Qua ngày, chuyện có thành hoang thuyết,
Đời nay thoáng chốc đã đời xưa.
 
Ngày qua ngày, trú dưới mái đầu,
Ngậm ngùi thân sống sót,
Cời lực tàn hơ cứu lấy hồn người…
Dâu biển ngoài kia chung cuộc chưa?
Chốn mông lung nuối muộn
Xốn xang tiếng hú réo liên hồi thương tâm rối hoảng
Những thất tán lâu ngày khó định danh.
Một đời hư bỏ liều mưa nắng
Chẳng làm xấu mặt đất trời sao?

Tụng biết mấy thời kinh…
Quá khứ chẳng siêu thoát
Tụ ám ngày đêm nơi cổng ta.
Lâu dần người sống ngại qua lại…
Chạng vạng sánh nhanh,
Ta bây giờ đã lỗi thời đặc,
Đời không thấm nổi nữa tương lai.

Đã có lúc bưng lấy nỗi mình đau điên càn chạy,
Băng lửa, giẫm chông,
Những tưởng là xa thoát.
Một buổi khựng định thần,
Vô vọng, ra mình chỉ chạy quẩn.
Trời đất khôn cùng ư?
Lòng ta lồng lộng lưới.

Ôi đứa bé xưa kia háo hức lẻn nhà đi,
Vượt lên trước đời mình,
Nhìn cõi thế,
Tung tích vùi chôn tận địa đầu nào?
Thương quá, chiều nay, gió váng vất,
Xác diều vật vã ngọn tre cao.
Với bản thân, ít nhiều ta có lỗi,
Lỗi chẳng ân cần cầm cộng những ngày vui.

Tuổi già, giấc ngủ mót,
Sao nuôi mổi mộng trường?
Con thằn lằn khuya chắt lưỡi tiếc…
Nghiệp giống nòi mãi chẳng tan ư?
Lửa đã mỏn.
Nào ta còn chi để chụm thêm?
Gà gáy hiệp đầu như có vội.

Ở chốn mệnh danh là chốn cũ,
Dân gian thay mới những truyền kỳ,
Đất trời ủ lứa chiêm bao khác,
Dâu biển làm mưa nắng lạ đi.
Bụi rác mỗi thời, một dạng loại,
Chồng sâu thêm những địa tầng quên.
Người về không biết có đúng chỗ,
Lịch sử qua đường đã cải trang.

Bạn lứa ta nhiều người đã chết,
Bó mang đi phần mộng góp chung.
Chuyện thuở nào vừa tai người thuở ấy.
Mỗi sự tình, một tuổi đời riênng.
Độc giả về già chỉ đọc lại.
Đôi khi ta lười biếng chuyện trò.
Đôi khi ta lẩm bẩm mình ta.

Nhà ta xưa nghe nói chẳng còn,
Di chỉ đời ta xưa mất theo…
Đã thân rơm, chắc đâu là chỗ cuối.
Gió qua, đức đủ giữ mình chăng?
Dưới chân ta, đất nào chẳng đất võng,
Đời quẫy gây chao đảo thất thần.
Thôi hãy mừng còn đứng được trên đó,
Cố sức giữ thăng bằng,
Lắm lần, trán rịn đẫm.

Phước thay, những đau đớn ma sát
Đã chẳng làm lòng ta xơ chai.

12.2002

Tô Thùy Yên

Nguồn: Thắp Tạ, 2004

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Scroll Up