Đa Tình Hoàn là cuốn số 4 trong bộ Thất Chủng Vũ Khí hệ liệt.

Thương Hương đường là một trang viện rất lớn, từng lớp từng lớp nhà, không biết bao nhiêu mà kể.
Chỗ Cát Tân ở là căn nhà thứ sáu, trước cửa quả nhiên có một cây bạch dương.
Cửa đang mở, bên trong yên lặng không nghe tiếng người, hình như Cát Tân đã ngủ say, y xem ra lúc nào cũng có vẻ mệt mỏi.
Tiêu Thiếu Anh chắp hai tay sau lưng, chầm chậm đi hết qua dãy nhà, một người cung kính đi sau lưng y.
– Ngươi là Cát Thành?
– Vâng.
– Ngươi quen biết Cát Tân bao lâu rồi?
– Cũng gần tới ba năm.
– Các ngươi ở cùng một nhà?
– Vâng.
– Ngươi thấy y là con người ra sao?
– Hình như y là một quái nhân, bình thường ít khi nói chuyện với chúng tôi.
– Cũng không uống rượu với các ngươi?
– Y không uống rượu, rượu chè cờ bạc trai gái trước giờ y không dính vào.
Cát Thành không những hỏi đâu trả lời đó, thái độ còn rất cung kính, trả lời rất tường tận.
Bởi vì đây là mệnh lệnh của lão gia tử.
… Đem Tiêu đường chủ đi khắp nơi xem qua, từ nay về sau, ngươi là trưởng ban trực thuộc vào Tiêu đường chủ.
Tiêu Thiếu Anh rất bằng lòng gã này, y thích những kẻ nghe lời.
– Ngươi có uống rượu không?
– Chuyện gì khác tôi đều không có, chỉ có mỗi ham uống rượu chút đỉnh.
Cát Thành rụt rè một hồi, rốt cuộc cũng nói thật ra.
Tiêu Thiếu Anh càng bằng lòng hơn… Quỷ rượu dù gì cũng thích quỷ rượu.
Căn nhà thứ bảy hoa nở rộ đầy sân, dưới mái nhà có treo cái lồng chim, một cặp anh vũ đang kêu chí chác.
– Ai trú ở nơi đây?
– Chị em Quách cô nương, còn có sáu đứa a đầu.
– Lão gia tử thường hay đến đây không?
– Lão gia tử không hay lại, Quách cô nương lại chỗ lão gia tử thường hơn.
Tiêu Thiếu Anh lại bật cười, y lại hỏi :
– Quách cô nương lại đây bao lâu rồi?
– Hình như còn chưa tới hai năm.
– Còn em của cô ta?
– Quách cô nương đến đây bảy tám tháng rồi mới đem nhị cô nương đón về.
– Nhị cô nương có phải cũng thường hay lại chỗ lão gia tử?
– Nhị cô nương là người rất quy củ, bình thường cô không hay bước ra khỏi nhà, trước giờ cũng không ai thấy cô ấy đi ra quá căn nhà một bước.
Tiêu Thiếu Anh lại bật cười.
Căn nhà phía sau cùng, cây cối um tùm, hình như còn u tĩnh hơn cả chỗ Quách Ngọc Nương ở.
Gió thổi qua, mùi thuốc thơm thơm bay lại từng trận.
– Căn nhà này ai ở vậy?
– Đây là chỗ dưỡng bệnh của Tôn đường chủ.
– Tôn đường chủ? Tôn Tân?
Cát Thành gật gật đầu, thở dài nói :
– Bốn vị Đường chủ lúc trước, hiện tại chỉ còn thừa có một vị Tôn đường chủ này thôi.
– Y thụ thương nặng lắm sao?
Cát Thành lại gật gật đầu :
– Lão nhân gia bị nội thương, tuy đã đổi bảy tám thầy thuốc rồi, mỗi ngày đều uống bảy tám thang thuốc, nhưng đến bây giờ, vẫn còn chưa thấy thuyên giảm gì cả, ngay cả đứng dậy cũng không cách gì đứng nổi.
Tiêu Thiếu Anh trầm ngâm một lát, nói :
– Ta nghe tiếng y là kẻ anh hùng đã lâu nay, nay đã lại đây phải vào bái phỏng y một chút.
Cát Thành muốn ngăn trở, nhưng rồi ráng nhịn lại.
Đối với y, Tiêu Thiếu Anh nói tiếng gì, tiếng đó là mệnh lệnh, mệnh lệnh thì chỉ có phục tùng theo thôi.
Bọn họ vừa bước vào sân, phía sau cây cổ thụ bỗng có bóng người thoáng qua.
Đây là một cái bóng rất yểu điệu, hình như đang mặc chiếc áo nhẹ màu vàng lợt.
Tiêu Thiếu Anh hình như không thấy gì cả.
Nhưng Cát Thành thì có thấy, y lắc đầu nói :
– Con nhỏ này tuổi tác không nhỏ gì nữa, mà cứ như là con nít, không dám thấy mặt ai.
Tiêu Thiếu Anh hững hờ hỏi :
– Con a đầu này là ai?
Cát Thành nói :
– Nhất định là Thúy Nga, mấy con a đầu tùy thân của Quách cô nương, đều đàng hoàng đâu ra đó, chỉ có nó là cứ mắc cỡ.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Cô ta cũng là a đầu của Quách cô nương?
Cát Thành nói :
– Vâng.
Hình như y sợ Tiêu Thiếu Anh hiểu lầm, lập tức lại giải thích :
– Tôn đường chủ uống thuốc, trước giờ đều do mấy con nhỏ a đầu của Quách cô nương lo liệu dùm.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Sao?
Cát Thành nói :
– Bởi vì bọn họ đều do Quách cô nương tự tay huấn luyện, làm việc rất cẩn thận, lo lắng cũng rất chu đáo.
Tiêu Thiếu Anh cười cười nói :
– Chỉ tiếc là Tôn đường chủ bệnh tình không phải nhẹ, nếu không nhất định ông ta còn có nhiều chuyện khác để cho các cô đó lo lắng dùm.
Tôn Tân bệnh tình quả thật không nhẹ tí nào.
Trong phòng ẩm thấp và u ám, tàng cây che hết cả ánh nắng mặt trời, song cửa cũng được đóng chặt.
– Tôn đường chủ không ra gió được.
Mùi thuốc thật nồng.
– Tôn đường chủ mỗi ngày phải uống bảy tám thứ thuốc.
Hiện tại đang là mùa hạ nóng bức.
Cái vị đại hán năm xưa đã từng sử dụng cây long côn hoành tảo giang hồ, bây giờ chỉ còn có đắp một cái chăn bông dày cộm.
Không những y không cảm thấy nóng nảy tí nào, mà hình như còn cảm thấy muốn lạnh run, cả người đều rúc trong chăn.
Có người đẩy cửa bước vào, y cũng chẳng xoay người lại, cũng chẳng mở miệng.
– Thúy Nga vừa đi ra, chắc là Tôn đường chủ vừa mới uống thuốc xong, đã đi ngủ rồi.
Cát Thành lại đang giải thích :
– Mỗi lần ông ta uống thuốc xong, là đều ngủ thiếp một lúc.
Tiêu Thiếu Anh ngần ngừ một lát, rốt cuộc cũng rón rén bước ra, nhè nhẹ đóng cửa lại :
– Để hôm khác ta lại.
Nhưng y cũng chưa đi ngay, y còn đứng trước cửa, đứng một hồi ở đó, hình như đang lắng tai nghe gì đó. Y không nghe thấy gì cả.
Trong nhà rất yên tĩnh, ngay cả một tiếng động nhỏ cũng không có.
– Ai đang rung chuông vậy?
– Nhà bếp ở phía sau.
– Bây giờ đã đến giờ cơm chiều rồi sao?
– Chúng tôi ăn cơm chiều có hơi sớm một chút, bởi vì trời chưa sáng đã phải thức dậy rồi.
– Ngươi mau mau đi ăn cơm đi.
Tiêu Thiếu Anh vẫy vẫy tay nói :
– Chuyện gì lớn tày trời, cũng không quan trọng bằng chuyện ăn.
– Vậy thì lão nhân gia…
– Ta đã lão gì đâu…
Tiêu Thiếu Anh mỉm cười nói :
– Ta còn đi một mình được mà.
* * * * *
Trong sân không có tiếng người, Tiêu Thiếu Anh chắp hai tay sau lưng, chầm chậm đi về sau cây cổ thụ.
Một cây dung thụ lớn năm ba người ôm không xuể.
Cái bóng người mặc áo nhẹ màu vàng lợt, thân hình nhẹ nhàng yểu điệu như chim én đã biến mất từ lâu.
Nhưng Tiêu Thiếu Anh chẳng hề trông thấy có người đi ra cái sân này.
Y đi vòng quanh cây cổ thụ, khóe miệng lộ một nụ cười, nụ cười thật kỳ quái.
Chính ngay lúc đó, bên ngoài bức tường thấp bỗng có bóng người thoáng qua, một làn sáng bạc như mưa rào bay lại sau lưng y.
Sau lưng y không có cặp mắt, may mà y còn lỗ tai, không những vậy, còn rất thính.
Tiếng gió vừa xé lên, mười bảy mười tám mũi ngân châm đã ghim lên thân cây, người của y thì đã lướt ra khỏi bờ tường.
Trong cái sân ở tường bên kia, hoa mọc đầy mọi nơi, dưới ánh tịch dương trông lại càng huy hoàng sáng lạn.
Cái bóng lúc nãy thì đã biến đâu mất.
Trong đám hoa có dăm ba căn nhà, dưới mái nhà có treo lồng chim làm bằng đồng y, bỗng nhiên có tiếng kêu lên khe khẽ :
– Có khách, có khách…
Cặp anh vũ cái miệng thật là hay.
Tiêu Thiếu Anh chỉ còn nước bước tới.
Y còn chưa tới trước cửa, đã có cô thiếu nữ có cặp mắt thật to, thắt búi tóc dài mặc áo màu xanh lục bước ra nghinh đón, hai tay chống nạnh mắt trừng lên hỏi :
– Ngươi tìm ai?
Tiêu Thiếu Anh cười cười nói :
– Tôi không lại đây tìm ai cả.
Cô bé lại càng hung dữ :
– Đã không lại đây tìm người, lấm la lấm lét làm gì đây?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Tôi chỉ bất quá tùy tiện lại nhìn nhìn xem.
– Ngươi có biết nơi đây là nơi nào không vậy?
– Bởi vì tôi biết, vì vậy tôi mới lại.
Cô bé đưa cặp mắt to to kia nhìn y từ đầu đến chân, từ chân lên đầu :
– Ngươi là ai? Ngươi tên họ là gì?
– Tôi họ Tiêu.
Cô bé bỗng nhiên hết hung dữ, cô chớp mắt cười nói :
– Thì ra là Tiêu công tử, nhất định ông lại đây tìm nhị cô nương chúng tôi.
Tiêu Thiếu Anh đành phải thừa nhận :
– Nhị cô nương có trong nhà không?
Cô bé cười ngặt nghẽo nói :
– Dĩ nhiên là không có, cô chẳng màng gì đến chuyện ăn uống, đã đến chỗ Tiêu công tử rồi.
Tiêu Thiếu Anh đang tính đi, cô bé này bỗng nói :
– Tôi tên là Thúy Nga, nếu Tiêu công tử có chuyện chi phân phó, chỉ việc kêu người lại tìm tôi, không những tôi biết nấu cơm, tôi còn biết hâm rượu nữa.
Cô tên là Thúy Nga.
Cô mặc chiếc áo màu xanh lục.
Cô không mắc cỡ tí nào.
Còn cái cô không dám gặp người lạ, mặc áo vàng lợt lại là ai?
Cát Thành đang nói dối, hay y chẳng thấy rõ ràng lắm?
* * * * *
– Nhị cô nương lúc đi, có dặn nhà bếp chúng tôi làm mấy món ăn đem qua, bây giờ chắc là đang đợi Tiêu công tử về uống rượu đó.
Tiêu Thiếu Anh không về lại.
Y đi ngược về chỗ Tôn Tân đang dưỡng bệnh, cửa là do y đóng lại, không hề khóa từ bên trong.
Y mở cửa bước vào.
Trong nhà lại càng u ám, Tôn Tân vẫn còn nằm cuộn người trong chăn, ngay cả thân hình cũng chưa xoay trở lại.
Cạnh giường đôi giày vải bông, còn đang để ngay ngắn ở đó.
Tiêu Thiếu Anh còn nhớ rõ đôi giày để ra sao ở đó, nếu có người mang vào, y chỉ nhìn qua là biết ngay.
Đôi giày này cũng không có ai đụng tới, Tiêu Thiếu Anh chau mày một cái, hình như cảm thấy kỳ lạ, hình như cảm thấy có chút thất vọng.
Không lẽ y nghi ngờ người vừa mới ám toán mình là kẻ đang bị trọng bệnh kia, là Tôn Tân?
Bất kể ra sao, trong phòng quả thật tràn đầy một cái gì âm u ngụy dị không sao nói được, bất cứ ai đều không thể ở trong căn phòng này lâu được.
Y đang tính bỏ ra, vừa quay người lại, bèn thấy ngay Cát Đình Hương.
Tiếng chân của Cát Đình Hương rất nhỏ.
Tiêu Thiếu Anh không thể ngờ một người cao lớn như vậy bước chân lại nhẹ nhàng như một con mèo.
Y quên rằng hổ báo ăn thịt người, cũng như mèo vậy, dưới chân có một lớp da dày mà mềm mại.
Bọn chúng đều chung một loài động vật, phải cần ăn thịt sống mới có thể sinh tồn.
Mèo ăn cá ăn chuột, hổ báo ăn chồn ăn thỏ, Cát Đình Hương thì ăn người!
Ngoài cửa ánh tịch dương đang chiếu trên người của Cát Đình Hương, làm cho lão xem ra lại càng hùng tráng uy vũ.
– Hiện tại chắc ngươi cũng đã nhìn ra được, người ám toán ngươi, nhất định không phải là Tôn Tân.
– Ông biết tôi bị ám toán?
Cát Đình Hương hững hờ nói :
– Chuyện nơi đây, trước giờ không có thứ gì giấu qua khỏi mắt ta.
Y mở bàn tay ra, trong lòng bàn tay có một cây ngân châm :
– Người ám toán ngươi dùng cái thứ đồ chơi này phải không?
Tiêu Thiếu Anh vênh mặt lên nói :
– Đây không phải là đồ chơi, đây là ám khí giết người, chỉ cần một cây đâm trúng vào người tôi, hiện tại tôi đã là người chết.
Cát Đình Hương chỉ cười cười nói :
– Ngươi bất tất phải tức giận với ta, người ám toán ngươi không phải là ta.
Tiêu Thiếu Anh hỏi :
– Đây cũng không phải là ám khí của ông?
Cát Đình Hương nói :
– Đây là ám khí ta mới lấy xuống từ thân cây cổ thụ.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Ông có biết nơi đây ai dùng thứ ám khí độc hại này?
Cát Đình Hương lắc lắc đầu nói :
– Ta cũng nhìn ra thứ ám khí này thật độc…
Tiêu Thiếu Anh ngắt lời lão nói :
– Thủ pháp ném ám khí lại càng cay độc, ném ra một lượt tới mười bảy mười tám cây.
Cát Đình Hương nói :
– Ta đã đếm rồi, chỉ có mười bốn cây.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Mười bốn cây và mười bảy mười tám cây cũng chẳng có gì khác nhau mấy.
Cát Đình Hương nói :
– Khác nhau rất nhiều.
Tiêu Thiếu Anh hỏi :
– Khác nhau chỗ nào?
Cát Đình Hương nói :
– Nếu là mười bảy mười tám cây, thì ngay cả ta cũng nhìn không ra đó là thứ ám khí gì.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Hiện tại thì ông đã thấy ra?
Cát Đình Hương gật gật đầu nói :
– Loại châm này tuy nhỏ, nhưng đâm vào trong thân cây, sâu tới tận lỏi.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Nếu trúng vào người tôi, e rằng đã lút vào xương tủy.
Cát Đình Hương nói :
– Nhất định là lút vào xương tủy.
Ánh mắt của Tiêu Thiếu Anh loang loáng, hình như đã hiểu ý lão :
– Ai lại có thủ kình mạnh đến như vậy?
Cát Đình Hương nói :
– Không ai cả.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Như vậy thứ ám khí này là do cơ quan phát ra?
Cát Đình Hương gật gật đầu nói :
– Trên đời này ám khí bắn ra từ cơ quan, đáng sợ nhất dĩ nhiên là Khổng Tước Linh.
Tiêu Thiếu Anh thở ra nói :
– May mà không phải là Khổng Tước Linh, nếu không dù có tới mười Tiêu Thiếu Anh cũng đều đã chết sạch cả.
Cát Đình Hương nói :
– Trừ Khổng Tước Linh ra, còn có vài thứ cũng bá đạo như vậy. Thất Tinh Thấu Cốt châm là một trong những thứ đó.
Tiêu Thiếu Anh thay đổi sắc mặt hỏi :
– Đây là Thất Tinh Thấu Cốt châm sao?
Cát Đình Hương nói :
– Nếu nó trúng vào người của ngươi, nhất định sẽ thấu vào tới xương.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Thất Tinh thì phải là bảy cây châm chứ?
Cát Đình Hương nói :
– Người luyện Thất Tinh Thấu Cốt châm, đều sử dụng hai tay ra cùng một lúc, đây chính là chỗ đáng sợ nhất của nó.
Hai tay trái phải cùng phát ra, tổng cộng vừa đúng mười bốn cây.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Sử dụng được thứ ám khí này chắc không được mấy người.
Cát Đình Hương nói :
– Thứ ám khí này vốn rất khó chế tạo, gần đây nhất, ít khi thấy xuất hiện trong giang hồ.
Tiêu Thiếu Anh cầm cây châm trong tay nói :
– Xem ra cái thứ đồ chơi này cũng chẳng có chỗ nào đặc biệt cho lắm.
Cát Đình Hương nói :
– Nhưng cơ quan phát ra thứ ám khí này lại rất thần kỳ.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Sao?
Cát Đình Hương nói :
– Nghe nói Thất xảo đồng tử năm xưa, vì chế tạo ra thứ ám khí này, mà đầu tóc đều bạc cả, tổng cộng chỉ làm có bảy cặp, hiện tại tuy nhiên còn dư lại, nhưng nhất định là không nhiều lắm.
Tiêu Thiếu Anh cười khổ nói :
– Xem ra vận khí của tôi cũng không tệ lắm, tấu xảo lại được đụng vào một cặp.
Cát Đình Hương nói :
– Ta cũng không ngờ thứ ám khí này lại xuất hiện nơi đây.
Tiêu Thiếu Anh hỏi :
– Ông cũng không biết ám khí này của ai?
Cát Đình Hương lắc lắc đầu.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Bất kể là ai, đại khái là người trong Thương Hương đường.
Cát Đình Hương bỗng cười lạt nói :
– Bất kể hắn là ai, hắn làm chuyện này thật là ngu xuẩn.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Nếu tôi đã chết, chuyện này lại chẳng ngu xuẩn tí nào.
Cát Đình Hương nói :
– Nhưng hiện tại ngươi còn chưa chết, còn hắn thì đã để lộ ra thân phận của mình.
Tiêu Thiếu Anh bật cười, giọng cười đầy vẻ giễu cợt :
– Ông đã biết thân phận của hắn rồi sao?
– Ừm.
Tiêu Thiếu Anh hỏi :
– Thân phận của hắn ra sao?
Cát Đình Hương nói :
– Người hắn có một cặp Thất Tinh Thấu Cốt châm.
Cát Đình Hương nói tiếp :
– Đó là thân phận của hắn.
Nụ cười giễu cợt trên mặt Tiêu Thiếu Anh đã biến mất :
– Vì vậy chúng ta chỉ cần tìm cặp cơ quan phóng châm đó, là có thể tìm ra được hắn?
Cát Đình Hương nói :
– Ngươi cũng hiểu ý ta rồi đó.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Nhưng cơ quan đâu phải mọc trên người hắn, hắn có thể tùy lúc ném nó đi.
Cát Đình Hương nói :
– Nhất định là hắn không nỡ lòng nào.
Cát Đình Hương lại nói :
– Bất kỳ ai có được thứ ám khí này, cũng đều nhất định sẽ không nỡ lòng ném nó đi.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Hắn có thể nào giấu nó đi nơi khác được không?
Cát Đình Hương nói :
– Không thể.
Tiêu Thiếu Anh hỏi :
– Tại sao?
Cát Đình Hương nói :
– Bởi vì đây là lợi khí phòng thân của hắn.
Cát Đình Hương cười lạt nói tiếp :
– Nếu ta muốn đến nằm vùng ở Thanh Long hội, ta cũng nhất định sẽ đem lợi khí của ta trong mình bất cứ lúc nào.
Tiêu Thiếu Anh thở ra một hơi, xem ra rốt cuộc gừng già vẫn cứ cay hơn.
Y bỗng phát hiện ra Cát Đình Hương thật không thể xem thường được, y nói :
– Chỉ tiếc là những thứ này, không thể nào tra xét ngoài mặt, mà chỉ có thể truy xét trong bóng tối.
Cát Đình Hương nói :
– Vì vậy chúng ta phải lúc nào cũng mở to mắt, và còn phải nhẫn nại nữa.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Bất kể ra sao, hiện tại dù sao chúng ta cũng đã biết trong Thương Hương đường đích xác là có người của Thanh Long hội.
Cát Đình Hương nói :
– Đúng vậy.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Chúng ta cũng biết, trong người hắn nhất định có một cặp Thất Tinh Thấu Cốt châm.
Cát Đình Hương nói :
– Vì vậy nhiệm vụ của ngươi tuy chỉ mới bắt đầu, mà đã có thu hoạch rồi đó.
Cát Đình Hương lại lộ vẻ mỉm cười.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Không lẽ bọn chúng đã biết ông giao cho tôi nhiệm vụ gì, thành ra mới lại ám toán tôi?
Cát Đình Hương nói :
– Không chừng bọn chúng chỉ bất quá nghi ngờ thôi.
Cát Đình Hương nói tiếp :
– Làm chuyện mờ ám, trong lòng run rẩy, hạng người đó nghi tâm lúc nào cũng nặng.
Tiêu Thiếu Anh cười khổ nói :
– Cái bệnh nghi tâm của tôi cũng nặng lắm, lúc nãy tôi cứ nghi ngờ vào Tôn Tân.
Hiện tại dĩ nhiên bọn họ đã ra khỏi nhà của Tôn Tân.
Gió thổi qua lá dung, thân cây còn dính mười ba cây ngân châm.
Bọn họ đứng ngay gốc cây dung đó, gió thổi qua lá dung, che giấu được câu chuyện bọn họ đang nói.
– Nhất định không phải Tôn Tân.
– Tại sao?
– Y đã theo ta được mười lăm năm nay, trước giờ vốn là người bạn trung thực nhất của ta.
Giọng nói của Cát Đình Hương rất khẳng định.
– Nhưng bốn vị Phân đường chủ của Thương Hương đường đã chết đi mất ba người.
Tiêu Thiếu Anh vẫn còn đang nghi ngờ :
– Tại sao y lại may mắn hơn những người kia?
Cát Đình Hương cười cười :
– Bởi vì y theo bên cạnh ta từ đầu đến cuối.
Cát Đình Hương nói tiếp :
– Nếu không e rằng y đã chết dưới tay Lý Thiên Sơn!
– Ông giết Lý Thiên Sơn?
Cát Đình Hương than thở :
– Chỉ tiếc là ta xuất thủ chậm đi một bước, y thụ thương quá nặng.
– Vì vậy ông lại thiếu đi một tay trợ thủ giỏi!
Cát Đình Hương buồn rầu gật đầu :
– Nhưng ta nhất định sẽ kiếm cách cho y sống qua được lần này, dù có chém mất ta một cánh tay trái, ta cũng không tiếc.
– Tôi cũng hy vọng y qua được, để làm bạn với y.
Tiêu Thiếu Anh thở ra, nói tiếp :
– Được ông coi trọng như vậy, hình như không có mấy ai.
Cát Đình Hương nói :
– Quả là không nhiều.
Cát Đình Hương bỗng vỗ vỗ vào vai y :
– Vì vậy ngươi cũng nhất định phải sống giùm cho ta một cái.
Tiêu Thiếu Anh lộ vẻ cảm kích ra mặt :
– Tôi nhất định sẽ tìm cho ra tên này.
Y nói giọng rất kiên quyết :
– Tôi nhất định sẽ làm cho hắn hối hận.
– Bởi vì hắn ám toán ngươi?
Tiêu Thiếu Anh gật gật đầu nói :
– Tôi không thích bị người ta ám toán.
– Chẳng ai thích bị người khác ám toán.
– Bất kể ra sao, tên này ông nhất định phải giao cho tôi.
– Không những ta có thể giao hắn cho ngươi, ta còn có rất nhiều chuyện đều giao hết cho ngươi.
Cát Đình Hương mỉm cười, lại vỗ vai Tiêu Thiếu Anh :
– Chỉ cần ngươi tìm ra hắn, tùy ngươi muốn gì, ta đều cho ngươi.
– Thật không?
Cát Đình Hương phảng phất có chút do dự :
– Chỉ bất quá ta đã là một lão già, đàn bà nhìn trúng ta không còn mấy ai, đàn bà ta nhìn trúng cũng không nhiều.
Lão còn đang mỉm cười :
– Ta biết ngươi nhất định sẽ để dành ta một ít.
Tiêu Thiếu Anh bật cười :
– Không nên được, dĩ nhiên tôi sẽ không ham, cũng chẳng nghĩ đến. Tôi không phải là người tham lam không biết tri túc.
– Vì vậy ta thích hạng người như ngươi.
Cát Đình Hương chầm chậm bước ra sân :
– Một người chỉ cần biết được tri túc, nhất định sẽ sống đẹp đẽ hơn người khác, không những vậy, còn sống sung sướng hơn người khác.
* * * * *
Bạch dương là cây mọc mùa xuân, hiện tại đã là mùa thu.
Cây bạch dương trước cửa nhà Cát Tân, lá đã điêu tàn, chỉ còn có cành cây trơ trụi.
Tiêu Thiếu Anh lại đến dưới cây bạch dương.
Y còn chưa về lại nhà mình, y biết Tiểu Hà nhất định đang chờ.
Một người đàn bà nếu đã bị đàn ông chinh phục, bất kể muốn cô ta chờ bao lâu, cô ta đều chờ được.
Nhưng một người đàn ông nếu đi ám toán người khác, nhất định sẽ không chờ người đó lại chụp mình lấy bằng cớ.
Y nhất định phải tìm cho ra cái chứng cớ của người này.
Hình như y đã cho rằng, người này mà không phải là Tôn Tân, thì cũng là Cát Tân.
… Người ám toán y, quả là một người đàn ông, y thấy ra được, thấy rất rõ ràng.
Nhưng y không thấy Cát Đình Hương.
Cát Đình Hương cũng không về lại thư phòng, lúc này lão đang đứng trước bờ tường thấp ngoài sân, hai tay chắp sau lưng nghe ngóng động tĩnh trong sân.
Lão nghe có tiếng gõ cửa, gõ hai lần, Cát Tân không trả lời, cũng chẳng mở cửa.
Lão biết Tiêu Thiếu Anh nhất định không đứng chờ bên ngoài, lại càng không cứ như vậy mà bỏ đi.
… Tên tiểu tử này mà muốn vào nhà ai, trên đời này nhất định không có cái cửa nào chắn nổi y.
Bình lên một tiếng, cửa nhà quả nhiên bị đẩy tung ra.
Ánh mắt của Cát Đình Hương lộ ra một nụ cười.
Chuyện này không thể tra xét ngoài mặt, chỉ có thể truy xét trong bóng tối.
Câu này chính miệng lão nói ra, nhưng lão không hề lại ngăn cản, lão muốn xem Tiêu Thiếu Anh dùng cách gì mới mẻ xử lý chuyện này.
Lão cũng muốn xem Cát Tân đối phó ra làm sao.
Cửa bị đẩy tung ra rồi, trong phòng cũng chẳng có tiếng ai la lên kinh hãi hay phẫn nộ.
Cát Tân trước giờ vốn là người rất trầm tĩnh.
Nhìn nhìn Tiêu Thiếu Anh xông vào, y vẫn còn nằm yên trên giường không cử động, chỉ bất quá thở ra một hơi, lẩm bẩm :
– Xem ra lần tới tôi phải dùng thứ gỗ gì mỏng mỏng một chút để làm cửa mới đúng.
Tiêu Thiếu Anh cười lạt hỏi :
– Không phải đổi cái nào dày dày một chút?
Cát Tân lắc lắc đầu, nói :
– Cửa dày không tốt, nhất định phải đổi cái mỏng, càng mỏng càng tốt.
Tiêu Thiếu Anh nhịn không nổi hỏi :
– Tại sao?
Cát Tân nói :
– Cửa mỏng, đẩy một cái là bung, ông Tiêu đường chủ lần tới có lại, không đến nỗi phải đau cả tay, cũng không cần phải tốn nhiều sức lực.
Tiêu Thiếu Anh bật cười :
– Lần này ta cũng không phí sức lắm.
Y cười muốn làm người ta thật tình rởn tóc gáy lên :
– Sức lực của ta để dành để giết người.
– Giết người? Giết ai?
– Ta chỉ giết một hạng người.
Tiêu Thiếu Anh sa sầm nét mặt, tiếp :
– Hạng người muốn ám toán ta đằng sau lưng.
– Ai dám ám toán Đường chủ vậy?
– Ngươi cũng không biết sao?
– Không biết.
Cát Tân ngáp lên một cái :
– Tôi rất ít khi được cơ hội ngủ một giấc thoải mái.
– Nãy giờ ngươi vẫn đang ngủ?
Cát Tân gật gật đầu :
– Cũng vì tôi ngủ không đủ, vì vậy chỉ cần ngủ, là ngủ say như chết.
– Chỉ tiếc là ngươi xem ra không giống người chết.
Tiêu Thiếu Anh cười lạt tiếp :
– Cũng không giống như người vừa mới ngủ dậy.
– Mới ngủ dậy thì mặt mày phải ra sao?
– Mới ngủ dậy, dưới chân sẽ không có bùn đất.
Cái chân của Cát Tân đang thò ra khỏi mền, đáy bàn chân quả thật rất dơ dáy.
Đây có phải vì y mới đi chân trần ra khỏi nhà, còn phóng ra hai đợt Thất Tinh Thấu Cốt châm?
– Bàn chân tôi cũng rất dơ dáy.
Cát Tân nói tiếp :
– Tôi không thích rửa chân. Nghe nói rửa chân hao tổn nguyên khí.
Tiêu Thiếu Anh nhìn y lom lom :
– Sức lực của ngươi có phải là để dành đó giết người không? Đứng sau lưng người ta dùng ám khí giết người?
– Chỉ bất quá tôi giết một hạng người thôi.
– Hạng người nào?
– Hạng người tôi giết là chết ngay.
– Người có lúc sẫy tay, ngựa có lúc sẫy vó.
Tiêu Thiếu Anh cười lạt nói tiếp :
– Bất cứ ai cũng đều không khỏi có lúc sẫy tay một hai lần.
Cát Tân bỗng mở to đôi mắt, kinh ngạc nhìn y, hình như cho đến bây giờ, y mới hiểu ra cái ý của Tiêu Thiếu Anh đang nói gì.
– Không lẽ Tiêu đường chủ cho rằng tôi là cái người ở sau lưng phát ám khí sao?
Tiêu Thiếu Anh lạnh lùng nói :
– Bất kể có phải là ngươi hay không cũng vậy thôi.
Cát Tân hỏi :
– Cũng vậy thôi?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Ta cũng đều muốn giết ngươi…
Cát Tân thộn mặt ra.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Đứng dậy.
Cát Tân cười khổ nói :
– Tôi đã sắp chết tới nơi rồi, tại sao còn phải đứng dậy nữa?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Ta không giết người đang nằm.
Cát Tân nói :
– Nhưng tôi thích nằm chết.
Y thở ra một hơi, lẩm bẩm :
– Một người đến lúc chết, cũng nên có quyền chọn lựa chết cách nào chứ.
Tiêu Thiếu Anh cười lạt nói :
– Ta muốn ngươi đứng lên rồi chết, ngươi sẽ đứng đó mà chết!
Cát Tân nói :
– Xem ra ông không còn là cái kẻ biết điều lúc nào.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Hiện tại ta đã biến đổi rồi.
Y bỗng xông lại, chụp ngay lấy vạt áo của Cát Tân, xoay ngược tay tát vào mặt y.
Cát Tân không những không tránh né, ngược lại còn nhắm luôn mắt lại, hững hờ nói :
– Hiện tại ông là Phân đường chủ, ông có thể bất chấp lý lẽ, chỉ bất quá tôi có thể không đứng là không đứng.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Ta sẽ có cách cho ngươi đứng dậy.
Bàn tay của y vung ra, y bỗng nghe dưới giường có tiếng gì thật kỳ quái, giống như tiếng hai hàm răng đánh vào nhau lập cập.
– Dưới giường không lẽ có người?
Đầu gối của Tiêu Thiếu Anh đụng tới, cái giường gỗ lập tức nghiêng qua, phía dưới lập tức có tiếng người kinh hô lên. Tiếng đàn bà.
Dưới giường quả nhiên có người, một người đàn bà cơ hồ đã hoàn toàn lõa thể.
Lần này, người thộn mặt ra lại là Tiêu Thiếu Anh!
Người đàn bà này không những còn trẻ, mà còn rất đẹp, ngực nhô cao, eo thon nhỏ, cặp đùi thuôn dài.
Tiêu Thiếu Anh hiển nhiên không nhìn lom lom vào cô ta, nhưng y cũng đã thấy rất rõ ràng.
Cặp mắt của y trước giờ không thành thật cho lắm.
Mặt cô đã đỏ cả lên, giật cái chăn trên người của Cát Tân, nhưng cô cũng quên mất phía dưới người Cát Tân, ngoài cái chăn ấy ra, cũng giống như một đứa oa nhi mới ra đời vậy.
Lần này Tiêu Thiếu Anh tuy có nhìn qua, nhưng y chẳng thấy rõ ràng cho lắm.
Cát Tân cười khổ nói :
– Hiện tại chắc ông cũng nên rõ tại sao tôi không chịu đứng dậy nãy giờ.
Tiêu Thiếu Anh cũng không nhịn nỗi cười khổ :
– Hiện tại ta mới hiểu ra tại sao lúc nào ngươi cũng như người thiếu ngủ.
Cô gái bỗng lớn tiếng nói :
– Vậy thì ông càng phải hiểu rằng, người ám toán ông nhất định không phải là y.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Nãy giờ cô vẫn ở nơi đây?
Cô gái lại càng đỏ mặt hơn, nhưng cô vẫn còn gật đầu :
– Y cũng không hề ra khỏi nhà.
Tiêu Thiếu Anh nhìn nhìn cô, rồi lại nhìn nhìn Cát Tân, rồi bỗng bật cười lên.
Cô đã chia cho Cát Tân một nửa đắp lên người, phía dưới chăn còn thấy có gì động đậy.
Tiêu Thiếu Anh mỉm cười nói :
– Có một cô gái như cô nằm bên cạnh, xem ra y quả thật không ở không đi ám toán người khác.
Cô gái cắn môi, nói :
– Dù y có muốn đi ra, tôi cũng chẳng cho y ra.
Tiêu Thiếu Anh cười nói :
– Ta nhìn ra được, ta là người đàn ông rất có kinh nghiệm.
Cô gái cười cười nói :
– Tôi cũng thấy được vậy.
Tiêu Thiếu Anh cười lớn :
– Ta mà có một cô bé như vậy bầu bạn, ta cũng sẽ ngủ không đủ được đâu.
Y cười lớn, vỗ vỗ vào vai Cát Tân :
– Nhưng sao ngươi không nói sớm cho rồi?
– Bởi vì…
Cát Tân ấp úng nói :
– Bởi vì chuyện này không thể để cho lão gia tử biết được.
– Tại sao?
– Bởi vì cô ta là người trong nhà của Quách cô nương, vốn không được đến nơi đây.
Cát Tân rốt cuộc đã nói thật ra.
– Cô ta cũng là người trong nhà Quách cô nương? Cô ta tên gì?
– Tên Thúy Nga.
Thúy Nga, lại Thúy Nga.
– Nơi đây có bao nhiêu Thúy Nga?
– Chỉ có một người.
Tiêu Thiếu Anh bất giác cười khổ, chỉ có một Thúy Nga, mà y đã thấy tới ba rồi.
– Tôi là Thúy Nga đây, ông có nói lão gia tử biết, tôi cũng không sợ, tôi có chết cũng theo y.
Thúy Nga ôm choàng lấy Cát Tân :
– Bất kể sống chết ra sao, tôi cũng đeo dính y.
Xem ra cô Thúy Nga này có vẻ thật.
Còn hai cô kia thì sao?
Cái tên Thúy Nga đã chẳng hay ho gì, cũng chẳng đặc biệt cho lắm, tại sao bọn họ muốn mạo danh Thúy Nga?
Tại sao Cát Thành phải nói dối? Y đang nói dối cho ai?
– Tuy là người không biết điều, nhưng cũng không phải không hiểu biết cho lắm.
Tiêu Thiếu Anh rốt cuộc đã bỏ đi, đối với những chuyện đó, y rất lấy làm đồng tình. Y mỉm cười bước ra ngoài, còn để ý ráp lại cái cửa y vừa rồi đã đá tung ra nữa.
– Chỉ bất quá ngươi cũng nên đổi cái cửa mới, nhất định đổi cái nào càng dày càng tốt!
* * * * *
– Chỉ tiếc là gặp phải hạng người như ngươi, dù ta có lắp cái cửa sắt vào đó, cũng chẳng ăn thua gì cả.
Câu nói ấy là của Cát Đình Hương thốt ra.
Tiêu Thiếu Anh vừa ra tới sân bèn thấy ngay Cát Đình Hương.
Gương mặt lão còn đang lộ vẻ tươi cười, lão lại nói tiếp :
– Xem ra cái bệnh nghi tâm của ngươi quả thật quá nặng, không những vậy mà đúng là không đếm xỉa gì đến lý lẽ nữa.
Tiêu Thiếu Anh cũng cười cười nói :
– Thà giết lầm ngàn người, còn hơn là tha lầm một người. Câu đó hình như là chính ông đã nói đấy mà.
Cát Đình Hương hỏi :
– Những gì ta nói, ngươi đều nhớ cả?
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Mỗi chữ đều nhất định không quên.
Cát Đình Hương nhìn y, gương mặt lão lộ vẻ thỏa mãn :
– Ta không phải là người khó tính chút nào.
Lão chầm chậm nói tiếp :
– Bởi vì huynh đệ của ta không những đều đổ mồ hôi vì ta, mà còn đổ cả máu nữa, bọn họ bình thời có hoang đường chút xíu, ta cũng không hề xen vào.
– Nhưng ông lại đối với Cát Tân ngoại lệ.
Cát Đình Hương thừa nhận :
– Trách nhiệm ban đêm của y rất nặng nề, ta muốn y điều dưỡng tinh thần thật thoải mái lúc ban ngày.
Tiêu Thiếu Anh cười cười nói :
– Bất kể người nào gần hạng người đàn bà như Thúy Nga, đều không cách nào điều dưỡng tinh thần cho nổi.
Cát Đình Hương cười cười nói :
– Nghe giọng điệu cô ta, hình như đối với Cát Tân cũng không giả vờ giả vịt chút nào.
Tiêu Thiếu Anh nói :
– Ông tính lo liệu cho bọn họ?
Cát Đình Hương gật gật đầu :
– Một người đàn ông tới tuổi đó, cũng nên có người đàn bà, hôm nay tuy y làm chuyện sai trái, nhưng…
Tiêu Thiếu Anh nói tiếp luôn cho lão.
– Có lúc làm chuyện sai lại có chỗ hay, bởi vì nếu người nào có tâm cơ thâm trầm, âm mưu lớn lao, sẽ nhất định không làm điều gì sai lầm.
Cát Đình Hương cười lớn nói :
– Ta nói gì, ngươi quả thật đều không quên.
Chút tà dương còn sót lại của buổi chiều, đang chiếu trên gương mặt đầy nụ cười của bọn họ, hôm nay tâm tình của hai người đặc biệt rất khoan khoái.
– Nếu ngươi không có chuyện gì khác để làm, ngươi ở lại ăn cơm chiều với ta, ta mở một vò Nữ Nhi Hồng ở Giang Nam cho ngươi thưởng thức.
– Tôi mắc chuyện.
Tiêu Thiếu Anh từ chối lời mời của lão.
– Chuyện gì?
– Tôi cũng là đàn ông, không những vậy còn đến tuổi đó…
Tiêu Thiếu Anh cười cười nói :
– Nghe nói Tiểu Hà còn đặc biệt làm vài món ăn cho tôi nữa.
Cát Đình Hương lại cười lớn :
– Đã có cô nương đang chờ mình ở đó, dĩ nhiên chẳng ai chịu bầu bạn với một lão già ăn cơm rồi.
– Có một người.
Tiêu Thiếu Anh cười nói tiếp :
– Dù có tám trăm cô nương đang chờ đó, cô ta vẫn nhất định muốn bầu bạn với ông.
Dĩ nhiên Cát Đình Hương đã biết y đang nói tới ai.
– Nhưng hôm nay ta lại không tính gọi cô ấy lại.
– Tại sao?
– Bởi vì ta không muốn người khác xem ta thành một lão già bệ rạc vô hồn.
Cát Đình Hương cười nói tiếp :
– Có cô ấy một bên, chẳng ai còn tĩnh dưỡng được tinh thần.
Tiêu Thiếu Anh bỗng lại lộ vẻ xúc động ra ngoài mặt.
Y bỗng phát hiện ra, lão già này đã xem mình như một người bạn, những câu đối thoại như vậy, chỉ có trước mặt bạn bè mới nói được ra miệng.
Cát Đình Hương lại vỗ vỗ vào vai y :
– Ngươi đi đi, ta kêu người đem lại cho ngươi vò Nữ Nhi Hồng, đã có cơm ngon, không thể nào thiếu rượu ngon được.
Tiêu Thiếu Anh bỗng nói :
– Tôi ở lại đây với ông.
Nhưng Cát Đình Hương lắc lắc đầu, cười nói :
– Ngươi khỏi cần bồi tiếp ta, một người tuổi tác đã từ từ lớn rồi, phải học cách uống rượu ăn cơm một mình, ta đã học được chuyện này từ lâu rồi.
Lão mỉm cười, bước mạnh mẽ ra khỏi sân.
Tiêu Thiếu Anh nhìn theo chiếc bóng cao lớn của lão khuất đi, ánh mắt bỗng lộ ra một vẻ gì thật kỳ quái, phảng phất như có chút gì bi thương, lại phảng phất như sợ hãi.
Y đã dần dần hiểu được lão già này.
Y phát hiện ra lão già này không phải tàn bạo vô tình như mình đã tưởng tượng.
Tình bạn không phải bởi vì hiểu nhau mà sinh ra sao? Đấy vốn không phải là chuyện gì đáng phải bi thương sợ hãi.
Trong lòng y đang nghĩ chuyện gì?
Không ai biết được, chuyện của Tiêu Thiếu Anh, vĩnh viễn không một ai biết được.

 
Nguyên tác: Cổ Long
Dịch giả: Lê Khắc Tưởng

 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up