The stars are threshed, and the souls are threshed from their husks.
(William Blake)

Bởi tất cả vô thường
Nên tất cả miên viễn.

Trời không nắng mãi, không mưa mãi.
Đến một lúc nào ngươi chán người khách lạ là ngươi.
Những câu chuyện nghe lần đầu
Sao cứ như là nghe lặp lại.
Phải ngươi đã tiêu pha bất kể trên đường đi
Biết bao phóng tưởng không bồi hoàn
Để bây giờ tâm não xác xơ,
Chẳng hứng khởi nào buồn mai phục trấn lột.
Gió lượt lượt từng trang sách lật vội.
Tản rã mảng mộng sót.
Hương vị đời không cầm.

Một buổi vuốt tóc mình,
Nghe sướt ghê lòng tay.
Quá một hạn tuổi nào,
Sống nữa hầu như để giữ sống
Qua ngày một trí nhớ lâm chung.
Đâu rồi gã trẻ người bạt mạng lao đầu
Vào những bất khả ư nghì đá chởm,
Chết vô thừa nhận, thương, thương thay!
Nào phải chỉ một lần, ngươi đổ sụp,
Tán đởm rụng rời
Bởi một tiếng nạt quyền uy dứt khoát.
Ngươi cũng hằng chứng kiến chớ không ư
Trí tưởng quỵ nửa chừng đường viễn thám,
Những cột biên không đời được xa hơn.

Thế nhưng ngươi sẽ vẫn yêu đến giọt nước mắt cuối
Những ánh đèn héo hắt thư phòng,
Linh hiển những hồn ma không thoả nguyện.
Cũng như ngươi sẽ vẫn yêu đến giọt nước mắt cuối
Những đốm lửa rời rã lữ hành,
Vô vọng những quần tự sẽ tan tác.
Mặt đất lẽ nào không đớn đau?
Trời sao có hồi cũng đuối kiệt.
Đã là nỗi buồn rầu tủy tạn,
Còn chính mình, ngươi chẳng thể yên thân.
Chử nghĩa xếp dọn được gì một đầu óc hỗn độn?
Văn chương rồi cũng đến phụ nhau thôi.

Lấy mình soi mệnh mình.
Sòng phẳng án khổ hình vắt đá lấy máu viết.
Viết, viết như chép phạt những điều thừa
Về một kỳ tích tối cổ mãi hư bại.
Cúi mặt, ngậm nghẹn cổ núi lửa
Sôi những toan
Mửa gớm bất bình chính trực nghịch thiên địa.
Việc rõ là vô nghĩa,
Sao chẳng dẹp quên đi?
Ngươi ngờ chừng đã lãnh sai mình khi tại thế.
Ôi kinh điển nào chẳng là bia chú đoạn trường:
Nơi đây nhân loại cùng quẩn không yên nghỉ.

Phật vô ngã có trăm tay…
Ngươi tay trói có trăm hồn,
Phanh xé thảm, khó tụ hồi sở trụ.
Ai kẻ diện kiến được hoang tàn phải tắt tiếng.
Cửa hiền minh không mở nhận khách rong ca.
Khúc miên tấu chỉ thuần những dấu lặng.
Chiều nay, gió cát lại đưa người về qua chợ cố quận.
Đứng tần ngần, không gặp một ai quen,
Bất giác chép miệng:
Sao người đời không dễ dàng hơn với nhau?
Nhất định ngươi sẽ vẫn yêu đến giọt nước mắt cuối
Một mường tượng kỳ vĩ dẫu bất toàn đang mờ mịt đi qua.

4.2004

Tô Thùy Yên

Nguồn: Thắp Tạ, 2004

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up