Đêm qua bắc Vàm Cống
Đêm qua bắc Vàm Cống,
Mối sầu như nước sông,
Chảy hoài mà chẳng cạn,
Cuốn phăng kiếp bềnh bồng.
Tôi đi xuống Lục Tỉnh
Để rắc bỏ ven đường
Tài, tâm hồn, kỷ niệm…
Giữ làm gì đau thương.
Đã đôi lần nhầm lẫn,
Còn gõ cửa ái tình,
Van nài chút lưu luyến.
Của không về người xin.
Tôi châm điếu thuốc nữa,
Đốt tàn thêm tháng năm.
Chiếc bắc xa dần bến.
Đời xa dần tuổi xanh.
Nước tách nguồn về biển.
Sầu lại chảy về hồn.
Khi tôi vuốt lấy mặt,
Nghe bàn tay trống trơn.
Tô Thùy Yên
Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minesota, 1995
Bài Cùng Tác Giả:
- Lễ Tấn Phong Tình Yêu
- Thắp Tạ – Ghi chú
- Thơ tạ
- Soi mệnh
- Nỗi mình lần giở
- Gặp gỡ giữa đường
- Lễ hội
- Cơn mê
- Xót xa
- Tỵ khách
- Du mộng
- Lão trượng
- Nhớ có lần, trên Bắc khuya, nghe một lão đàn hát
- Huế oán
- Nhà xưa, lửa cất ủ
- Đêm quan ngoại
- Chia tay ải Tây
- Đường trường đêm
- Đại bình nguyên
- Viễn Tây
- Suốt bãi sông Hằng
- Hái rau
- Hồn trôi ♦ Sát na ♦ Đá mộng ♦ Con sáo
- Không kịp ♦ Đuối trông ♦ Nhanh hơn ♦ Thương tật
- Dừng bước ♦ Vận nghiệt ♦ Cánh diều ♦ Hồn lạc
- Bỏ lỡ ♦ Hoa suông ♦ Đêm thức ♦ Thanh minh
- Vẫn là
- Tặng phẩm ♦ Đi xa ♦ Biệt tăm
- Tâm thức khuất dạng của thơ
- Tô Thùy Yên nói chuyện thơ
0 Comments