Những tàn đuốc vờn bay quyến quít
Rồi cũng lắng chìm,
Cũng tắt nguội.
Người đi qua chừng đã đi xa.
Ôi nẻo mơ hồ, tiếng đuối kiệt…
Chó ngủ lại.
Những chân trời thư duỗi nguôi ngoai.
Gió lờn rờn mê mỏi ru hời
Trăng có quả bấy lâu dầu dãi.
Sầu biếc rợi không gian.
Muôn trùng cát dải trôi nhăn nhíu
Đùa lãng quên biền biệt tiếc thương
Như xiêm áo thời gian rũ bỏ…

Ai là ai đau đáu chờ ai?
Trời đất nhớ hoa hồn huyễn mộng
Ngui ngút khuya thiên cổ dặm mù…
Vô vọng hình hài không nhấc nổi,
Tiếng kêu cứng nghẽn cổ u tình,
Thao thức nghìn đời con mắt đỏ,
Gã nhân sư,
Hồn ngất tạnh,
Mơ âm u,
Thân kiếp nặng nề.
Người xa không trở lại.
Người xa không trở lại.
Bao giờ.

 
Tô Thùy Yên
 
Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minnesota, 1995
 

Bài Cùng Tác Giả:

0 Bình luận

Bình Luận

Enter Captcha Here : *

Reload Image

Scroll Up