
- vô danh
- Đến Như Vậy Đi Như Vậy
- những chiếc bóng
- một mình trên Đảo Lớn
- Đất
- Bên Kia Bờ
0 Comments